Chương 11

Mặc dù Thẩm Thư Dịch lớn lên ở Mỹ, nhưng từ trong xương cốt cậu vẫn là một người đàn ông Trung Quốc truyền thống.

Từ nhỏ đến lớn, tuy ông cụ Thẩm cực kỳ nuông chiều cậu về khoản ăn mặc chi tiêu nhưng lại quản giáo vô cùng nghiêm khắc trong vấn đề tình cảm cá nhân.

Từ khi học tiểu học, cậu ba Thẩm đã được cả nam lẫn nữ ra sức lấy lòng, cấp hai, cấp ba lại càng là thời kỳ hoa đào nát bùng nổ.

Đến đại học, sau khi xác định được xu hướng tính dục lại càng khỏi phải nói.

Chỉ là cho đến đầu tuần trước, cậu vẫn chưa từng nghiêm túc có một người bạn trai nào.

Một là do ông cụ Thẩm quản nghiêm, hai là do mắt cậu mọc trên trần nhà, luôn nhìn người bằng lỗ mũi, không nhìn trúng ai cả.

Đám anh em plastic thân thiết trong giới từng lén lút châm chọc sau lưng cậu: Cái kiểu lựa chọn đối tượng này của cậu ba Thẩm, tôi thấy cậu ta muốn tìm một hoàng đế thì có?

Nói thì nói thế nhưng mỗi lần có tiệc của Thẩm Thư Dịch, bất kể nam nữ đều tranh nhau đến tham gia.

Thời điểm Thẩm Thư Dịch nổi tiếng nhất ở Bắc Mỹ, những buổi tụ họp của các cậu ấm cô chiêu có mặt cậu đều khó mà lấy được vé, thậm chí thiệp mời còn bị nâng giá đến mức có tiền cũng không mua được.

Mấy chuyện khác thì cậu ba Thẩm không được nhưng nói về trình độ phát tán sức quyến rũ cá nhân thì quả thật là có thể xưng một câu “vạn người mê”.

Thẩm Thư Dịch cũng quen người bạn trai mới yêu đương một tuần, còn chưa kịp hâm nóng tình cảm kia trong một bữa tiệc.

Bạn trai tên là Lý Tư Gia, người Mỹ gốc Hoa, lớn lên ở Los Angeles.

Thân phận không quá đặc biệt nhưng lại rất nổi tiếng trong giới du học sinh Bắc Mỹ, là một chàng trai có tính cách hoạt bát, cởi mở, hướng ngoại.

Hai người quen nhau tại một bữa tiệc, Lý Tư Gia đã sớm nghe danh Thẩm Thư Dịch, sau khi gặp mặt thì quả nhiên nhớ mãi không quên cậu.

Nhưng Thẩm Thư Dịch là người đã quen được người khác theo đuổi, những người yêu mến cậu có thể xếp hàng từ Mỹ sang Pháp, đối với Lý Tư Gia, lúc đó cậu cũng chẳng thèm nhìn thêm một cái.

Sau đó trường học tổ chức một buổi hoạt động đua thuyền buồm, khi ấy Lý Tư Gia là một vận động viên thuyền buồm khá nổi tiếng, lúc thi đấu đã thể hiện xuất sắc, đương nhiên cũng tồn tại nghi ngờ là anh ta đang khoe mẽ.

Cuối cùng Thẩm Thư Dịch cũng đã có chút hứng thú với anh ta nhưng không nhiều.

Sau đó Lý Tư Gia nắm lấy cơ hội gần quan được ban lộc, theo đuổi Thẩm Thư Dịch suốt một học kỳ, cuối cùng vào ngày trở lại trường, hai người đã xác nhận quan hệ yêu đương.

Vốn dĩ cậu không hề có ý định giấu giếm người trong nhà.

Chẳng qua là cậu còn chưa kịp kể chuyện này thì ông cụ Thẩm đã qua đời vì bị bệnh.

Những chuyện sau đó quả thực là rối tung như cuộn len, đối phó với giới truyền thông Vân Cảng, đối phó với đám họ hàng nhăm nhe dòm ngó, Thẩm Thư Dịch mãi vẫn không có cơ hội nói ra.

Cho đến hôm qua, Thẩm Luật cho cậu một đối tượng liên hôn từ trên trời rơi xuống.

Thế là chuyện với Lý Tư Gia càng khó mở lời hơn.

Thẩm Luật tìm một đối tượng kết hôn thế này rõ ràng là muốn người ta đến cửa làm “con rể”.

Nếu cậu nói với Thẩm Luật rằng mình tìm một người nước ngoài, sau này có lẽ còn phải định cư lâu dài ở Bắc Mỹ thì có lẽ buổi sáng mới công khai người yêu, buổi tối đã bị anh cả của cậu đánh gãy chân.

Nghĩ đến đây, Thẩm Thư Dịch run rẩy một chút.

Không thể nói, tuyệt đối không thể nói.

Lý Tư Gia là con lai Trung Mỹ, theo bà ngoại và ông ngoại sang Mỹ học từ nhỏ. Gia đình ông ngoại anh ta làm kinh doanh, hiện tại ngành kinh doanh chủ yếu ở Bắc Mỹ là vận tải, cũng được coi là một gia tộc giàu có lâu đời số một số hai.

Nói tóm lại, trong mắt một kẻ kiêu ngạo mắt cao hơn đầu như Thẩm Thư Dịch, anh ta cũng miễn cưỡng xứng đôi với cậu.

Nhưng thành thật mà nói, Thẩm Thư Dịch chẳng yêu nhiều đến vậy.

Cậu đối với Lý Tư Gia chỉ giống như muốn chọn một viên kim cương lớn nhất, đắt tiền nhất, lấp lánh nhất để tô điểm cho chính mình... Lý Tư Gia cũng chỉ có tác dụng như một viên kim cương mà thôi.

Ngược lại, với kiểu đàn ông như Triệu Duật Hành, ở trong lòng Thẩm Thư Dịch có lẽ chỉ như chiếc nhẫn nhựa năm xu một chiếc ở cửa hàng tạp hóa.

Cậu ba Thẩm ngồi trong xe sang đi ngang qua, đến nhìn cũng sẽ chẳng nhìn thêm một cái.

Màn hình điện thoại của Thẩm Thư Dịch vẫn dừng lại ở trang trò chuyện với cậu hai của tập đoàn bất động sản Thái Lan.

Nhớ lại chuyện tình cảm rối rắm của mình ở Mỹ, cái đầu vốn đã đau vì khóc của Thẩm Thư Dịch lại càng đau hơn.

Trải qua một ngày cảm xúc liên tục thay đổi, trong lòng Thẩm Thư Dịch vừa mệt mỏi, vừa đau buồn, lại vừa tức giận.

Cậu dựa vào ghế sô pha, ban đầu chỉ là nổi giận vô cớ, nhưng rồi mí mắt dần trở nên nặng trĩu, tay vẫn nắm chặt điện thoại, tức tối một hồi rồi ngủ thϊếp đi.

Chú Lâm chứng kiến tính tình của cậu ba nhà mình từ nhỏ đến lớn không hề thay đổi thì thở dài một tiếng.

Sau đó, ông lấy một cái chăn lông cừu, nhẹ nhàng đắp lên cho Thẩm Thư Dịch.