Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chờ Đợi

Chương 71

« Chương Trước
- Hành tinh ấy đã có chủ ư?

Mí mắt Oekevis mở ra, con ngươi trong suốt liếc nhẹ về phía Ogion bày tỏ sự lo lắng:

- Ngươi biết rõ ngài tam vương sẽ nổi giận, các chủ thần khác cũng sẽ nổi giận.

Ogion cũng không ngờ tới hành tinh Phong Vũ ấy lại có chủ. Điều này cũng có thể xảy ra bởi ngoài Thượng Ngân ra còn các hệ hành tinh khác nữa, mặc dù hắn chưa từng gặp bao giờ. Ban đầu hắn đồng ý để Huyết Giác tới Phong Vũ chỉ đơn thuần nghĩ rằng Băng Trúc giúp đỡ chúng chính là thiên vị, là nể mặt Xiểm Vũ nên mới làm vậy. Tuy nhiên nếu nơi ấy đã có chủ thần, hắn nghi ngờ liệu Băng Trúc tới đó có thật sự vì giúp chúng hay không.

- Trước đó ta chưa từng nghe Huyết Giác nói tới chuyện đó. Có khi nào đó là một nguyên thần khác thâm nhập mà hắn không nhận ra không?

Ngón tay nàng đặt trên tay vịn gõ nhẹ vài tiếng, ánh mắt giống như nhìn về một hướng nhưng lại không có tiêu điểm, Oekevis chớp mắt quay đầu nhìn Ogion lắc đầu:

- Không. Kết giới đó... Cái kết giới tam vương tạo ra, sẽ không cho phép những nguyên thần khác tới đó. Ta đột nhiên nghĩ tới... Liệu nguyên thần đó... có phải...

Ý nghĩ vừa thoáng qua, cơ thể Ogion lập tức căng cứng, đôi lông mày cau lại phản kháng mãnh liệt:

- Ý ngài là Xiểm Vũ hoặc... Điển Oa ư? Không thể nào! Họ bị chúng đối xử như vậy, không lí nào sẽ quay trở về đó thêm lần nữa.

- Nếu không phải thì ngươi giải thích thế nào về hiện tượng này. Ta không tin Huyết Giác ngẫu hứng đi gây chiến với hành tinh ấy. Chắc chắn hắn đã lên kế hoạch từ rất lâu.

Nói tới đây, gương mặt Oekevis lại có nét tức giận hiếm có. Vào ngày Băng Trúc tới ẩn ý nói tới xâm chiếm hành tinh khác, nàng đã có dự cảm chẳng lành. Trái tim nàng ta vốn không hề tồn tại hai chữ thương xót, ít nhất tính tới thời điểm này. Số hành tinh bị xâm chiếm thì không có nhưng bị diệt tiêu dưới tay tam vương thì tính cả ngày cũng chẳng hết. Nhất định nàng ta đã biết trước chuyện chẳng lành, đáng lí nàng lên tìm hiểu kĩ sự tình mới đúng.

- Ogion, ngươi kêu Huyết Giác dừng lại đi!

Không thấy hắn trả lời, nàng vội dùng lực nâng người đứng dậy bước tới chỗ Ogion. Thế nhưng đối mặt với sự vội vã ấy lại là gương mặt lạnh băng của hắn. Oekevis sợ hãi dừng bước.

Ogion ngẩng mặt lên nhìn nàng một hồi lâu mới đáp:

- Ta nghĩ “dừng” không phải lúc nào cũng tốt. Ta để ý từ lúc Xiểm Vũ rời khỏi Nhất tinh thể, không có đoạn thời gian nào ngài Băng Trúc không can thiệp. Từ việc không cho phép Xiểm Vũ tới hành tinh ấy cho đến việc cảnh báo Điểm Oa. Ngài ấy có thể tính xa được tới mức ấy. Huyết Giác tuyệt đối sẽ không có cơ hội nếu ngài ấy thực sự không muốn.

Oekevis vẫn thực sự không hiểu những gì Ogion nói, giọng nói vượt khỏi tầm kiểm soát:

- Ngài đang nói gì vậy? Chúng ta không thể phá bỏ luật hệ hàng nghìn, hàng vạn năm được. Ngài biết ngài ấy sẽ không để yên, chúng ta phải dừng lại trước khi quá muộn...

Ogion lia mắt xuống nền đất, bàn tay len lỏi giữa những sợi tóc, hắn đang cố gắng bắt kịp dòng chảy này. Mọi thứ đang chảy quá nhanh, quá thuận lợi... với Huyết Giác.

“... tội trạng mà nơi đó đang mang, chúng ta còn chưa làm sáng tỏ... Ogion... Ngài không thể cứ chiều theo ý muốn của họ được.”

Đôi mắt hắn khép lại, miệng lẩm bẩm vài cái tên quen thuộc. Không biết bắt đầu từ đâu, đâu mới là diễn biến... Phải chăng nơi kết thúc lại chính là sự bắt đầu?

Ogion đưa tay lên ngăn Oekevis nói thêm bất cứ điều gì.

- Ta nghĩ ta đã biết ngài ấy muốn làm gì... nhưng có chuyện ta vẫn không hiểu. Tại sao lại là Điển Oa và linh khí hiện tại trên hành tinh đó rốt cuộc là của kẻ nào...

- Này Ogion?!

Hắn nhìn gương mặt căng thẳng của nàng, âm trầm nói:

- Ngài thấy Huyết Giác đã lên kế hoạch từ rất lâu, vậy mà không nghĩ tới ngài ấy cũng sẽ có kế hoạch ư? Ngài thử nói xem liệu Huyết Giác có phải nằm trong kế hoạch của ngài ấy không?

Đầu óc nàng quay cuồng giống như vừa tỉnh khỏi cơn mê, thanh âm vang lên đầy khó khăn:

- Kế... kế hoạch? Kế hoạch gì cơ?

Ogion thần bí bước đến gần Oekevis chậm rãi nở một nụ cười:

- Đến lúc ấy ngài khắc biết thôi. Ta không ủng hộ ngài ấy, cũng không ủng hộ Huyết Giác. Luận điểm của ta vẫn vậy, ta sẽ không tha thứ cho Nhị Thập Tam tinh thể, cũng sẽ không chấp nhận phá luật.

Nói tới đây hắn hít một hơi nhẹ nhàng rồi quay bước. Trước khi đi còn bỏ lại một câu:

- Ngài muốn ngăn Huyết Giác thì đi nói với hắn. Giữa bọn ta và chúng ta chưa từng tồn tại mối quan hệ trên dưới. Hắn và Lục hắc thể không phải của ta, không nhất định sẽ nghe lời ta.

----

Tân bộ trưởng Ocephalus nhìn vào đống vũ khí lạ trước mắt do dự không muốn chạm vào. Không phải ông không tin vào nó, chỉ là sau khi nói chuyện với Krattas, bản thân ông lại nghi ngờ chính con đường của mình. Nhìn những loài động vật xa lạ ấy với cơ thể to lớn và khỏe mạnh, chúng chẳng dựa vào bất cứ công cụ nào, ông cẩn thận nhìn xuống năm ngón tay đang xòe ra, ngắm nhìn nó siết chặt tới khi trắng bệch mới thôi. Trong đầu ông đột nhiên hiện lên một sự quyết tâm. Nếu như có thể thực hiện dự án nghiên cứu sinh học trước kia, nhất định chủng tộc của ông sẽ không phải chịu cảnh như thế này nữa.

Mà Chrysaetos đứng bên cạnh lại có suy nghĩ trái ngược hoàn toàn với tân bộ trưởng Ocephalus. Ông cảm thấy không thể để bản thân và thị dân cứ mãi phụ thuộc vào thứ bên ngoài mãi. Sự sống trên Phong Vũ phải kéo dài vĩnh cửu, dù cho sinh mệnh ông phải đứt đoạn vì nó đi chăng nữa. Nhưng ông không biết nên làm cách nào để đạt được nó cả. Ông đứng phía sau nhìn nhóm bộ trưởng trước mắt rồi lại quay đầu. Nhớ tới cuộc đối thoại ban nãy, hiện tại ông chỉ có thể nghĩ được một con đường duy nhất để cứu lấy nơi này.
« Chương Trước