Chương 70

Cùng lúc đó tại trung tâm cuộc nội chiến Gaurus vừa hoàn thành xong mục tiêu cần đạt trong ngày, nàng đưa cánh tay đầy máu lên quẹt qua gương mặt, gạt đi mấy giọt máu còn đọng. Bản thân hít một hơi thật sâu nhưng đột nhiên khí quản bị nghẹn, không khí đi tới cửa lại lập tức trở ra. Gaurus khụy xuống ôm lấy l*иg ngực ho khan:

- Chết tiệt, tại sao chủ thần lại không phá hủy luôn nơi này đi chứ. Như vậy đỡ phải tốn sức hay không?

Gaurus phẩy tay trước mũi cố gắng xua đi bụi khí xung quanh, nàng nhảy ngược trở về căn hầm trú tạm. Bước vào trong chưa kịp lên tiếng hỏi, nàng đã thấy Lybia ngồi một mình co chân trên bàn gỗ. Dáng vẻ vò đầu bứt tai của hắn giống như đang gặp phải chuyện gì. Nàng tiến đến định hù dọa hắn thì thanh âm lại vang lên:

- Tốt nhất đừng có dùng cái tay bẩn thỉu đó chạm vào người ta.

Biểu cảm vui vẻ của Gaurus đột nhiên khựng lại, ánh mắt nàng nhìn xuống đôi chân mình. Gương mặt giãn ra thất vọng:

- Ngươi không thể giả vờ không nghe thấy được à? Mà đang nghĩ gì mà trông thảm vậy?

Lybia tuyệt nhiên không quan tâm đến lời nói của nàng, cơ thể cứ thế bất động cả giờ đồng hồ. Gaurus thấy hắn không đoái hoài gì đến, cũng chỉ nhún vai ngồi sang chiếc giường êm ái của mình nghỉ ngơi.

Thời gian trôi qua, đôi mắt nàng nặng trĩu rồi từ từ khép lại. Đúng lúc giấc mơ đẹp chuẩn bị xuất hiện, tiếng động lớn đột ngột vang lên, kéo theo hàng loạt rung chấn. Chiếc giường êm ái đột nhiên nóng bừng lên rồi vụn vỡ. Báo hại chiếc lưng của nàng đập mạnh xuống đất đau đớn.

Gaurus nổi đóa đứng bật dậy quát:

- NA...

Nàng chưa nói hết câu, cánh tay bị một lực mạnh kéo ra, tầm nhìn thu hẹp lại đôi tai mềm của đối phương vừa vặn ở ngay trước mắt. Lúc này nàng mới để ý xung quanh mình bị bao phủ bởi làn khói đen, khu vực gần chiếc giường thì bị thủng một lỗ, các vật dụng xung quanh đều bị cháy xém.

- Lybia! Ngươi bị trúng thực hả? Đầu óc có phải bị trùng độc ký sinh rồi không?

Lybia gạt cánh tay của Gaurus xuống chỉ về phía đám cháy rồi chỉ qua đống vũ khí hắn tiện tay nhận về:

- Nhìn chỗ này đi. Ta vừa mới ném quả tròn tròn vào chỗ này nó liền cháy nổ như thế. Ngươi có nghĩ thứ này chính là vũ khí của chúng không?

Nàng quan sát cả hai vị trí, suy luận một lúc thế nhưng lại tặc lưỡi, chép miệng nói:

- Vậy thì đã sao?! Lông ta còn chẳng rụng một cọng. Ngươi lo cái gì.

Nói mãi mà nàng vẫn không hiểu, Lybia có chút thiếu kiên nhẫn mà gắt gỏng:

- Trời ạ, não ngươi để chưng đó hả. Ngươi nói xem mấy vũ khí này được làm từ mấy cặn bẩn từ dưới đất, linh khí đương nhiên yếu kém. Nhưng bằng cách nào đó vẫn phá hủy được các vật dụng trên bề mặt. Chứng tỏ bề mặt phía trên này còn chẳng có linh khí, đúng chứ?

Gaurus vẫn không hiểu gặng hỏi:

- Nhưng liên quan gì đến chúng ta? Linh khí của chúng ta chẳng phải cao hơn nơi này gấp nhiều lần à?

- Vậy giả sử có kẻ nào đó đưa cho chúng thứ vũ khí có linh khí cao hơn chúng ta thì sao? Giống như chủ thần Nhất tinh thể trước kia sử dụng lông vũ của mình ấy.

Lần này tới lượt nàng nhăn nhó nhìn Lybia, giọng nói mang sự khó chịu lộ rõ:

- Ngươi bị cái gì mà dám nghĩ tới chuyện đó. Mặc dù chủ thần hiện tại và ngài Băng Trúc không đồng quan điểm, nhưng nó không đồng nghĩa với việc chúng ta quên đi sự cứu rỗi to lớn của ngài ấy trao cho chúng ta. Sự việc như vậy mà ngươi...

Gaurus chưa nói hết câu, Lybia đã đưa tay lên ra tín hiệu cắt ngang, sau đó mới kiên nhẫn giải thích:

- Ta nói ngài ấy làm lúc nào? Ta chỉ... Giả sử... giả sử...

Thấy hắn đột nhiên lại ấp úp, nàng dần mất kiên nhẫn mà cáu gắt:

- Giả sử cái gì?

Hắn kéo Gaurus về phía tảng đá rồi tường thuật lại những gì mình thấy ở ngọn núi tuyết. Từ việc nhìn thấy các bộ trưởng bàn luận đi tới đâu đó cho tới khi chúng bước vào kết giới. Lybia chưa từng gặp mặt Hy Trân nên cũng chẳng nhìn ra nàng thuộc hành tinh nào. Thế nhưng hắn chắc chắn nàng không sinh ra từ nơi này. Đem theo một chút cảm giác, hắn vừa nghi hoặc:

- Ngươi có nghĩ kẻ ta vừa kể là nguyên thần của hành tinh này không?

- Chắc không phải đâu. Nếu có, linh khí nơi này đã không yếu như vậy.

- Nếu là chủ thần chưa chuyển thể hẳn thì sao?

Cả hai đều rơi vào trầm tư một lúc lâu, dù không muốn thừa nhận nhưng nếu nơi này thật sự có chủ thần, thị dân cũng như chủ thần của bọn họ đã vi phạm lỗi lớn.

- Phải làm sao đây? Chúng ta có nên trở về không?

Lybia vuốt nhẹ mái tóc của mình, tâm trạng phức tạp không kém:

- Chúng ta đâu thể tự mình quyết định. Hay... chúng ta đến hỏi chủ thần có được không?

- Cỡ cấp bậc của chúng ta ấy hả? Gặp cánh tay phải của ngài ấy còn khó nữa.

- Nhưng dù gì chúng ta cũng phải gặp ngài ấy cho bằng được. Ta thấy nghiêm trọng lắm. Việc xâm hại một hành tinh đã có chủ là điều tối kỵ trong Thượng Ngân đấy. Ngài Băng Trúc sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu.

---

- Hành tinh ấy đã có chủ ư?