Hy Trân nhất thời không biết Krattas đang đề cập tới điều gì nghiêng đầu đầy khó hiểu. Kiều Khánh đứng một bên nhìn họ trao đổi thông tin cảm thấy bản thân có chút thừa thãi đành đi ra chỗ khác ngồi nghỉ ngơi.
- Hả? Ý cậu là cái gì cơ? Eri đã loại bỏ cảm xúc khỏi cái gì?
Ngón tay Krattas mân mê quả cầu phút chốc lại run lên, cô ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Hy Trân đáp:
- Trở thành kẻ đứng đầu, cậu ấy chắc chắn có thể nhìn thấy những thứ tớ đang nhìn thấy. Ắt hẳn nỗi đau, sự cô đơn này, cậu ấy cũng cảm nhận được từng giây, từng phút. Vậy nên cậu ấy mới cắt bỏ cảm xúc của mình, có phải không?
Hy Trân trầm ngâm suy nghĩ, hai ngón tay vuốt dọc xương hàm. Chờ tới khi Krattas vì nóng ruột mà quay hẳn người ra đối diện với nàng. Hy Trân bật cười nhẹ nhưng trong tiếng cười lại không thanh thản như vậy:
- Tôi không biết. Tất cả chúng tôi... đều không biết ngài ấy cảm thấy cô đơn thế nào. Nhưng chúng tôi biết ngài ấy sẽ không vì nó mà chạy trốn.
Nàng nhìn ánh mắt phức tạp của Krattas, nhẹ cười rồi mới nói tiếp:
- Không chỉ riêng ngài ấy, tôi tin tất cả nguyên thần đã và đang tồn tại đều sẽ không chạy trốn... Vì đó là chính họ.
- Tôi từng đọc qua sách lưu truyền nên biết một chút. Nguyên thần giống như ngài Eri, vốn dĩ không phải sinh vật. Họ chỉ là linh hồn được tạo ra bởi mong muốn của sinh vật khác. Tính cách của họ cũng không phải của chính họ mà là của tất cả. Đôi khi họ có những tính cách này nhưng cũng có thể thay đổi ngược lại ngay hôm sau. Họ sẽ không cảm thấy những nỗi đau này là bắt buộc mà là sự tồn tại của họ. Vậy nên sẽ không có chuyện họ loại bỏ cảm xúc để trốn tránh đâu.
Krattas bặm môi trầm ngâm nhìn quả cầu trong tay, Hy Trân đưa tay lên xoa đầu cô:
- Cậu cảm thấy khó khăn, vì cậu vẫn chưa trở thành họ mà. Krattas, ngài ấy cũng cho cậu lựa chọn mà. Chỉ cần cậu ném quả cầu này đi, cậu vẫn sẽ là chính cậu. Mọi thứ vẫn sẽ ổn nếu không có cậu.
Cô ôm chặt lấy quả cầu trong tay, thời gian suy nghĩ cũng không lâu. Đôi lông mày nhíu chặt dần giãn ra.
- Cậu nói đúng. Nhưng tôi là giải pháp tốt nhất đúng không? Cậu ấy tin tưởng tôi đến mức như vậy. Sao tôi có thể chạy trốn.
Nụ cười trên môi Hy Trân mở rộng, cơ thể phấn khích ôm lấy Krattas, vui vẻ nói:
- Cậu tuyệt vời lắm đó. Vậy cậu sẵn sàng cho các bước tiếp theo chưa?
Krattas cũng vui vẻ gật đầu ôm Hy Trân, gương mặt thỏa mãn cảm nhận hơi ấm của đối phương. Cô rời khỏi vòng tay Hy Trân, sau đó lại nghĩ tới câu nói ban nãy của nàng mà hỏi:
- Vậy nguyên thần không có cảm xúc riêng thật sao? Họ không yêu ai ư? Giống như có bạn đời hay muốn dành không gian đặc biệt cho ai đó?
Hy Trân chỉ nhún vai lắc đầu, trong sách lưu hành ở Nhất tinh thể không nói đến cảm xúc đặc biệt gì. Lúc đầu nàng cũng thắc mắc, định bụng tới hỏi chủ thần một phen nhưng lại vướng vào rắc rối nên cũng quên mất.
- Có đấy.
Cả hai đều cùng quay sang nhìn Kiều Khánh. Lúc này cậu đang ngồi trên phiến đá với miếng thịt trong tay. Trạng thái thoải mái tới mức còn tưởng cậu đang đi cắm trại.
Hy Trân lên tiếng hỏi:
- Anh nghĩ vậy sao?
Kiều Khánh nhún vai thản nhiên đáp:
- Không. Lúc nói chuyện với hắn, hắn bảo có nhiều chủ thần có bạn đời lắm. Thậm chí còn thích nhau nữa. Tập tính cũng giống động vật cấp cao, chung tình, quan tâm bạn đời.
Krattas gật đầu như đã hiểu, song lại hỏi:
- Vậy tại sao Eri không có cảm xúc gì với Lat nhỉ?
- Cái đó thì tôi không biết. Nhìn thì thấy ngài ấy đối xử tốt với hắn, cơ mà họ đã ở bên nhau lâu như thế, mấy thói quen đó cũng không thể coi là đặc biệt được. Mà ngài ấy cũng có thể giống các nguyên thần không có bạn đời kia. Không muốn có loại cảm giác ấy.
Nhìn kẻ đυ.c thuyền kia vẫn còn có tâm trạng ăn uống, Hy Trân tức tối nắm lấy nhúm cỏ ném vào người Kiều Khánh.
Kiều Khánh không né tránh, đưa miếng thịt cuối cùng vào miệng rồi phủi tay đứng dậy. Cậu vừa nhai vừa nói:
- Đó là sự thật mà. Dù chúng ta có ủng hộ thì cũng chỉ là phía chúng ta thôi. Quan trọng là ngài ấy kia. Không biết ngài ấy bây giờ thế nào. Không cảm nhận được gì hết.
Kiều Khánh đưa tay lên ngực trái thâm trầm. Thị dân Nhất tinh thể luôn dựa vào mối liên kết này để thấu hiểu cảm xúc của chủ thần cũng như linh khí của ngài. Bọn họ chưa từng nghĩ nó nằm dưới sự kiểm soát của chủ thần. Từ lúc Băng Trúc tới lễ tế thần, họ chẳng nghe thấy gì nữa. Không khí ở Nhất tinh thể cũng vì vậy mà u ám đi nhiều.
Cậu bước đến trước mặt hai bọn họ, ánh mắt nhìn xuống vô cùng nghiêm túc nói:
- Nhưng dù là ngài ấy hay chuyện của Lat hiện tại không phải việc chúng ta nên quan tâm. Ngài ấy đã tin tưởng chúng ta hoàn thành tốt nhiệm vụ. Chúng ta phải làm được. Krattas, thời điểm đến, cậu nhất định phải làm được.
Krattas cũng dùng ánh mắt quyết tâm mà đáp lại:
- Ừm.