Chương 68

- Thế nào rồi? Mọi chuyện vẫn ổn chứ?

Tiếng nói phát ra từ phía sau thu hút sự chú ý của Hy Trân, nàng quay đầu nở nụ cười tươi lao tới ôm chầm lấy nam sinh, giọng nói đầy vui vẻ:

- Anh tới rồi!

Kiều Khánh cũng vui vẻ đỡ lấy dáng người nhỏ bé, mùi hương quen thuộc xóa đi nỗi nhớ trong lòng cậu.

- Để em đợi lâu rồi. Mấy ngày qua không có chuyện gì chứ?

Hy Trân rời khỏi người cậu, đôi mắt cong thành hình bán nguyệt, cười tinh nghịch, đáp:

- Không có, đều theo kế hoạch cả.

Dứt câu, Hy Trân lại nhớ ra mục đích mà Kiều Khánh trở về Nhất tinh thể, giọng nói liền trầm xuống vài phần:

- Em nên hỏi anh mới đúng, anh cứ đi đi lại giữa hai nơi như vậy chắc mệt lắm.

Cậu nhìn gương mặt tâm ngọc của mình cưng chiều đưa tay lên bóp nhẹ phần má nàng mỉm cười:

- Không sao. Vì không có ngài ấy ở đây, không khí không được lọc sạch, còn chém gϊếŧ khắp nơi. Dù đã ở trong này nhưng ta vẫn ngửi thấy mùi máu. Thật không dễ chịu chút nào.

- Nếu em không ở lại đây, anh cũng không phải vất vả như vậy.

Thấy nàng buồn bã Kiều Khánh nhẹ ôm cô vào lòng dìu qua phía ngọn đồi, dịu dàng nói:

- Krattas cũng coi như là bạn của chúng ta, anh cũng muốn giúp một tay. Thể lực anh vẫn còn khỏe, em đừng lo.

Kiều Khánh sực nhớ ban nãy có nhìn thấy nhóm bộ trưởng của Phong Vũ ở đây, đôi lông mày nhướn nhẹ nghiêng đầu hỏi Hy Trân:

- Phải rồi, các bộ trưởng đã tới đây rồi phải không?

Hy Trân gật đầu:

- Vâng. Em vừa thấy bộ trưởng Samesko đi ra sau cùng. Có vẻ vẫn phải dùng tới đống vũ khí do chúng ta tạo ra.

Kiều Khánh gật gù nhìn Hy Trân cười tủm tỉm:

- Em thấy thế nào khi tự mình thực hiện kế hoạch? Vui chứ?

Biết cậu đang dùng lời lẽ để trêu ghẹo mình, nàng đưa tay đẩy nhẹ vai cậu, vờ như hờn dỗi:

- Không dám đâu. Mọi chuyện ngài ấy đã lo liệu hết rồi, em chỉ dựa theo mà làm thôi. Nhưng mà so với việc tự do hành động vẫn không sảng khoái bằng. Ngài ấy chỉ giao nhiệm vụ sau đó làm thế nào đó là chuyện của chúng ta, dù có sai cũng không sợ vì đã có ngài ấy đứng phía sau lo liệu. Nhưng bây giờ phải tỉ mỉ, cẩn thận, em sợ bản thân sơ ý một chút vận mệnh của Krattas lập tức đứt đoạn. Em đã phải kiềm chế lắm đấy.

Hy Trân bước nhanh lên phía trước, từng đợt gió thoảng qua làm mái tóc của nàng bay rối loạn. Hy Trân xoay người đối diện với cậu, đệm những bước lùi:

- Phải rồi, bên phía Lang Nhất vẫn ổn chứ? Lâu rồi em không thấy anh nhắc tới hắn đấy.

Kiều Khánh lắc đầu một hồi nhún vai đáp, ánh mắt dán chặt lên người Hy Trân:

- Ngồi một mình, luyện linh khí, chăm sóc Del và Vil. Cậu ta cứ lặp đi lặp lại vậy thôi.

Phía dưới chân đồi nơi dựng lên căn nhà nhỏ, họ trông thấy Krattas vẫn đang ngồi đó với tư thế đón tiếp các bộ trưởng. Vẻ mặt Hy Trân thoáng chốc buồn bã nhìn Kiều Khánh, cậu cũng chỉ biết đáp lại bằng một ánh mắt tương tự.

Hy Trân xốc lại tinh thần chạy đến ngồi bên cạnh Krattas, gương mặt vui vẻ nhẹ nhàng nói:

- Cậu đã làm rất tốt rồi mà.

Nữ sinh giật mình, giương đôi mắt chằng chịt vết nứt lên nhìn Hy Trân. Tầng sương mờ kìm nén bỗng chốc dâng lên, Krattas buông quả cầu trong tay ra ôm chầm lấy Hy Trân nức nở. Chạm vào cô, Hy Trân mới cảm nhận được cơ thể Krattas vừa căng cứng vừa lạnh. Lúc trước khi gặp mặt các bộ trưởng Băng Trúc hiếm khi mang cô theo. Dù có cả Krattas, cô cũng chỉ như kẻ ngoại cuộc, ngoan ngoãn ngồi nghe. Hiện giờ cô lại phải ngồi trước mặt kẻ đứng đầu thuyết giảng về những thứ cô vừa giác ngộ, cảm giác hẳn rất khó chịu.

Hy Trân vỗ về tấm lưng run rẩy của cô:

- Thôi nào. Đừng sợ, vẫn còn chúng tôi mà.

Krattas vẫn ôm chặt lấy Hy Trân như phao cứu sống. Vừa nghe nàng nói dứt câu động tác liền nhanh chóng buông Hy Trân ra, gương mặt lo lắng nâng quả cầu dưới sàn lên kiểm tra. Bàn tay vừa chạm, mọi việc xảy ra trong Phong Vũ đều hiện ra trong tâm trí Krattas. Cơ thể thả lỏng lại trở về trạng thái căng cứng như ban đầu, nhưng cô không sợ hãi như lần đầu chạm vào nó nữa. Từng luồng linh khí trắng chảy vào trong quả cầu, lòng cô lạnh đi. Ba năm trước khi Băng Trúc đưa cho cô quả cầu này, nó vẫn còn trong suốt. Krattas không hiểu dụng ý của nó, ngày ngày quan sát phản ứng hóa học bên trong quả cầu.

Vào cái ngày định mệnh ấy, khi bầu trời đột ngột nứt vỡ, hàng trăm linh khí màu trắng đυ.c chui vào quả cầu. Kì lạ là số linh khí ấy lại chính bằng số lượng nạn nhân đã chết được công bố. Krattas lặng người nhìn vào nó rồi cẩn thận ôm quả cầu lên. Một luồng điện chạy dọc cơ thể Krattas, giống như một người mất trí nhớ lấy lại ký ức, hàng loạt sự kiện trong quá khứ hiện ra.

Nhưng tất cả đều không phải của cô.

Krattas đã hét toáng lên đánh rơi quả cầu xuống đất. Vì trong đó cô còn nhìn thấy cả cảnh tượng trước lúc chết của các nạn nhân. Hơn nửa năm trôi qua, cô không dám chạm vào nó thêm lần nữa, Krattas sợ hãi và trốn chạy mọi thứ. Nhưng cuộc đời của cô giống như đã được sắp đặt từ trước, dù có làm gì hay đi tới đâu tâm trí cô vẫn không ngừng nhắc nhở bản thân. Sự giác ngộ cũng từ đó sinh ra, mọi thứ mà Băng Trúc nói đến hiện tại cô mới hiểu hết.

Cô chính là kẻ duy nhất có thể cứu sống nơi này.

Krattas trầm mặc nhìn quả cầu một lúc lâu rồi chợt lên tiếng:

- Hyn này. Đây có phải lý do Eri đã loại bỏ cảm xúc của mình không?