- 🏠 Home
- Viễn Tưởng
- Thế giới giả tưởng
- Chờ Đợi
- Chương 67
Chờ Đợi
Chương 67
Krattas im lặng nhìn tân bộ trưởng Ocephalus nói hết câu, hàng mi dài rũ xuống rồi nặng nề nâng lên. Tân bộ trưởng Ocephalus lập tức ngưng bặt.
- Ông nghĩ hiện tại chúng ta đã tự lập rồi sao? Nếu tài nguyên cạn kiệt, vũ khí không còn tác dụng,... chúng ta có thể làm gì? Ông nói xem vũ khí có phản bội chúng ta không? Vũ khí không có chủ. Nó nằm trong tay ai, thì đó chính là chủ của nó. Tài nguyên thì sao? Ông biết rõ nó không phải của riêng ai. Một khi nó biến mất, ngay cả bầu trời này, các ông cũng chẳng nhìn thấy được nữa.
Thanh âm vừa dứt, không gian trở về trạng thái tĩnh lặng đến mức nghẹn thở. Các bộ trưởng đồng loạt cúi đầu nhìn xuống nền đất. Cái này không được, cái kia cũng không, bọn họ sao có thể không dựa vào bất cứ thứ gì mà tồn tại được?
- Phải.
Các bộ trưởng giật mình ngơ ngác nhìn Krattas. Từ lúc nhìn thấy cô, câu hỏi lớn nhất mà họ nghĩ tới chính là Krattas có phải đã trở thành Băng Trúc hay không. Nếu nói Băng Trúc là một vị thần, vậy thì có phải Krattas cũng vậy?
- Cháu biết bọn ta đang nghĩ gì sao?
Cô làm lơ câu hỏi của họ tập trung vào những gì mình cần nói:
- Mối liên kết giữa các sinh vật luôn tồn tại suốt hàng trăm, hàng nghìn năm. Dù là quan hệ thiên địch, cạnh tranh, cộng sinh, hợp tác, hay quan hệ huyết thống, tất cả đều hướng đến một lợi ích duy nhất “duy trì sự sống, tiến hóa và cân bằng”. Chúng ta luôn đào sâu về chiều dài lịch sử, chạm vào cội nguồn của sự sống... Vậy chắc các người cũng biết tổ tiên chúng ta mất bao lâu để từ một loài chỉ sống dưới biển nước lại có thể giang rộng đôi cánh trên bầu trời...
Nói tới đây, biểu cảm thản nhiên thoáng hiện vài vết nứt nhỏ, ánh mắt khẽ khựng lại run rẩy nhưng rất nhanh lại biến mất.
- Vậy mà tới lượt chúng ta... chúng ta lại cắt chúng đi để nương tựa vào đống kim loại lạnh lẽo. Bộ trưởng Ocephalus, ông nói chúng ta nên tiếp tục thế nào?
Thời gian tiếp tục trôi đi mà chẳng có tiếng hồi đáp, Krattas cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi rồi lên tiếng:
- Thôi thì cứ thuận theo tự nhiên, các người tới đây cầu xin giúp đỡ nhưng không muốn kẻ ngoại tinh tham gia... Cũng được.
- Rời khỏi đây, phía góc bên phải cách chỗ các ngươi đứng năm cây số sẽ có thứ mà các ngươi cần.
Các bộ trưởng nhìn nhau đầy do dự. Không phải là họ phân vân nên tiếp tục ở lại hay không mà là mong muốn bản thân không phải là kẻ duy nhất lựa chọn con đường này. Phụ thuộc thì sao? Làm trái với con đường tổ tiên đã đi thì thế nào? Kết quả của ngày hôm nay cũng chẳng phải do một mình họ quyết định, mà dù có muốn, họ cũng đâu thể quay trở lại. Những thứ mà họ đã và đang làm đều đã ăn sâu vào từng tế bào, tiềm thức. Họ có thể thay đổi bản thân, giúp bạn đời thay đổi nhưng họ không thể bắt hàng trăm hàng triệu thị dân làm ngược lại với lối sống đã theo họ suốt trăm năm qua được.
Một bộ trưởng dũng cảm quay bước, tiếp theo đó hàng loạt bước chân rời đi. Tới khi chỉ còn lại tân bộ trưởng Ocephalus và bộ trưởng Samesko, tầm mắt của ông mới thu lại. Ông nhìn sang bộ trưởng Samesko rồi lại nhìn xuống chiếc đồng hồ trên tay mình. Mỗi một giây trôi qua đối với ông đều vô cùng quý giá, tân bộ trưởng Ocephalus quay người bước chân thật nhanh, nhưng rồi lại dừng lại nhìn Krattas thêm một chút trước khi biến mất hoàn toàn.
- Chú ở lại đi...
Chrysaetos giật mình nhìn sang Krattas, ông quan sát xung quanh xác nhận cô đang thực sự nói chuyện với mình mới xoay người trở lại.
- Tại sao vậy? Cháu có chuyện gì cần ta sao?
Krattas lắc đầu, đáp:
- Cả chú và Moneduloides nên ở lại đây thì hơn. Cuộc chiến ngoài kia không phải nơi hai chú thuộc về. Chú có thể ra khỏi đây để bảo vệ gia đình hoặc thứ quan trọng đối với chú. Còn các bộ trưởng và bộ lạc khác. Chú đừng nhúng tay vào nữa.
Chrysaetos làm vẻ mặt khó hiểu hỏi lại:
- Nhưng tại sao?
Giọng Krattas trầm xuống, thanh âm có phần hời hợt:
- Chú đừng hỏi... vì ngay cả cháu... cũng không biết...
- 🏠 Home
- Viễn Tưởng
- Thế giới giả tưởng
- Chờ Đợi
- Chương 67