Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chờ Đợi

Chương 66

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đặt một bước lên vùng đất bên trong, khung cảnh cũng lập tức biến đổi. Cánh rừng rậm rạp hai bên được thay thế bởi thảm cỏ xanh cùng với lùm cây mọc thành hàng lối. Những khóm hoa xen kẽ tạo ra một con đường trải thảm tự nhiên. Hiện tại thời tiết Phong Vũ lúc này đang là mùa hè, phía bên ngoài kia lại phủ một màu lạnh giá. Vậy mà khi bước chân vào đây họ lại cảm nhận được thời tiết của mùa xuân. Từng bước chân ma sát với nền cỏ tạo ra những thanh âm “xào xạc”. Cảm giác lạ lẫm len lỏi trong tế bào, họ đột nhiên nảy ra một câu hỏi “Trong cuộc đời họ, đã bao giờ yên bình thế này chưa?”

Được hơn trăm bước, trước mặt họ là một ngôi nhà gỗ bình dị. Tà áo dài rủ xuống trước hiên nhà, ánh nắng phản chiếu khiến chúng phát ra đủ loại màu sắc ánh sáng. Nữ sinh ngồi đó, đang ôm một quả cầu trong tay, đôi mắt nhắm nghiền, lông mi dài uốn cong mềm mại. Mái tóc nàng xõa xuống bay nhẹ theo từng đợt gió. Khung cảnh giống như chốn bồng lai tiên cảnh. Các bộ trưởng đứng chết chân một chỗ ánh mắt chăm chú nhìn cô không rời.

Chrysaetos sực tỉnh nhận ra nữ sinh ấy chẳng ai xa lạ mà chính là Krattas. Lần cuối ông gặp cô, diện mạo của cô vốn dĩ không phải thế này. Hơn nữa cái khí chất hiện tại làm ông liên tưởng tới phong thái của Băng Trúc khi đối mặt với bọn họ.

- Các ông thấy nữ sinh đó có phải Krattas không? Sao nhìn lạ vậy?

- Đúng là Krattas đấy.

Các bộ trưởng đồng loạt im lặng tiến đến gần, ngay cả tân bộ trưởng Ocephalus cũng không cố gắng làm ồn như mọi khi.

Nhưng phía trước mắt họ lại xuất hiện tấm chắn trong suốt làm họ không thể bước thêm.

Tân bộ trưởng Ocephalus đưa tay lên đập vào tấm chắn trước mặt gõ mạnh.

- Này!!!

Thanh âm không gắt gỏng như họ tưởng tượng, Chrysaetos nhìn ông không nói gì, đôi mắt liếc nhìn xuống mũi giày của mình. Ông đoán tâm trạng của tân bộ trưởng Ocephalus cũng giống như bản thân ông lúc này.

Chrysaetos đã để ý từ lúc ông ta cùng mọi người bước vào khu vực này, ánh mắt đã thay đổi hoàn toàn.

Thực tế, kể từ khi tân bộ trưởng Ocephalus kế nhiệm, bộ lạc ấy đã phát triển hơn rất nhiều, mặc dù tính cách lẫn ngoại giao với các bộ lạc lân cận đều không tốt. Khoảng thời gian đầu Chrysaetos cũng không hỏi Moneduloides về tình hình bộ trưởng kế nhiệm vì nhìn vào đời sống của thị dân Ocephalus có thể hiểu rõ. Nếu Băng Trúc không nói cho ông biết, Chrysaetos còn không nghĩ giữa họ có vấn đề với nhau. Chung quy lại, tân bộ trưởng Ocephalus cũng là một vị bộ trưởng tốt. Khi biết được Krattas có thể tạo ra được một không gian yên bình thế này, niềm tin cứu rỗi thị dân mình cũng gia tăng. Ngoài ra, ông cũng không lý giải nổi cảm xúc của bản thân lúc này, giống như bản thân đi lạc trong rừng đã lâu, cố gắng tồn tại biết bao lâu rồi bỗng một ngày nhớ ra được con đường trở về nhà.

Krattas từ từ mở mắt ra, trong con ngươi đen láy xuất hiện những vết nứt khác lạ, vẻ mặt cô giống như mặt hồ không chút gợn sóng.

Tân bộ trưởng Ocephalus cùng những bộ trưởng khác đều dừng toàn bộ hành động, đôi mắt mở to kinh ngạc, nhất thời không nói lên lời.

- Kết quả của ngày hôm nay, tôi đã nói với các người rồi. Tại sao các người còn tìm tới đây?

- Cái đó...

Nhìn vào đôi mắt của cô, những ký ức đau thương bên ngoài kia bỗng chốc ùa về trong tâm trí họ. Họ nhìn ra hình ảnh của đứa trẻ vị thành niên trước khi bị xé nát trước móng vuốt quân thù.

Không khí bỗng nâng thêm một tầng căng thẳng, Krattas di chuyển con ngươi giống như muốn ghi nhớ gương mặt của từng bộ trưởng. Bàn tay nàng vô thức siết chặt lấy quả cầu, lên tiếng phá vỡ bầu không khí:

- Các người đến làm gì?

Bộ trưởng Samesko bối rối ngước lên, vô tình đυ.ng phải ánh mắt cô liền theo bản năng né tránh. Lời nói muốn nói ra cũng biến mất không dấu vết.

- Tại sao không ai nhìn thẳng vào tôi? Đây chẳng phải là thứ các người mong muốn hay sao? Ba năm ấy,... các người có ba năm để sửa đổi, ba năm để tự cứu chính mình. Nhưng không một kẻ nào làm được. Các người chỉ làm những điều bản thân cho là đúng, mặc kệ điều đó có lợi cho thị dân, cho sự tồn tại của chính mình hay không. Vậy thì các người còn tới đây làm gì?

- Chúng tôi... tôi chỉ sợ tin tưởng vào kẻ khác. Làm sao tôi biết được một kẻ ngoại tinh khi nào sẽ phản bội chúng ta. Và cô... lại luôn đi cùng bọn họ nên...

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía kẻ đang lên tiếng, tân bộ trưởng Ocephalus lần đầu tiên nói chuyện điềm tĩnh như thế trước mặt họ. Ông không quan tâm tới xung quanh, ánh mắt luôn nhắm tới nữ sinh ngồi phía trước. Hít một hơi thật sâu, ông nói tiếp:

- Từ xưa bọn họ đều luôn phụ thuộc vào những kẻ đó, và khi không có kẻ đó ở đây. Như lúc này. Bọn họ cũng chẳng biết làm gì hơn cả. Tôi khác họ, tôi luôn suy tính làm thế nào để tự lập trên đôi chân của chính mình. Tôi muốn bắt sống họ, sau đó thí nghiệm rồi tạo ra loại vũ khí bảo vệ chính mình. Chẳng qua tôi đã không lường tới sức mạnh của chúng lại mạnh như vậy...
« Chương TrướcChương Tiếp »