Chương 65

- Cha... Con có một thắc mắc.

Cậu bé non lớn thu gọn đôi cánh của mình ẩn núp dưới cái bóng lớn của đấng sinh thành, ánh mắt cậu vừa tò mò vừa sợ hãi nhìn xung quanh.

Vào ngày này hàng năm, cha cậu đều đưa cậu tới ngọn núi này để gặp một nữ sinh đặc biệt. Trước khi đi ông đều dặn cậu phải ngoan ngoãn, không được khiến đối phương cảm thấy khó chịu. Nhưng cậu thấy nữ sinh đó không hề đáng sợ như họ nói.

Ánh mắt ông liếc nhìn thân ảnh ngồi phía trên, thận trọng nhìn xuống cơ thể nhỏ bé của cậu đáp:

- Con nói đi.

- Tại sao ông nội lại phải cúi người trước cô gái đó ạ?

Cha cậu giang đôi cánh ôm lấy cơ thể cậu đẩy vào trong lòng, ánh mắt đắn đo một lúc lâu mới đáp:

- Moneduloides, con hãy nhớ kỹ gương mặt của nàng ta, nhớ kỹ nơi này. Những gì nàng ta nói với con, con cũng không được phép quên. Sau này khi con lớn lên, con sẽ tự tìm ra câu trả lời thôi.

-----------

Đứng trước khu rừng phủ đầy tuyết trắng, các bộ trưởng níu mày ôm chặt lấy cơ thể mình đang không ngừng run lên. Dù đã mặc thêm một lớp áo lông nhưng không khí lạnh xung quanh vẫn cứ đâm sâu vào trong da thịt. Tân bộ trưởng Ocephalus thiếu kiên nhẫn cằn nhằn:

- Tại sao chúng ta phải tới nơi khỉ ho cò gáy này. Ông nghĩ chúng sống được ở cái thời tiết này sao?

Bộ trưởng Samesko nhìn con đường đã tận, phía xa xa cũng chỉ toàn một màu trắng xóa. Tuy nhiên ông có cảm giác nếu bước thêm một chút nữa, nhất định có cái gì đó. Một mình ông tách khỏi đoàn đi về phía trước. Bàn chân ông tiếp xúc với lớp tuyết trắng, cảm giác không hề sâu như trong tưởng tượng. Chrysaetos như vững tin vào bản thân mình hơn, mạnh mẽ tiến về phía trước.

“Rầm”

Tiếng động lớn thu hút sự chú ý của đội đoàn. Hình ảnh bộ trưởng Samesko ngã ngửa trên nền tuyết với vẻ mặt nhăn nhó, cả nhóm không khỏi cảm thấy khó hiểu. Âm thanh đó giống như một vật cứng va phải một vật cứng khác. Nhưng ở đây ngoài Chrysaetos đang nằm thì chẳng có gì đặc biệt xảy ra.

Chrysaetos nhận ra điều gì đó vội vã đứng dậy mừng rỡ nói với Moneduloides:

- Ở đây có cánh cửa.

Như để minh chứng cho câu nói của mình, ông đưa tay lên chạm vào khoảng không phía trước mặt, gõ nhẹ. Thanh âm lập tức vang lên khiến cả nhóm mắt tròn mắt xịt nhìn nhau.

Một bộ trưởng thích thú lên tiếng:

- Vậy chúng ta mở ra thế nào đây?

Mọi ánh mắt đều đồng loạt nhìn về phía bộ trưởng Samesko, ông cũng ngơ ngác lắc đầu. Trong lòng không khỏi càu nhàu khó chịu, nếu ông biết mở thế nào, còn cụng đầu đau như thế sao.

Moneduloides hiểu tâm trạng của ông nhẹ nhàng lên tiếng phân tán sự chú ý:

- Lúc trước ta tới cứ thế đi thẳng vào. Không biết có cánh cửa nào cả. Có lẽ đây là năng lực của cô ấy. Các người thử nghĩ có cách nào vào được bên trong không.

- Không cần đâu.

Tiếng nữ sinh đột ngột vang lên khiến nhóm bộ trưởng giật mình, dáo dác nhìn xung quanh theo bản năng. Mất một lúc họ mới nhận ra giọng nói quen thuộc này, cả nhóm không hẹn mà cùng nhìn về phía bức tường trước mặt Chrysaetos. Không gian như bị chẻ làm đôi từ từ giãn ra về hai phía để lộ ra một khung cảnh ấm áp bên trong.

Rặng cây hai bên tỏa bóng mát, mặt đất phủ đầy cỏ xanh, những nhành hoa vươn lay động theo từng làn gió nhẹ. Không biết đã bao lâu, họ đã quên mất hành tinh này cũng từng xinh đẹp như vậy.

- Ồ là các chú đó sao?!

Hy Trân đảo mắt nhìn quanh đám bộ trưởng, trong tâm trí đã vui mừng như đang mở tiệc nhưng ngoài mặt vẫn làm điệu bộ nghiêm túc, xa cách. Thấy họ không tập trung, nàng lại bồi thêm một câu:

- Lâu rồi không gặp nhỉ?

Bộ trưởng Samesko phản ứng nhanh nhất, nắm bắt thời điểm mà mỉm cười chào hỏi, gánh nặng trên vai suốt mấy năm qua đột nhiên vơi không ít:

- Đúng là như vậy. Cháu dạo này vẫn ổn chứ?

- Dạ ổn. Cháu thấy hình như chú gầy đi thì phải.

Tân bộ trưởng Ocephalus không nhìn nổi nữa vội chen ngang:

- Hành tinh sắp tàn lụi tới nơi rồi hai ngươi còn hỏi thăm sức khỏe nhau sao?

Câu nói vừa dứt, nụ cười trên môi Hy Trân cũng vụt tắt. Mặc dù nàng biết rõ tân bộ trưởng Ocephalus cũng nằm trong danh sách thành viên có thể phò trợ cho Krattas sau này nhưng nàng vẫn không ưa nổi cái tính khí của ông ta. Hy Trân lạnh nhạt đáp lại:

- Ồ, vậy sao? Nhưng liên quan gì tới ta? Nếu không phải vì hỏi thăm sức khỏe, các chú về được rồi đó. Không tiễn.

Nhận thấy không gian dần thu hẹp lại các bộ trưởng không hề kiêng dè đẩy tân bộ trưởng Ocephalus ra:

- Hyn, cháu làm ơn cứu lấy hành tinh này. Hãy cứu lấy người dân nơi đây có được không?

- Tại sao cháu phải làm vậy?

Tân bộ trưởng Ocephalus bực dọc nói:

- Các ông còn cầu xin cô ta. Đám ngoại tinh kia tới phá hoại còn chưa đủ hay sao còn nhờ chút giúp. Tôi thấy não các ngươi đều hỏng rồi.

- Vậy ông tới đây làm gì?

Tân bộ trưởng Ocephalus cứng họng nhưng vẫn cố cự cãi, bao biện:

- Là các ông ép tôi đi đấy chứ.

Tiếng cãi cọ vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc. Bộ trưởng Samesko đứng một bên mệt mỏi quan sát. Mặc dù cũng có chút khó chịu với lời nói của tân bộ trưởng nhưng không phải không có lý. Hơn nữa bọn họ không thể phụ thuộc vào nhóm Băng Trúc mãi được. Ông đi tới ngăn đám bộ trưởng huyên náo kia lại, nghiêm túc nói với Hy Trân:

- Hiện giờ các chú không biết nên làm thế nào để đối phó với quân địch. Cháu có thể cho chú gặp Krattas, hoặc cháu có thể gợi ý cách tộc chim thoát khỏi cảnh bị diệt vong, có được không cháu?

Hy Trân đưa hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt khép hờ coi thường:

- Cháu nhớ Krattas có nói ba năm trước có nhắc nhở mấy chú rồi mà nhỉ?

Chrysaetos nhìn các bộ trưởng cúi đầu im lặng, trong lòng chỉ biết thở dài:

- Là lỗi của chú.

Hy Trân nhìn bộ trưởng Samesko một lúc lâu, cuối cùng bật cười thành tiếng, giọng nói có phần bất lực nhưng nhẹ nhàng hơn:

- Chú không phải là cái rốn của vũ trụ đâu, đừng lúc nào cũng biến mình thành anh hùng bất đắc dĩ như thế.

Thanh âm vừa dứt cơ thể Hy Trân nghiêng sang một bên nhường đường.

- Bây giờ cứu Phong Vũ không phải do bọn cháu quyết định. Mấy chú cứ từ từ mà nói chuyện với nữ sinh bên trong nhé. Chúc may mắn.

Các bộ trưởng lần lượt bước vào không gian bên trong. Đến lượt Moneduloides, khi ông ngẩng lên nhìn Hy Trân, ánh mặt hiện ra vài tia hoài niệm. Đối với ông, khung cảnh tuyết trắng kia có thể xa lạ nhưng ở nơi này lại chẳng thay đổi chút nào. Vẫn là ngọn núi ấy, vẫn là ngôi nhà đó, ông còn nhớ cái cây lớn có thân cây xù xì kia là nơi Băng Trúc dạy ông lần đầu tiên.

- “Moneduloides, nơi xây dựng bộ lạc của ngươi như thế nào không quan trọng, chỉ cần thị dân của ngươi cảm thấy hài lòng với điều đó là được.”

Lòng Moneduloides trùng xuống, hơi thở có chút nặng nề.

- Cháu có biết bây giờ ngài ấy đang ở đâu không? Chuyện đã xảy ra, chú muốn...

Ông chưa nói hết Hy Trân đã đưa tay lên chặn ngang, kèm theo lời nói:

- Ngài ấy biết từ đầu rồi ạ. Chú không cần giải thích đâu.

Moneduloides ngạc nhiên hỏi lại:

- Hả?! Từ đầu ư? Vậy tại sao...

Hy Trân tủm tìm nhìn về phía trước hất cằm.

- Nếu các chú không nâng cao cảnh giác từ trước, có khi bây giờ đến một mạng cũng không còn.

Ông nhìn theo nhóm bộ trưởng tiến vào trong căn cứ, xâu chuỗi toàn bộ sự kiện lại với nhau mới hiểu ra. Nụ cười nhẹ nhõm xuất hiện trên môi.

- Nói vậy Phong Vũ nhất định sẽ được cứu phải không Hyn?

Hy Trân đặt ngón tay lên cằm bày vẻ mặt thần bí rồi nhoẻn cười đáp:

- Cháu chịu thôi. Phụ thuộc vào bọn họ... và chủ thần của hành tinh này nữa. À đúng rồi, ông phải giữ bí mật đấy nhé. Ở giai đoạn này chưa cần tới ông đâu. Mau vào thôi, giúp cháu dạy đám trẻ này.

Cánh cửa khép lại, ở phía bên kia tuyết trắng một bóng nam sinh xuất hiện đứng đối diện với cánh cửa. Hàng lông mày hắn cau lại nhìn vào khoảng không. Một cơn gió vừa thổi qua, hình bóng ấy cũng biến mất không chút dấu vết, không một âm thanh.