Chương 64

- Các vị tính xem nên làm thế nào đi. Tôi hết cách rồi.

Gương mặt ông lộ rõ vẻ bất lực, trong con mắt gằn lên tia máu. Với tình hình hiện tại, ông đoán chỉ vài ngày nữa bộ lạc ông sẽ chẳng còn ai sống sót. Đến giờ ông vô cùng hối hận khi đã không nghe lời cảnh báo của nữ ca sĩ, chuẩn bị tầng hầm ẩn náu. Bây giờ gia đình ông cũng chẳng biết trốn đi đâu, tầm bay không đủ cao để tránh khỏi móng vuốt của đám sát thủ. Dù đã bỏ ra mọi thứ mình có nhưng ngay cả cọng lông của chúng cũng không bắt được.

- Làm gì còn cách nào, chỉ có nước chờ chết thôi. Mấy ông đã thấy hậu quả của việc để kẻ ngoại tinh sống ở đây chưa?

- Ông im đi. Chẳng phải đều tại ông hết sao? Nếu ông không làm loạn thì lương thực có khan hiếm, đám sát thủ ngoài kia có làm loạn như kia không? Bao nhiêu nhiệm kỳ bộ trưởng làm việc với chúng chưa từng xảy ra chuyện này. Tất cả là do ông!!!

- Rồi sao?! Tôi đây không cần đám ngoại lai đó bảo vệ.

“Rầm!!!”

- Im lặng hết đi!!!

Bộ trưởng Samesko không còn đủ kiên nhẫn nghe đám bộ trưởng này cãi nhau nữa. Vầng trán ông nhăn lại thành nếp. Mới có ba năm trôi qua mà ông có cảm giác mình đã già đi cả chục tuổi. Ông nhìn sang kẻ điềm tĩnh nhất, cũng là kẻ đã làm việc với nhóm Băng Trúc lâu nhất, cựu bộ trưởng Ocephalus - Corvus moneduloides (*).

- Moneduloides, ông có ý kiến gì không?

Moneduloides thở dài một tiếng đáp:

- Từ cấp bậc thấp nhất như Hyn vẫn có thể chịu được đạn dược. Tôi sợ rằng chúng ta không thể dùng bất cứ thứ gì ở đây để chống lại chúng.

- Vậy ý ông là ngồi chờ chết sao?

Sau hàng loạt hậu quả đã xảy đến kể từ khi Băng Trúc rời khỏi, những bộ trưởng thấp bé hiện giờ chẳng còn gì để giữ. Một số kẻ đã công khai chống đối với tân bộ trưởng Ocephalus.

- Đó chẳng phải ý ban đầu ông vừa nói hay sao?! Còn thắc mắc cái gì?!

Thấy hai bên lại chuẩn bị xảy ra xung đột, bộ trưởng Samesko lại lần nữa lên giọng:

- Có thôi đi không? Giờ đã là lúc nào rồi còn cãi nhau? Hiện tại thứ chúng ta nắm được trong tay chỉ còn sự đồng lòng của các vị ở đây thôi. Các vị không thể nhịn nhau một chút được sao?

Bầu không khí lắng xuống, Moneduloides bất chợt nhớ ra chi tiết quan trọng:

- Này Aquila Chrysaetos (*), Cậu có biết hiện giờ Krattas đang ở đâu không?

Bộ trưởng Samesko lúc này mới sực nhớ ra nhân vật chủ chốt này:

- Năm đầu tiên cô ấy có tới gặp mặt chúng tôi dặn dò, một tuần một lần. Nhưng... vì chỉ có ít bộ trưởng làm theo nên từ đó không còn thấy Krattas liên lạc lại. Cũng không biết hiện đang ở đâu.

Moneduloides suy nghĩ một hồi lâu mới phân tích:

- Eri biết Phong Vũ xảy ra chuyện, nhất định sẽ không để Krattas một mình. Nếu chúng ta có thể nhờ Krattas giúp đỡ cũng đồng nghĩa với việc có Eri giúp đỡ. Mọi thứ sẽ có hướng giải quyết.

- Đúng đấy. Cái ngày Eri bị tân bộ trưởng chọc giận, cũng chính Krattas đã hóa giải giúp chúng ta. Nhất định Krattas sẽ biết cách tiêu diệt đám ngoại tinh kia.

Khán phòng lập tức nhao lên giống như nhặt được phao cứu sinh. Nụ cười trên môi Chrysaetos dần dần đông cứng lại, ông dè dặt hỏi Moneduloides:

- Nhưng cô ấy có bằng lòng giúp đỡ chúng ta không khi...

Tiếng thở dài thườn thượt kéo nhiệt độ khán phòng trở về trạng thái lạnh ngắt:

- Tôi không rõ nữa. Không biết lý do tại sao thư điện tử tôi gửi Eri năm đó lại không đến tay cô ấy. Lúc cậu tường thuật lại tôi mới biết và kiểm tra lại đấy. Tôi e nếu như tôi ra mặt, mọi chuyện sẽ còn tệ hơn.

Ông đưa mắt nhìn qua một lượt đám bộ trưởng rồi lại lắc đầu:

- Những bộ trưởng khác tôi thấy cũng khó lắm. Chung quy cũng chỉ có cậu thôi, Chrysaetos.

Bộ trưởng Samesko đăm chiêu, nhớ tới lần cuối đối mặt với nhóm Eri, cơ thể ông bất giác mềm nhũn. Ông ngồi tựa lên lưng ghế, khó khăn nói:

- Dựa theo tính khí của họ, chỉ mình tôi đổi lấy sinh mệnh của cả hành tinh khả năng là không thể. Eri đã rời đi, Lat chắc chắn sẽ không ở lại. Nếu còn Hyn thì sẽ có Kienh nhưng hai cô cậu đó... không phải loại sẽ tự nguyện ra tay cứu giúp.

- Nhưng chúng ta chỉ còn họ để dựa vào thôi. Phong Vũ không thể trụ được thêm nữa đâu. Chrysaetos, cậu hãy để một vài bộ trưởng đi với cậu.

Bộ trưởng Samesko gật đầu lấy lại khí thế đứng dậy chuẩn bị đi sắp xếp. Moneduloides nhìn bóng lưng của Chrysaetos không hiểu sao lại cảm thấy khó chịu. Cuối cùng vội vã đứng dậy, cất tiếng cản bước chân kia:

- Chờ đã. Hay để tôi đi cùng cậu nữa. Chúng ta cùng đi.

- Sao vậy?

Moneduloides chậm rãi đáp lại:

- Dù sao cũng phải có câu giải thích rõ ràng. Tôi không muốn bị hiểu lầm như thế. Eri... cũng coi như là mẹ đỡ đầu của tôi, tôi không thể biến thành đứa con vô ơn trong mắt cô ấy được.

---

Chú Thích:

- Corvus moneduloides (*): Quạ Tân Caledonia.

- Aquila Chrysaetos (*): Đại Bàng núi.