Từ sau lần đó, những bóng đen dần dần bị phơi bày. Đoạn phim nữ sinh kia cảnh báo sắp có ai đó ghé qua, tới nay họ mới hiểu được hết. Chúng chính là những sinh vật đến từ hành tinh khác muốn xâm chiếm nơi này. Cách thức ra tay và ngoại hình của chúng hoàn toàn khác biệt, nhưng đều có một đặc điểm chung. Bom đạn hoàn toàn vô dụng với chúng. Bọn họ chưa thể lý giải được lý do vì sao chúng có thể di chuyển nhanh như vậy với thân hình to lớn đó, và vì sao vũ trụ ngoài kia lại có thứ sinh vật này tồn tại.
Không còn bất cứ cuộc biểu tình nào, giờ đây họ buộc phải bắt tay với nhau để bảo vệ chính mình.
Đám lính dựa sát lưng vào nhau, ánh mắt đảo hai trăm lăm mươi độ, quan sát từng chuyển động trong không khí. Tiếng gầm gừ khe khẽ vang vọng. Phía sau gáy truyền đến một cảm giác ớn lạnh. Bàn tay chúng nắm chặt lấy vũ khí, run rẩy.
Trên bầu trời đột nhiên phát ra một âm thanh thu hút sự chú ý của chúng.
“Tách”
“...”
“Xoẹt”.
Dòng máu tươi phun ra bắn lên cơ thể của binh lính xung quanh. Niềm tin mong manh trộn lẫn lòng can đảm nửa vời phút chốc tan biến. Tiếng hét kèm theo tiếng súng chấn động cả một vùng. Trên ngọn cây khô cách đó không xa, một nam sinh ngồi vắt vẻo tận hưởng khung cảnh hỗn loạn bên dưới với gương mặt hài lòng. Trong lúc chờ đợi hắn đưa tay lên liếʍ láp cho sạch sẽ, những chiếc lông dính máu bị hắn nhổ ra không thương tiếc.
Tiếng súng nhỏ đi, hắn mới ngẩng đầu lên nhìn. Cặp mắt hoang dại ghim chặt vào những con mồi vẫn còn chuyển động. Móng vuốt sắc nhô ra khỏi đốt ngón sẵn sàng xẻ thịt con mồi.
Không gian trở về trạng thái yên tĩnh vốn có, lúc này Felis Silvestris Lybica (*) mới dừng lại trên mặt đất tiếp tục chải chuốt cho mình. Ngắm nghía bộ lông mềm mượt của mình chưa được bao lâu, một làn khói xám lao tới phá hủy tất cả. Lybica tức giận há miệng khè kẻ vừa xuất hiện bên cạnh.
- Mắt ngươi để sau gáy hay mù tạm thời? Không thấy ta đang đứng ở đây à?
Nữ sinh ngơ ngác không hiểu vì sao đối phương lại tức giận, nàng đưa tay xoa xoa cặp sừng dài trên đầu. Cánh tay nổi cơ cuồn cuộn vẫn còn nhuốm máu. Một lúc sau nhìn tới bộ lông phô trương quá mức của hắn, nàng mới nhận ra:
- Chậc, ta thấy có bị cái gì đâu? Ngươi cứ chải chải vuốt vuốt, sớm muộn gì chẳng rụng hết. Sao ngươi không biến nó thành Ẩn Dương Phục. Như ta này.
Nàng vừa nói vừa giang hai tay ra xoay một vòng, bộ xiêm y rộng rãi cũng theo đó mà bay lên. Nhưng có lẽ do chúng bị ướt nên không quá bồng bềnh.
Lybica hậm hực phủi bụi trên cơ thể đáp lại:
- Ta không có giống họ Bos các ngươi. Bộ lông mềm mượt này của ta sao có thể nói chuyển là chuyển. Mà ngươi cứ để vậy mà đi lại lung tung sao? Này Bos Gaurus, ngươi không thấy hôi à?
Gaurus đưa tay lên đánh hơi xung quanh, ánh mắt lộ ra vài tia châm chọc:
- Có hôi à? Ngoài mùi tanh nồng ra thì chẳng có gì hôi cả. Mà kể cũng lạ, chẳng phải họ nhà Felis các ngươi thích ăn bộ tộc chim nhất sao? Các ngươi cứ phung phí thế này à?
Ánh mắt Lybica quét qua một lượt những mảnh thịt vụn trên đất, tỏ vẻ chán ghét, cười khẩy:
- Hứm, chúng xứng chắc. Ngươi nhìn cơ thể chúng xem, còn lẫn cả tạp chất khó hiểu gì đây này. Hôm đầu tiên đến đây, anh trai ta cũng thử rồi. Kết quả đau bụng mất mấy ngày.
Gaurus cúi người nhặt lấy cây súng trong vũng lầy ngắm nghía một hồi cũng bồi thêm một câu:
- Ừ, ta cũng không rõ mấy cái đồ này chúng cầm theo để làm gì. Đồ chơi chăng? Hay giống mấy vật tự nổ được chúng gọi là bom với vũ khí kia?
- Sao ta biết được. Mặc kệ. Ta đói rồi về trước đây. Chủ thần nói đợi chúng ta san phẳng nơi này rồi mới tính tiếp đấy. Nói cho các ngươi biết, bọn ta không muốn ở lại đây lâu nữa đâu, đừng có lười biếng.
Đối mặt với những câu nói khó chịu của Lybica, bản thân Gaurus không những không trách móc, còn đồng cảm với hắn. Tại Lục hắc thể, chẳng có loài động vật nào tình nguyệt tới nơi này trinh phạt cả. Toàn bộ thực phẩm nơi này, ngay cả một ngọn cỏ cũng không thể ăn được, thậm trí không khí cũng nhiễm các loại tạp chất kì lạ. Họ tự hỏi nhóm động vật tới đây điều tra đã sống như thế nào. Trong hành tinh từng có cá thể nêu ý kiến phá hủy luôn cả hành tinh này nhưng chủ thần không đồng ý. Ngài ấy nói rằng để giảm thiểu hình phạt, họ bắt buộc phải làm theo cách này. Không những vậy còn phải chọn ra những cá thể dùng được để sau này ký khế ước nô ɭệ.
Bọn họ cũng biết việc xâm chiếm đất nước khác là phạm luật Thượng Ngân, nhưng cũng chẳng có lý do để phản đối. Trong thâm tâm họ thực tế cũng chẳng quan tâm nơi này đã từng phạm sai chuyện gì. Họ chỉ cảm giác nếu như có thể xâm chiếm được một hành tinh, nhất định sẽ rất vui mà thôi.
- Biết rồi. Nhưng ngươi đã tìm ra cá thể nào tốt để làm nô ɭệ theo lệnh của chủ thần chưa?
- Làm gì có mà tìm. Để cho bộ tộc khác làm đi, ta chịu thôi. Đi trước đây.
Gaurus chưa kịp đáp lại đã không thấy bóng dáng Lybica đâu, chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Nhìn vào tàn cuộc, trong lòng nàng đột nhiên suy tư. Chủ thần nàng nói, nơi này có khế ước với tam đại vương. Mà trong Thượng Ngân ai cũng biết, tam đại vương từ trước đến nay làm gì cũng có nguyên do và kết quả chính đáng. Việc họ tự ý xâm lược thế này không biết ngài Băng Trúc có nổi giận hay không. Đặc biệt là trước đây Lục hắc thể cũng nhờ có y nên mới có thể tồn tại được như hiện tại. Chính y đã dạy cho tổ tiên của họ cách dung hòa khế ước giữa chủ nô và nô ɭệ, khiến khoảng cách phân vị không còn quá xa nữa.
Lần này nếu như họ làm sai, nàng e sự trừng phạt không đơn giản như chủ thần tính toán.
----
Chú Thích:
- Felis Silvestris Lybica (*): Mèo rừng Châu Phi.
- Bos Gaurus (*): Bò tót