Bàn tay hắn nắm vạt áo nàng vẫn mãi không buông, đôi mắt nhìn chăm chăm vạt áo ấy.
- Lang Nhất, trong thời gian ta vắng mặt hãy thay ta chăm sóc Nhất tinh thể. Ta... sẽ cố gắng về thật sớm.
Không thấy hắn trả lời, Băng Trúc xoay người lại. Con ngươi nàng thoáng chốc mở to ngạc nhiên, sau đó lại dịu xuống. Cánh tay nàng đưa lên, ngón tay chạm đến gò má Lang Nhất, gạt đi giọt nước mắt nóng hổi. Nàng nhẹ nhàng nói:
- Kiều Khánh nhìn thấy, sẽ chê cười cho xem.
Lang Nhất không để ý đến lời an ủi của nàng. Trong lòng hắn lúc này giống như một hố đen không đáy, u tối và tĩnh mịch. Trái tim hắn như bị ai siết chặt lấy, Lang Nhất không biết nên làm thế nào cho phải. Đến bây giờ hắn mới biết cảm giác bất lực khó chịu tới mức nào.
- Từ khi gặp ngài, ngài chưa từng rời đi lâu tới vậy. Ta cũng không thích hình bóng của nữ sinh khác xen vào giữa ta và ngài. Ta... thật sự không thích. Không thích cả việc... ngài không cần Lang Nhất nữa.
Băng Trúc khẽ khựng lại, trong lòng bối rối không biết nên phản ứng như thế nào. Nước mắt hắn rơi mỗi lúc một nặng, gương mặt băng lãnh của hắn cũng trở nên ửng đỏ. Nàng đưa tay còn lại lên, gạt giọt nước ngay trên khóe mắt hắn, chậm rãi đáp, giọng nói trở nên mềm mại hơn:
- Được rồi. Vậy thì đợi ta trở về, được không?
- Nếu ta không thấy ngài quay về, dù có chết ta cũng nhất định tới tìm ngài.
Một lúc lâu sau, khi thấy cảm xúc của Lang Nhất đã ổn định trở lại, Băng Trúc mới buông tay ra, lùi về phía sau vài bước. Nàng nhìn hắn nở nụ cười, đáp:
- Được.
Dứt câu, cơ thể nàng tỏa ra một luồng ánh sáng trắng từ từ bốc lên, tới khi không còn thấy nhân dạng nữa. Luồng khí trắng giã ra giống như một cơn gió, lượn một vòng rồi biến mất.
Đôi mắt đượm buồn của hắn nhìn theo vệt sáng. Tới khi không còn cảm nhận được linh khí của nàng nữa, Lang Nhất mới trở về Nhất tinh thể.
Quãng thời gian vừa qua, cũng có đôi lần hắn và Băng Trúc trở về Nhất tinh thể. Nhưng vì giải quyết xong công việc, họ phải trở lại Phong Vũ ngay. Lang Nhất đứng từ phía hành lang của lâu đài trông ra dòng thác. Khung cảnh vẫn vậy, chỉ là ở bên cạnh hắn hiện tại không còn ai.
Nhớ tới lời nói của nàng, lòng hắn lại nặng trĩu. Nếu nói không để tâm là nói dối. Nhưng ngoài việc chấp nhận ra, Lang Nhất không thể làm gì khác. Có sinh vật, có linh hồn thì Băng Trúc mới tồn tại. Nói cách khác, Băng Trúc được sinh ra vì điều đó chứ không dành riêng cho hắn.
Lang Nhất đứng đó suy nghĩ rất lâu, nhớ cả về những kỉ niệm đẹp với Băng Trúc, hắn đào sâu trong tiềm thức chỉ để tìm ra điều bản thân thực sự cần làm.
---
—Ba năm sau—
- Tất cả vào vị trí. Chuẩn bị... Tấn công!!!
Giữa mưa bom bão đạn, một đội quân tiên phong dũng cảm lao ra khỏi căn cứ lao về phía quân địch. Tiếng hét vang dội cả vùng đất chết chóc. Từng thảm cỏ xanh khi xưa giờ đã biến thành một bãi tha ma bất đắc dĩ. Xác chết nằm la liệt khắp nơi. Chất dịch đỏ loang trên mặt đất chưa kịp khô, một dòng máu nóng từ cơ thể khác đã chảy xuống. Gương mặt binh lính hiện lên sự sợ hãi và thống khổ nhưng không thể trốn chạy. Đằng sau bức tường thành này là gia đình, là bạn bè mà họ phải bảo vệ bằng cả tính mạng.
Họ vẫn nhớ như in cái ngày định mệnh ấy. Màn hình mỏng trên khắp hành tinh đều chỉ chiếu về một không gian trắng, nơi toàn bộ các bộ trưởng đều đang quỳ dưới chân của một nữ sinh nào đó. Những câu nói của nàng ta, họ chỉ hiểu được một phần rằng những kẻ đứng đầu bộ lạc đang lạm dụng quyền lực của mình để đàn áp dân đen và là nguyên nhân gây ra thảm họa sóng thần kia.
Thời thế đảo chiều chỉ trong một giờ, hàng ngàn cuộc biểu tình nổi dậy. Các thế lực đằng sau thao túng đám đông, những vũ khí quân dụng xuất hiện ngày càng nhiều.
Cho tới một ngày nọ, không một lời cảnh báo, bầu trời Phong Vũ bỗng nhiên nứt toác ra. Ngay khi họ còn chưa kịp phản ứng, toàn bộ không gian xung quanh đều biến thành một màu đỏ. Tuy nhiên đó không xuất phát từ không khí mà từ cơ thể vụn nát của thị dân đứng bên cạnh. Khi ấy bọn họ vẫn chưa biết bản thân đang phải đối mặt với thứ gì. Mỗi lần nhìn thấy bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện ở đâu, nơi đó ngay lập tức biến thành biển máu. Các bộ trưởng cũng đã tìm mọi cách để bắt cho được những bóng đen ấy nhưng kể cả là tên lửa định vị hay lưới chuyên dụng đều không làm gì được.
Trước thời điểm đó, nữ ca sĩ nổi tiếng của Samesko có cảnh báo rằng họ cần phải di chuyển xuống tầng hầm hoặc bay lên trời, nhưng họ lại cho đó là nhảm nhí. Không những vậy, vì cuộc nội chiến gây ra thiệt hại lớn, thực phẩm cạn kiệt họ đã cố gắng phá vỡ những trung tâm thương mại của nữ sinh kia nhưng đều bị đánh trả thê thảm.
Vũ khí vô dụng, lương thực cũng chẳng còn, toàn bộ thị dân Phong Vũ giống như cá nằm trên thớt.
Sau một thời gian dài, dân số Phong Vũ đã giảm đi một nửa, bộ trưởng Samesko mới bất ngờ tung ra một đoạn phim tua chậm của một trong số vụ thảm sát. Bóng đen dần hiện rõ hình hài hoàn chỉnh, đó là một loài sinh vật kì lạ với bộ lông phủ kín khắp cơ thể. Đôi tai ngắn vểnh lên, cặp đồng tử dọc co giãn nổi bật trong con mắt to tròn. Bên cạnh cái miệng ngắn của nó còn có mấy cặp ria chĩa sang hai bên. Nếu nhìn sơ qua nó giống như một con mèo biết đi bằng hai chân. Trong đoạn phim, nó phi ra từ trong một góc khuất. Bộ móng sắc nhọn của nó nhanh chóng vồ lấy một thị dân của Phong Vũ. Móng vuốt vừa chạm, da thịt của nạn nhân lập tức bị rách toạc rồi đổ sập xuống giống như một miếng thịt mềm dưới lưỡi con dao nhọn.