Chương 57

Cả hành tinh phút chốc vui vẻ đến lạ, dù chủ thần mới này chỉ là những đốm sáng kì diệu trong trí nhớ hay ký ức của chúng nhưng thị dân Nhất tinh thể đều không quan tâm. Bởi họ tin rằng vào ngày chúng tiến hóa, chúng sẽ được gặp ngài ấy. Khoảnh khắc hiếm hoi khi không một ai phân biệt giai cấp, chỉ nhìn nhau rồi nở nụ cười thật tươi. Ánh sáng lóe lên, mặt trời trở về với quỹ đạo vốn có, chiếu tia nắng ấm áp lên vạn vật. Không còn một sinh vật nào để tâm đến đoạn sự kiện ban nãy nữa, thậm chí những ân oán từ thời xa xưa cũng chầm chậm tan biến, họ muốn quên đi tất cả và làm lại từ đầu. Trong đó, bao gồm cả vị chủ thần đã cai trị suốt thời gian qua.

Xiểm Vũ đứng một mình trong góc tối nhìn về phía thị dân của mình, trong lòng trống rỗng giống như có ai đó moi mất trái tim của ông ra. Những lời Băng Trúc nói với Tuấn Khôi, đương nhiên ông cũng nghe thấy hết, nó nằm trong khả năng của nàng ta. Nhưng ông không chấp nhận.

Đem cả hai ra bàn cân so sánh, sức mạnh của ông chỉ vì bị hao hụt từ trước nên mới dễ bị đánh bại như thế, còn nàng ta chẳng qua là vì có ngũ linh hỗ trợ. Sự việc lần này cũng vậy, một tay ông dày công gây dựng chỉ vì một chút sai lầm nên đã bị Băng Trúc cướp lấy quả ngọt. Hơn nữa khi mới xuất hiện trên hành tinh này ông đã phải lao tâm khổ tứ đối phó với đám động vật cấp cao, Băng Trúc thì hưởng sự bình yên từ ông, ngày ngày an tâm tu luyện mà chẳng lo nghĩ gì.

Càng nghĩ Xiểm Vũ càng cảm thấy không phục. Nếu như ông có được một hành tinh yên ổn hơn, tài nguyên tốt hơn, chắc chắn ông sẽ làm tốt hơn Băng Trúc.

Xiểm Vũ ngước nhìn bầu trời trong xanh nơi đã có một mặt trời mới, ánh mắt kiên quyết đối đầu, bàn tay nắm chặt đầy quyết tâm.

Trong khi đó, dưới đáy vực sâu một cơ thể đầy rẫy vết thương đang không ngừng khâu lại những vết rách, máu tươi cứ chảy rồi lại ngừng, ngừng rồi lại chảy. Nam sinh cố gắng gượng dậy với khung xương vụn vỡ. Loay hoay một lúc hắn mới có thể đem tất cả bộ phận nằm cùng một phía với nhau. Ánh sáng chói mắt ấy hắn cảm giác giống như một dạng thanh tẩy vậy. Vì khi bị nó bao trọn, hắn có thể cảm nhận rõ hơi thở của từng linh hồn, linh khí sống trên Nhất tinh thể. Nghĩ tới đây, Tuấn Khôi chợt bật cười thích thú.

Không gian xung quanh hắn tĩnh lặng đến mức một tiếng gió rít khác lạ cũng đủ khiến Tuấn Khôi chú ý đến, hoặc trong thâm tâm hắn biết rõ nàng chắc chắn sẽ đến. Thanh âm của Tuấn Khôi vì đau đớn mà trở nên khàn đặc, một số từ không thể tròn vành rõ chữ:

- Ngươi đến rồi. Cảm giác thế nào?

Băng Trúc nâng bước chân chậm rãi bước về phía Tuấn Khôi, xiêm y dài thướt tha bay lả lơi trong không trung, gương mặt nàng vẫn là một màu tẻ nhạt thế nhưng hàn khí tỏa ra từ đôi mắt đã vơi bớt một nửa. Nàng không đáp một câu chỉ lẳng lặng nhìn hắn.

Tuấn Khôi biết rõ thói quen ấy nên tự mình nói tiếp:

- Ban nãy ngươi không dùng linh khí của mình đánh, ta còn nghĩ ngươi không nỡ làm vậy. Hay do ta tự mình đa tình đây?

- Có ngươi bên cạnh... ta thấy rất vui.

Tuấn Khôi giật mình nhìn Băng Trúc, câu nói vu vơ ấy không ngờ lại được nàng đáp lại. Nội dung câu nói càng khiến hắn suy nghĩ nhiều hơn. Băng Trúc cảm nhận được chữ “vui” khi ở cạnh hắn ư? Nếu như chuyện này không xảy ra liệu hắn có phải là kẻ đầu tiên thấy gương mặt nguội lạnh kia mỉm cười không?

- Ta có thể cứu ngươi, cũng không thể tha cho ngươi.

Đôi mắt hắn cụp xuống không dám đối diện với nàng, Tuấn Khôi không muốn hỏi, câu trả lời thế nào, hắn càng không muốn nghe. Hắn sợ kẻ không nỡ lại là hắn.

- Ta có thể cầu xin ngươi một chuyện được không?

Tuấn Khôi không đợi nàng trả lời mà tiếp tục câu tiếp theo ngay phía sau.

- Hãy giúp hành tinh của ta mạnh mẽ hơn. Tài nguyên trong hành tinh của ta đã dùng hết để tạo ra vòng tay khế ước rồi, e rằng ngũ linh không thể triệu hồi được nữa. Ngươi có thể giúp ta hồi phục lại hay không?

Băng Trúc nhìn xuống chạm tới ánh mắt cầu khẩn của hắn, không đầy mấy giây sau di dời tầm mắt sang bên cạnh. Nàng vẫn còn nhớ rõ cảm giác bất an khi bên cạnh Lang Nhất, nhịp tim và cơ thể rất khó khăn kiểm soát. Mặc dù hiện tại vẫn là cảm giác bất an đấy nhưng mọi thứ dường như có chút trái ngược. Nhịp tim của nàng đang đập chậm lại, Băng Trúc liếc nhìn bàn tay phải run lên nhè nhẹ. Nàng không hiểu những điều này là gì, nàng chỉ biết nếu gϊếŧ Tuấn Khôi, cảm giác xấu này sẽ tệ hơn.

Nhưng nàng không thể không gϊếŧ.

- Thị dân hành tinh ngươi sẽ sống.

Tuấn Khôi nghe xong, mỉm cười đầy an tâm:

- Vậy thị dân của ta hiện tại đang ở đâu?

Băng Trúc vốn dĩ chỉ muốn đáp lại câu hỏi của hắn, nhưng lại có cảm giác nên nói thêm một câu phía sau.

- Trong không gian kết giới của ta... Không có ai phải chết.

Nàng giống như một linh hồn sinh ra từ bóng tối, đôi khi nhắm mắt lại hay mở mắt ra cũng không có gì khác biệt, mọi thứ qua đôi mắt nàng đều là một màu xám xịt. Tuy nhiên những năm trở lại đây một số màu sắc mới lạ khác bắt đầu xuất hiện trong không gian tăm tối ấy. Lướt qua rồi biến mất.

- Trừ ngươi.

Tiếng cười nhàn nhạt vang lên không chút hối hận hay cừu hận, thậm chí còn có chút thản nhiên. Chỉ là thân ảnh đứng phía sau họ không thản nhiên như vậy, ánh mắt đượm buồn gắn chặt lên tấm lưng mỏng của Băng Trúc.

Không lâu sau, một hành tinh trong dải ngân hà bỗng chốc nổ tung, rồi từ chính những mảnh ghép đó tạo nên Lục hắc thể ngày nay. Huyết Giác cũng đồng thời sinh ra từ thời điểm đó.

-------

---

-

- Chuyện ở Nhị Thập Tam tinh thể cũ, các ngươi đã nắm sơ qua rồi chứ? Có ai có ý kiến gì không? Brachivolk, ngươi nói trước.