Chương 56

Cảnh tượng huyền ảo ấy khiến Tuấn Khôi lẫn Xiểm Vũ đều tròn mắt kinh ngạc, nhất thời không biết bản thân nên để lộ ra phản ứng gì. Lớp đất đá ngổn ngang vừa bị tàn phá bỗng chốc tan biến rồi lại xuất hiện ở vị trí ban đầu. Chúng trị vì, quản thúc hành tinh của mình ngần ấy năm vậy mà không hề nhận được nguồn sức mạnh lớn lao này.

- Ngươi có biết giữa chủ thần và sinh vật khác nhau ở điểm nào không?

Lần này Tuấn Khôi chỉ đứng đó nhìn Băng Trúc lên tiếng, giống như vừa mới nhận ra những gì bản thân nhận thức từ trước đến nay đều sai lệch. Vì sao hắn lại được sinh ra? Vì thị dân trên hành tinh ấy cần hắn, rồi khi hắn được khai sinh hắn lại đẩy trách nhiệm ấy sang sinh vật của hành tinh khác. Tuấn Khôi nhìn xuống chính thị dân của mình, tứ chi của chúng vì không sử dụng đã có dấu hiệu ngắn lại. Phải chăng một thời gian nữa, chúng sẽ không cần chiếc vòng hắn ban nữa mà trực tiếp ký sinh vào người nô vật như loài động vật ký sinh? Liệu đây có phải là điều thị dân hắn muốn? Họ có thực sự hạnh phúc không?

Trong lúc Tuấn Khôi vẫn còn chìm trong mớ suy nghĩ lẫn lộn, thanh âm du dương quen thuộc một lần nữa kéo hắn trở về thực tại.

- Để ta dạy ngươi.

Băng Trúc đưa tay hướng lên cao một chút, linh khí của nàng bỗng chốc tụ lại bừng sáng. Phía dưới chân nàng xuất hiện một trận pháp kì dị cùng theo đó những linh hồn màu trắng đυ.c tỏa ra.

- Đừng để ta phải đích thân triệu tới một lần nữa.

Mặt đất, gió, lửa, nước đều đồng loạt phát ra ánh sáng chói mắt, sau đó rời khỏi các nguyên tố rồi bay tới phía Băng Trúc. Chúng được coi là những nguyên tố thiết yếu cấu tạo lên một hành tinh, bao gồm: kim, mộc, thủy, hỏa, thổ. Nói cách khác chúng chính là ngũ linh cai quản hành tinh trước khi chủ thần xuất hiện.

Thanh âm kì lạ bên dưới vang lên, Tuấn Khôi nhìn xuống bên dưới một lần nữa, không ngờ vẫn còn điều khiến hắn phải cả kinh. Thu vào mắt hắn là những linh hồn chui ra từ trận pháp của Băng Trúc đang rơi xuống. Linh hồn vừa nhập vào, vết thương trên thân xác động vật bậc cao bị Bubalus Arnee gϊếŧ ban nãy đột nhiên liền lại, đôi mắt hắn mở ra giật mình đứng bật dậy giống như tỉnh khỏi cơn ác mộng. Không chỉ có vậy, mặt đất nơi chúng vừa chạm lập tức nứt toác ra, một cánh tay bằng xương bằng thịt chồi lên. Toàn bộ sinh vật của Nhất tinh thể đều sống dậy thần kì, thậm chí những động vật cấp cao vì bức ép mà tự sát cũng hồi sinh.

Cả hành tinh trở lại trạng thái ban đầu giống như sự thời gian trị vì của Xiểm Vũ chưa từng tồn tại.

- Sao có thể? Băng Trúc, ngươi có thể động vào dòng luân hồi của sinh linh ư?

Tuấn Khôi nhìn nàng, trong con mắt đều là nỗi sợ hãi. Thế nhưng ngay lúc này phía đuôi mắt nàng dâng cao cùng khóe miệng cong lên đầy ma mị, Băng Trúc dâng hai tay lên tiếp nhận mọi linh khí vào trong cơ thể, tiếng cười hòa lẫn lời nói một cách mất kiểm soát.

- Trong số các nguyên thần ta gặp, chỉ có ngươi và Xiểm Vũ là không biết những điều này.

- Sao có thể?! Ta và họ có gì khác biệt?!

Băng Trúc không đáp lại mà đưa mắt nhìn xuống bên dưới. Giống như có một sợi dây liên kết vô hình. Toàn bộ thị dân trên Nhất tinh thể đồng loạt nhìn lên bầu trời, kể cả những nơi không thể nhìn thấy, họ cũng hướng về cùng một phía.

Tay nàng nâng lên không chỉ là linh khí của chính mình mà là linh khí của hành tinh, Băng Trúc chỉ đẩy nhẹ một lần quả cầu lập tức bay nhanh về phía Tuấn Khôi. Nhìn cái chết đến gần thế nhưng đến ngay cả một ngón tay hắn cũng chẳng cử động nổi. Hắn suy đi tính lại trăm lần nhưng lại không nghĩ tới bản thân đang ở lãnh thổ của kẻ khác. Mọi hành động đi đứng, di chuyển trên mảnh đất này hắn làm được đều là do hắn được phép.

- Những thứ bình thường này đều khiến ngươi ngạc nhiên chính là khác biệt.

Nếu thị dân có thể nghe thấy tiếng chủ thần ở bất cứ đâu, nếu chủ thần có thể kiểm soát mọi nguyên tố trong hành tinh ấy đều nằm trong tay chủ thần. Vậy thì hắn quả thực vẫn chưa phải là một chủ thần thực sự.

Không có một tiếng nổ nào vang lên, ánh sáng tán đi, Tuấn Khôi biến mất. Mọi thứ lại trở về theo đúng quỹ đạo của nó. Lúc này Băng Trúc vươn người bay tới vị trí quang đãng hơn, nàng nhìn xuống thị dân vẫn còn ngơ ngác, trầm mặc không nói.

Không gian yên tĩnh bị phá vỡ chỉ khi có một cá thể bên dưới mạnh dạn cất tiếng:

- Ngươ... Ngài là chủ thần mới... của chúng tôi?

Thấy Băng Trúc gật đầu, đám động vật bậc cao bỗng xôn xao, chúng lo sợ quá khứ bị truy đuổi sẽ lặp lại. Bọn chúng đương nhiên hiểu từ khi sinh ra chúng đã có ưu thế về thể lực cũng như sức mạnh lớn hơn các cấp bậc khác. Thế nhưng sự cạnh tranh giữa các cá thể không hề nhẹ hơn. Nếu cứ theo cách của chủ thần cũ, ban cho động vật bậc thấp nhiều tài nguyên hơn thì quả thực khó lòng chấp nhận.

Bên phía động vật bậc thấp, trong lòng vẫn muốn bản thân hưởng lợi nhưng còn muốn có thêm những lợi ích khác để bản thân trở nên mạnh hơn đúng nghĩa. Chúng ước mong bản thân có thể tiến hóa ngay trong kiếp này chứ không phải chờ đợi một sự tái sinh nào khác.

- Ta sẽ phân chia lãnh thổ cho các ngươi.

Thanh âm vang lên, sinh vật trên Nhất tinh thể đều đồng loạt ngước lên bầu trời, chú ý lắng nghe.

- Mạnh thắng yếu thua, quy luật tất yếu. Các ngươi phải tuân thủ. Tuy nhiên những kẻ ở phía trên cao cũng không thể lựa chọn tầng dưới để so tài. Đó là thoái hóa. Sống chung một hành tinh các ngươi cũng biết, điểm yếu của chúng cũng chính là yếu điểm của các ngươi.

Sau trận chiến với kẻ ngoại đạo, bọn chúng cũng nhìn ra điểm yếu đó là gì. Một kẻ mạnh có thể chiến thắng một kẻ yếu, nhưng một kẻ mạnh chưa chắc đã chiến thắng một đám kẻ yếu. Nếu hành tinh này chỉ đầy rẫy kẻ yếu, thân làm kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn như bọn chúng cũng sẽ bị ảnh hưởng. Chi bằng để kẻ yếu nhất trên hành tinh mình được xem là mạnh so với hành tinh khác mới chính là phương án tốt nhất.

Lúc này một cá thể cấp cao lại có một câu hỏi khác:

- Được. Bọn ta đồng ý nhường động vật bậc thấp. Nhưng nhường rồi, bọn ta sẽ ở đâu? Ăn cái gì? Bọn ta cũng cần sống.

- Trong dòng chảy sinh mệnh, không có linh hồn nào được phép dừng lại. Ta sẽ dạy cho các ngươi cách khai mở kết giới không gian. Các ngươi vẫn phải tiếp tục đi lên, tiếp tục tiến hóa.

Nghe đến đây, đôi mắt của chúng bỗng sáng lên. Dù thời điểm này chúng vẫn chưa biết kết giới kia rốt cuộc là thứ gì nhưng theo cảm nhận, có vẻ đó là thứ rất hay ho.

- Bậc cao cũng được, bậc thấp cũng vậy. Cách duy nhất để đạt được mong muốn chính là nỗ lực rèn luyện. Các ngươi muốn tiến hóa hay lột xác ngay trong kiếp này? Được. Hãy tìm cách khiến ta hài lòng đi.

Sinh vật trên Nhất tinh thể đồng loạt quỳ xuống khấu đầu, trong lòng chúng tràn đầy hy vọng với tương lai phía trước. Động vật bậc cao có thêm mục tiêu mới, khao khát mới, còn động vật bậc thấp được cho không gian để phát triển.

Vào lúc chúng nghĩ chủ thần đã nói hết thì phía trên cao tiếp tục cất tiếng:

- Ngoài ra, những sinh vật thiên chất vốn không phải thể lực hay bất cứ cá thể nào không chịu được môi trường sống ở đây, có thể rời đi tới hành tinh khác. Cánh cửa có ở khắp mọi nơi. Nhưng nên nhớ, một khi đã ra ngoài các ngươi phải mạnh hơn bản thân gấp ba lần nếu muốn quay trở lại lần nữa.