Chương 55

Trước thời điểm Paramys Delicatus tấn công đám động vật bậc thấp, khu vực phía trên cao cũng xảy ra một cuộc chiến long trời nở đất. Chiến cuộc chủ yếu đều là Tuấn Khôi cố gắng rút ngắn khoảng cách, tìm điểm yếu của Băng Trúc. Thế nhưng dù đã phá tan cả ngọn núi, vậy mà một sợi tóc của nàng ta hắn cũng không chạm vào được. Những ngày nhìn thấy Băng Trúc dày công tu luyện, trong đầu Tuấn Khôi lúc đó chợt nghĩ, nếu có một ngày đối đầu với nhau không biết uy lực nàng ta thế nào. Bây giờ hắn đã sâu sắc cảm nhận được rồi. Tuấn Khôi không thể phán đoán được tốc độ di chuyển của nàng nhanh gấp bao lần so với ngày thường. Chỉ cần hắn không tập trung một giây, hình ảnh của nàng ta lập tức biến mất khỏi tầm mắt.

Trong chút chốc thoáng qua, hắn lại không thể bắt kịp Băng Trúc, trong lòng càng thêm thiếu kiên nhẫn. Tuấn Khôi nhìn xuống không gian hỗn loạn bên dưới quan sát thấy khoảnh khắc đoàn kết chưa từng có của thị dân Nhất tinh thể. Cảm xúc càng trở nên hỗn loạn khiến hắn chẳng thể kiểm soát được thần trí nữa.

- Trên đời không có bất cứ thứ gì sinh ra để nghe lời. Có điều chúng chỉ bảo vệ sinh mạng của mình mà thôi... Tuy nhiên nếu một ngày nào đó, chúng tìm được điều khiến chúng tin là đúng đắn thì dù có là mạng sống, chúng cũng sẽ đánh đổi. Đây chính là thứ mà ngươi và Xiểm Vũ nên học đầu tiên.

Thanh âm vang lên thế nhưng bóng dáng của nàng ta vẫn chưa thấy lộ diện, Tuấn Khôi ngẩng đầu quan sát từng khu vực xung quanh. Vầng trán cao nổi lên đường gân xanh, hắn tức tối đáp lại:

- Cũng chỉ vì ngươi là kẻ được chọn mà thôi. Một nguyên thần được hành tinh lựa chọn, sinh ra từ vạch đích sao có thể hiểu được nỗi khổ tâm của bọn ta. Ngươi có biết thị dân của ta yếu đuối tới mức nào hay không, làm sao ngươi có thể hiểu được cảm giác bất lực khi nhìn thị dân của mình suy kiệt.

Trong gió thoảng qua một tiếng thở ra nhè nhẹ, hai hàng lông mày Tuấn Khôi níu chặt bởi thanh âm tựa như lưỡi dao nhỏ đâm vào màng nhĩ hắn. Vài giây sau lời nói tiếp theo mới tiếp tục:

- Các ngươi xuất hiện thế nào, ta cũng xuất hiện như vậy. Chỉ là do các ngươi đã sớm quên vì sao bản thân được sinh ra mà thôi.

Trong một khoảnh khắc, Băng Trúc bỗng nhiên đứng ngay trước mặt Tuấn Khôi, khuôn nhan lạnh băng vẫn không đổi.

- Ban nãy ta đã nói sẽ cho ngươi đánh ba đòn trước.

Bàn tay Tuấn Khôi từ từ siết lại, đồng thời đôi mắt Băng Trúc cũng khép hờ. Tuấn Khôi công nhận những lời khıêυ khí©h ban nãy của nàng đều thành công khơi dậy cảm xúc tức giận trong lòng hắn. Đòn đánh đầu tiên, Tuấn Khôi nâng bàn tay lên linh khí dày đặc lập tức bùng nổ, chân phải hắn chủ động đưa về phía sau lấy đà. Tiếng nổ lớn làm rung chuyển trời đất, những mỏm đá nhô cao bị nứt toác ra rồi sập xuống. Thế nhưng ngoài những thứ đó ra thì chẳng còn gì khác. Nơi Băng Trúc đứng chẳng chút lay chuyển nào, không một mùi máu, thậm chí linh khí nàng ta còn không xê dịch lấy một chút.

- Ngươi có nhớ, bản thân sinh ra từ đâu không?

Một câu hỏi vang lên, Tuấn Khôi không có thời gian suy nghĩ. Hắn vừa lấy vũ khí ra vừa trả lời một cách dứt khoát, âm lượng lớn giống như gào lên:

- Từ trời đất.

Áp lực do vũ khí Tuấn Khôi tạo ra làm không khí bị rạn nứt. Nhưng khi mũi kiếm vừa chạm tới xiêm y của Băng Trúc thì đột ngột dừng lại. Mũi kiếm run run kèm gương mặt căng cứng vì dùng lực của hắn hoàn toàn trái ngược với thái độ bình thản của nàng. Đôi mắt nàng như không có tiêu cự nghiêng đầu đối diện với Tuấn Khôi. Khuôn miệng mở ra nhả từng chữ:

- Chỉ còn một đòn cuối cùng. Ngươi trở thành chủ thần với mục đích gì?

Tuấn Khôi nghe lời này liền trực tiếp buông bỏ cây kiếm trong tay, lùi lại dăm bước. Đôi mắt hắn bỗng chốc đỏ bừng lên, linh khí xung quanh cũng bừng sáng, từng đường nét trên cơ thể phình to ra và lớn lên. Băng Trúc chủ động lùi về phía sau một bước, hai tay vẫn để song song với cơ thể không thêm chút phản ứng nào.

Mây đen kéo đến kèm theo sấm chớp điên đảo, Tuấn Khôi hóa thành hình dạng Qilin, gầm lên một tiếng chấn động cả một vùng:

- Mục đích của ta chính là khiến chúng trở nên hạnh phúc.

Thanh âm vừa dứt, Tuấn Khôi đã đưa móng vuốt của mình về phía Băng Trúc. Dưới đòn đánh mạnh nhất của mình, cuối cùng hắn cũng đã ngửi thấy mùi máu của đối phương. Khoảnh khắc ấy trong đầu hắn mới thực sự an tâm khi nghĩ rằng Băng Trúc thì ra cũng là một sinh vật sống. Hắn không để ý lúc móng vuốt mình đâm xuyên cơ thể Băng Trúc, gương mặt nàng đã có chuyển biến lớn.

Thị dân Nhất tinh thể bên dưới đều đồng loại nằm quằn quại trên mặt đất, những kẻ có sức chịu đựng lớn hơn thì điên cuồng tìm kiếm thứ gì đó mà chúng không hề biết. Thậm chí hai tiếng “chủ thần” đang gọi trên miệng, chúng cũng chẳng biết nó từ đâu đến. Thị dân nơi đây chỉ rõ một điều rằng hành tinh của chúng đang bị đe dọa.

Tuấn Khôi ném văng Băng Trúc lên không trung, từng tia máu bắn theo như những giọt mưa sinh mệnh. Khóe miệng hắn cong lên đắc thắng. Vì để đảm bảo Băng Trúc không thể cử động được nữa, Tuấn Khôi đồng thời nhảy lên định bồi thêm một đòn. Thế nhưng móng vuốt chưa kịp chạm, đã bị thanh âm của nàng làm khựng lại một nhịp:

- Phải rồi. Đó là lý do.

Giọng nói du dương nhẹ nhàng không có nửa điểm đau đớn, Tuấn Khôi nhìn kỹ thân thể của Băng Trúc phát hiện ba lỗ thủng hắn tạo ra đã không cánh mà bay.

Băng Trúc đưa ngón tay nâng lên, cơ thể phút chốc lơ lửng trên cao, nàng nhìn hình dạng thật của Tuấn Khôi trong dây lát, cánh tay phải giơ lên hướng thẳng hắn.

- Thứ mà cả ngươi và Xiểm Vũ đều sai chính là nhận định những thứ bản thân làm, đều khiến chúng hạnh phúc... Chứ không phải lắng nghe chúng thực sự muốn gì.

Tiếng nói vừa dứt, mọi chuyển động thậm chí là ngọn cỏ trên Nhất tinh thể cũng đột nhiên ngừng lại. Bàn tay Băng Trúc nâng lên ấy phát ra ánh sáng xanh lục rồi thổi bùng lên năng lượng mãnh liệt. Mặt đất, bầu trời đều đồng loạt phát ra ánh sáng tương tự.

- Nơi các ngươi sinh ra, không phải là hành tinh. Mà từng sinh linh trên mảnh đất ấy đã tạo ra ngươi. Hành tinh chẳng qua chỉ là một công cụ giúp chủ thần thỏa mãn ham muốn của thị dân mà thôi.

Trước con mắt kinh ngạc của Tuấn Khôi, ánh sáng xanh rời khỏi cánh tay Băng Trúc rồi bay đi. Từng mảnh đất chết chóc mà chúng chạm vào lập tức khôi phục lại sức sống ban đầu. Cả hành tinh bừng sáng trông thấy.