- 🏠 Home
- Viễn Tưởng
- Thế giới giả tưởng
- Chờ Đợi
- Chương 54
Chờ Đợi
Chương 54
Từ khi sinh ra tới nay, bất cứ loài động vật nào đã vượt qua tầng lớp không thể tiến hóa cũng phải gϊếŧ chóc để tồn tại. Chúng buộc phải đấu đá với chính anh chị em của mình để dành lấy cơ hội được mạnh mẽ. Thậm chí những loài động vật ăn thịt tiến hóa lại càng khắc nghiệt hơn khi phải cô độc kiếm ăn một mình lúc vừa sinh ra.
Tất cả chúng cũng chỉ cần dựa vào một thứ duy nhất, đó là bản năng.
Đến nay bản năng của chúng đột nhiên bùng phát mạnh mẽ nói với chúng rằng “hãy sát cánh bên nhau”. Vậy nên dù trước đó có hiềm khích với nhau bao nhiêu, vào thời khắc ấy chúng lại chấp nhận cùng nhau lao vào biển lửa chiến đấu với những kẻ ngoại đạo.
Tuy nhiên vẫn còn những động vật tiến hóa cấp thấp chưa thể chấp nhận bản năng của mình nhanh như động vật bậc cao, chúng sợ hãi nép chung vào một chỗ. Nhưng mọi thứ đều đã và đang bị tàn phá, không còn bất cứ vị trí nào có thể trốn chạy.
Thể chất sinh vật trên hành tinh do Tuấn Khôi làm chủ vốn rất yếu. Chúng phải dùng một khế ước đặc trưng ghép nối với nô ɭệ, dùng linh khí của mình như vật chủ điều khiển linh khí, linh hồn và thể xác của nô ɭệ để chiến đấu. Giống như gã nam sinh có thể sử dụng thuần thục lông vũ của Xiểm Vũ, dù mới chạm vào.
Cuộc chiến cân tài cân sức diễn ra, đôi bên đều có tổn thất nặng nề nhưng so với việc phải sử dụng linh khí toàn thời gian thì sinh vật trên Nhất tinh thể còn có thể lực và sức mạnh vật lý. Vậy nên, cục diện cân bằng này rất nhanh bị mất đi. Những lúc như vậy, kẻ thất thế đều tìm đến nhược điểm của đối phương để tấn công. Động vật bậc thấp tụ lại thành một nhóm vẫn không biết bản thân đang rơi vào tầm ngắm của kẻ thù.
Cách đó không xa, một con Bubalus Arnee (*) với bộ lông xám phủ từ đầu tới chân. Ánh mắt trắng dã như một con rối, sừng sững nhìn thẳng vào một đích đến. Trên cổ nó có đeo một chiếc vòng được chạm khắc tinh tế giống với chiếc vòng đeo tay của Paramys Delicatus (*), đang ngồi ở khoảng cách đủ an toàn so với cuộc chiến. Bubalus Arnee giống như một con rối được lên dây cót, chi trên tiến hóa để lộ hai đốt tay với bộ móng dày hoàn toàn khớp chặt lấy cây chùy gai trên tay. Chiếc sừng vừa cong vừa dài tỏa ra linh khí xanh lục u ám, lan dần đến toàn bộ cơ thể. Hắn cứ vậy mà xông đến những cá thể đang run lên vì sợ kia.
Tiếng động lớn vang lên, lớp đất đá khô cằn bị hất tung che khuất tầm nhìn xung quanh. Lớp bụi qua đi, ánh mắt Paramys Delicatus bỗng chốc thay đổi. Cảnh tượng bên dưới không mãn nhãn như nàng tưởng. Thay vì một đống máu thịt lẫn lộn bên dưới, hiện tại lại là một tên động vật bậc cao đứng chắn trước chiếc sừng dài của nô vật. Mặc dù vũ khí ấy đã đâm vào trong cơ thể của tên động vật bậc cao kia, nhưng nàng vẫn chưa cảm thấy hài lòng. Linh khí của nàng không quá mạnh, để có thể điều khiển Bubalus Arnee suốt cuộc chiến nên không thể tùy tiện phung phí, ép nô vật đâm sâu hơn.
Đám động vật bậc thấp nhìn thấy cảnh tượng ấy, gương mặt trắng bệch bỗng chuyển qua màu xám. Một trong số đó vẫn còn nhớ rõ năm ngoái mình đã dùng lông vũ mà Xiểm Vũ ban gϊếŧ chết em ruột của hắn man rợn như thế nào. Chỉ vì gia đình y trước đây bị họ đuổi ra khỏi lãnh thổ mà sinh thù ghi hận. Giờ đây hắn lại cứu y một mạng.
- Ngươi... Tại sao? Ta chính là kẻ đã gϊếŧ em ngươi kia mà?
Máu trên người vẫn không ngừng chảy ra, gương mặt gắng gượng nở một nụ cười méo xệch nhưng ánh mắt hắn lại lộ ra vẻ kiên cường và hiếu chiến. Giọng nói đứt quãng không tròn chữ cất lên:
- Nếu ngươi chết rồi. Thù của ta làm sao báo? Kẻ có thể chém đầu ngươi chỉ có thể là ta. Các ngươi cũng đừng quên chúng ta đã sống chết thế nào chỉ để dành lấy từng mảnh đất, từng miếng ăn, giọt nước ở đây. Hiện tại ngay cả ta cũng không biết tại sao bản thân lại muốn làm thế này nhưng có một điều ta cảm thấy đúng đắn.
- Nơi này là của chúng ta, dù bất cứ kẻ ngoại đạo nào cũng không được phép chen chân dành lấy.
Hắn vừa nói, móng tay sắc nhọn vừa đưa lên. Không màng tới thân trên có bao nhiêu đau đớn vẫn lập tức lao vào, nhắm tới ngực trái của đối phương mà đâm tới.
Paramys Delicatus ở phía trên cao quan sát đủ để thấy chiêu thức thâm hiểm kia, nhanh chóng gọi nô ɭệ trở về tránh đòn. Cây chùy gai rời khỏi cơ thể đối phương lại lập tức vung lên. Lần này vô cùng chính xác giáng xuống hõm cổ động vật bậc cao, dòng máu nóng bắn lên gương mặt vô hồn của Bubalus Arnee. Cùng với tiếng hét của nhóm động vật bên cạnh, tên động vật bậc cao vừa cất tiếng kia đã nằm trên mặt đất, chết không nhắm mắt.
Kẻ cản đường đã biến mất, Paramys Delicatus tiếp tục công cuộc tàn sát những kẻ yếu đuối của mình. Ánh mắt nàng khép hờ đầy thỏa mãn nhìn gương mặt tái nhợt của đối phương.
Sinh vật bậc thấp ban nãy nhìn kẻ vừa mới nói chuyện với mình, giờ đã không còn tồn tại. L*иg ngực y quặn đau khác thường, một thứ cảm xúc khó tả trỗi dậy. Nó không giống như ngày phụ mẫu y chết vì đói mà giống như một loại hối hận không thể cứu vãn. Hốc mắt y đột nhiên cay xè khô khốc trừng lên nhìn Bubalus Arnee, cảm giác sợ hãi trước kia đã không còn.
Một cá thể, rồi đến nhiều cá thể, khi các loài động vật bậc thấp lao lên chiến đấu, bọn chúng mới sâu sắc cảm nhận được thế nào là trận chiến sinh tử, chứ không phải chỉ đơn giản là tranh giành lãnh thổ, đuổi đi là xong. Cơ thể chúng vì không được luyện tập trong thời gian dài nên so với đám nô ɭệ kia chỉ như những khối thịt di động.
Ở phía xa, Lang Nhất chú ý đến đám thị dân của Tuấn Khôi bắt đầu di dời mục tiêu yếu hơn, lại nhìn lên động vật bậc cao vẫn tụ lại với nhau hành hạ gã nam sinh kia. Hắn nhanh chóng bay tới bên cạnh họ nói vài câu đơn giản:
- Chúng đang tìm những đối thủ yếu hơn để tiêu diệt. Tản ra đi, giao nơi này cho ta.
Đám động vật bậc cao vừa nghe đến hai chữ “yếu hơn”, chưa cần nghe hắn nói hết câu đã phân tán ngay lập tức.
Vào đúng lúc này, trái tim chúng lại vang lên một lời chỉ dẫn vô cùng rõ ràng:
“Hãy tìm chủ thể của đám nô ɭệ ấy”
Lần này không chỉ có động vật bậc cao mà toàn bộ sinh vật trên Nhất tinh thể cùng đồng lòng nghe theo vô điều kiện. Vào thời khắc chuẩn bị chiến thắng, đột nhiên trái tim chúng đồng loạt thắt lại, cảm giác giống như có một mũi kiếm xuyên qua nó. Chúng đau tới mức không thể tiếp tục chiến đấu, ngã xuống nền đất như mưa rơi. Lang Nhất cũng chẳng khá hơn là bao, thậm chí đôi mắt đỏ ngầu kia còn phủ lên một tầng nước dày đặc.
Tất cả đều cùng nhìn lên phía bầu trời trắng đen lẫn lộn kia mà gọi:
- Chủ thần.
-------
Chú thích:
- Bubalus Arnee (*): Trâu rừng châu Á, loài trâu nguyên thủy, tổ tiên trực tiếp của trâu nhà
- Paramys Delicatus (*): là “ông tổ” của nhiều loài gặm nhấm ngày nay (chuột, sóc, hải ly…), sống thời kì Eocene 60 - 40 triệu năm trước
- 🏠 Home
- Viễn Tưởng
- Thế giới giả tưởng
- Chờ Đợi
- Chương 54