Cùng lúc đó Lang Nhất theo lời của Băng Trúc đáp xuống một tảng đá gần khu vực chiến đấu của động vật bậc cao. Hắn nhìn lướt qua cục diện hỗn loạn. Ngoại trừ trận chiến đối kháng giữa động vật cấp cao và gã nam sinh, những động vật bậc thấp phải chịu hậu quả cho những gì bọn chúng đã gây ra trong thời gian qua.
Lang Nhất nhớ lại quãng thời gian quan sát cử chỉ, hành động của Băng Trúc và cả nhịp đập hối thúc trong l*иg ngực. Hắn đột nhiên có cảm giác biết bản thân cần làm gì.
“Đối với mọi sinh linh tồn tại trên thế gian này. Sống sót, duy trì và tái sinh là thứ quan trọng nhất.”
Giữa thời điểm cuộc chiến diễn ra nảy lửa, Lang Nhất chậm rãi rút thanh kiếm bên hông ra, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng lóe lên sắc bén. Mũi kiếm vừa chạm đất liền tỏa ra một luồng ánh sáng xanh lục, hắn vung thanh kiếm lên không trung rồi hạ xuống với lực mạnh. Mặt đất vốn dĩ yếu ớt, cằn cỗi lại chịu thêm tác động mạnh lập tức nứt ra làm đôi. Những kẻ mải lao vào cuộc chiến không kịp phản ứng ngay lập tức rơi xuống khe nứt sâu. Âm thanh vang dội cùng biến động lớn thu hút các loài động vật nhìn lại theo phản xạ.
Đứng trước sự tĩnh lặng thoáng chốc, Lang Nhất nhìn về phía kẻ thù, đôi mắt bỗng chốc đỏ lên, hàm răng sắc nhọn nhe ra. Trong số động vật bậc cao cũng có một số cá thể thuộc bộ tộc của hắn, nhanh chóng nhận ra sự khiêu chiến đối với gã nam sinh kia.
Lúc trước không biết vì nguyên do gì khiến Lang Nhất biến mất, mà trong đàn cần trưởng tộc phân chia lãnh thổ mới sau cái chết của phụ thân hắn nên bọn chúng đã ra sức tìm kiếm. Không ngờ lại gặp trong hoàn cảnh này.
- Lang Nhất, sao ngươi lại xuất hiện ở đây? Suốt mấy chục năm qua, ngươi đã ở đâu?
Hắn không để đối phương hỏi thêm câu tiếp theo đã cắt ngang:
- Đừng phí lời nữa. Các ngươi cùng ta đánh bại hắn, đem thủ cấp của tên đó dâng cho ngài ấy.
Mặc dù bọn chúng không hiểu hắn đang đề cập đến ai, cũng không hiểu Lang Nhất có thù oán gì với gã nam sinh kia nhưng chúng vẫn răm rắp làm theo. Một nhóm bốn đến năm động vật bậc cao tụ họp, linh khí bỗng chốc bừng lên sánh ngang với linh khí của kẻ thù. Đôi mắt chúng cũng dần chuyển sang màu đỏ.
Lang Nhất lạnh lùng cất tiếng:
- Tấn công trước đi.
Vừa dứt câu đám động vật cấp cao bên phía Lang Nhất, không nói một lời mà cùng nhau nhảy lên tấn công. Trước đòn tấn công chớp nhoáng gã nam sinh khó khăn chống đỡ. Linh khí của Xiểm Vũ không còn khả năng tỏa ra nữa, gã phải dựa vào linh khí của chính mình cố gắng lùi lại né tránh. Đám động vật bậc cao đứng vây quanh ban nãy vẫn theo dõi nhất cử nhất động của họ. Chúng nhận ra trái tim hối thúc bỗng đập rộn ràng một cách vui sướиɠ khi nhìn thấy cảnh tượng ấy. Một ý tưởng chung hòa quyện vào nhau giống như bản năng nguyên thủy, cả đám đều vào tư thế tấn công lao lên cùng một lượt.
Trước những đòn tấn công dữ dội, gã nam sinh trở nên thất thế trong nháy mắt. Linh khí dâng cao ép chặt lấy linh hồn và cả thể xác giống như muốn nghiền nát hắn ra.
- Tại sao? Các ngươi không phải ghét hợp tác với nhau sao?
Một trong số động vật bậc cao lên tiếng:
- Ngươi không cần biết.
Vừa dứt câu bọn chúng lại tổ chức tấn công, cách thức ra chiêu của họ còn ăn khớp với nhau hơn, trước cứ như đã làm việc với nhau từ rất lâu. Xiểm Vũ nằm dưới đất thoi thóp, sức lực của ông cạn dần theo linh khí bị gã nam sinh kia sử dụng. Ông nhìn thị dân của mình đột nhiên đồng tâm hiệp lực, gương mặt ông ngơ ngác không hiểu vì sao. Đáng lý đám động vật tay nhanh hơn não này không thể đứng chung một phe như vậy. Ngay cả khi ông đã từng dùng hết lời giải thích mong chúng thấu hiểu, cuối cùng vẫn kết thúc trong máu lửa. Rốt cuộc vì sao chúng lại tự dưng thay đổi, có phải do tên Canis lupus familiaris kia hay không?
Chiến trường vẫn nóng như lửa đốt, phe cánh Lang Nhất càng đánh càng hăng. Gã nam sinh bị đánh không còn nhìn ra hình dạng, sợ hãi đưa tín hiệu cầu cứu về phía chủ thần của hắn. Trong phút chốc từ phía bầu trời rơi xuống những hạt tròn màu đen giống như hạt ngọc trai. Khi quan sát kỹ, sinh vật Nhất tinh thể nhận ra đó là những loài động vật với đủ loại cấp bậc. Trong lúc chúng chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, tiếng đập trái tim một lần nữa vang lên, thị dân Nhất tinh thể đều dừng mọi hành động đưa tay chạm lên trái tim mình. Giống như một chiếc chìa đã tra vào ổ khóa, âm thanh quen thuộc vang vọng trong tâm trí từng sinh vật.
“
Nếu giây phút này các ngươi vẫn còn đấu đá lẫn nhau, thì hôm nay chính là ngày diệt vong của tất cả các ngươi. Những thứ mà các ngươi đang có, những cố gắng mà các ngươi đạt được, những mối thù chưa thể trả sẽ biến mất không chút dấu vết. Hãy chiến đấu như những gì các ngươi muốn, chúng chính là những miếng mồi ngon ta dành tặng cho các ngươi.”