Thân là một vị thần, Xiểm Vũ không phải là một sinh vật có thể dễ dàng đánh bại như vậy. Gã nam sinh nhìn những chiếc lông vũ trên người vừa nhạt màu nay lại sáng lên, khóe miệng hắn nở nụ cười đắc thắng. Xiểm Vũ từ trong lớp đất đá chồi lên chưa bao lâu đã hung hăng lao đến, dùng bộ cước của mình hướng về phía kẻ thù. Nhưng hắn ta chỉ nghiêng người đã có thể né đòn một cách dễ dàng như thể biết trước. Sau đó gã nam sinh còn đánh ngược trở lại với đòn đánh giống như đúc.
Cả hai bên giao đấu một hồi lâu, Xiểm Vũ ra sức tấn công, thế nhưng hắn ta lại vô cùng hưởng thụ. Cảnh tượng giống như cá đã vào lưới, cua bắt trong rọ. Sau khi thấy Xiểm Vũ đã kiệt sức, gã nam sinh mới bùng phát linh khí của chính mình, đồng bộ với lông vũ của ông một cách hoàn hảo. Chỉ trong giây lát, gã nam sinh đã biến đổi ngoại hình trông chẳng khác những vị thần là bao. Hắn cười:
- Haha, giờ ta đã có cả sức mạnh của ngươi rồi. Ngươi đấu không lại được ta đâu, ngươi hãy ngoan ngoãn giao Nhất tinh thể cho ta đi.
Xiểm Vũ nằm sõng soài dưới đất, cả người đầy rẫy những vết thương đang liền chậm. Ông trừng mắt muốn nói với hắn rằng: “Đừng có hòng”. Nhưng vừa mới mở miệng những vết thương bên trong co thắt khiến ông ho sặc sụa nôn máu ra ngoài.
Gã nam sinh nhìn vô cùng đắc ý, hắn cố tình dùng linh khí của ông để bay lên cao dõng dạc tuyên bố:
- Thị dân Nhất tinh thể nghe đây. Kể từ nay ta sẽ là chủ thần mới của các ngươi. Ta đảm bảo có thể khiến các ngươi mạnh mẽ hơn trước. Hãy ra và quỳ xuống dưới chân ta đi!
Âm thanh lan truyền khắp hành tinh, trong những cánh rừng rậm cùng lớp đất đá, những con mắt khẽ lóe sáng trong bóng tối. Chúng nhìn xuống ngực trái của mình, trái tim chúng đang đập loạn. Có gì đó thúc ép chúng phải ra ngoài. Những động vật cấp cao không quan tâm kẻ tiếp theo sẽ thống trị hành tinh là ai, Xiểm Vũ chết đi, đồng nghĩa với chiếc lông vũ ông ta ban cũng mất hiệu lực. Ngày đó đến sẽ là ngày đám động vật bậc dưới bị xóa sổ. Thế nhưng ngay sau giây phút nghe thấy tiếng gọi của gã nam sinh kia. Trái tim chúng lại thổn thức bồn chồn, cảm giác ấy giống khi chúng nhìn thấy cột sáng trắng phá hủy mặt trăng năm đó.
Tiếng động lớn phát ra từ khắp nơi, linh khí dồi dào lại một lần nữa tăng lên, gã nam sinh vừa cảm nhận được, nụ cười lập tức đông cứng. Hắn không ngờ trên hành tinh này vẫn còn nhiều động vật cấp cao như vậy. Hắn cứ nghĩ kế hoạch của mình đã chín mùi rồi.
Phía xa xa, một bàn tay thô ráp siết chặt thành nắm đấm, móng tay nhọn ghim chặt vào lòng bàn tay tới mức bật máu. Hắn mang trên mình bộ xiêm y màu xám nhạt, mái tóc trắng dài tới thắt lưng bay loạn trong gió, ánh mắt đăm đăm nhìn vào cục diện bị đảo chiều. Để có được ngày hôm nay, hắn đã tốn mấy nghìn năm xây dựng, từ việc giả dạng là sinh vật ở Nhất tinh thể đến việc trở thành cánh tay đắc lực bên cạnh chủ thần. Để nhận được sự tín nhiệm của ông ta, hắn đã nhiều hơn chục lần suýt mất mạng. Việc khó khăn nhất khi xâm lược Nhất tinh thể không phải là chủ thần mà là đám động vật khó thuần phục này. Chúng vừa có sức mạnh vừa có sự độc lập riêng biệt, hắn không thể ép chúng trở thành nô ɭệ vâng lời như bao sinh vật trên hành tinh khác được.
Hành tinh của hắn ngay từ khi sinh ra đã có chút đặc biệt. Sinh vật sống ở đó đa số đều là động vật ăn cỏ yếu đuối, dù có tiến hóa bao nhiêu lần thì thị dân vẫn bị giảm tuổi thọ dần theo thời gian. Để tránh tình trạng này, ban đầu hắn để các sinh vật lai tạo giống với các loài khác. Mặc dù có chuyển biến tích cực nhưng xảy ra khá chậm. Vậy nên hắn đã có một phương án tốt hơn đó là chiếm đóng một hành tinh khác, và biến sinh vật nơi đó trở thành nô ɭệ cho từng thị dân của mình. Nghi thức liên kết chủ nô cần có đủ hai điều kiện. Một là hắn trở thành chủ thần hành tinh ấy. Hai, cá thể đó không còn ý chí chiến đấu.
Bàn tay siết chặt của hắn tỏa ra một luồng linh khí mạnh mẽ, khi hắn chuẩn bị truyền nó cho gã nam sinh đang đứng giữa vòng vây của động vật bậc cao, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau:
- Ngươi tốt nhất không nên làm vậy.
Hắn giật mình quay đầu nhìn theo hướng âm thanh như một phản xạ. Nữ sinh vẫn khoác trên mình bộ xiêm y mang màu xanh của bầu trời, từng chiếc vảy lấp lánh dưới ánh mặt trời dịu nhẹ. Lúc này hắn mới nhận ra những lỗ hổng do gã nam sinh kia dùng lông vũ của Xiểm Vũ đánh thủng đã biến mất không chút dấu vết. Một kẻ như nàng ta, vốn dĩ hắn nên nhận ra linh khí của nàng mới đúng, vậy mà đến lúc nàng lên tiếng, hắn cũng chẳng cảm nhận được chút linh khí nào.
Hắn nở nụ cười gượng gạo:
- Băng Trúc, ngươi nói gì vậy? Ta đang định giúp đỡ cho chủ thần mà.
Con ngươi sâu thẳm của Băng Trúc lướt qua cục diện phía xa, đám động vật bậc cao vây quanh gã nam sinh theo từng vòng tròn, từng cá thể một xông lên quyết chiến với kẻ thù. Không để tâm đến lời bao biện của hắn:
- Trước khi ngươi đi ta đã nói ngươi phải bảo trọng.
Câu nói ấy khiến Tuấn Khôi khựng lại trong giây lát, ánh mắt ấy vẫn cứ giống như một hố đen nuốt trọn tâm trí hỗn độn của hắn. Dù nàng ta không tra hỏi, thậm chí không nói lời nào nhưng hắn biết, Băng Trúc đã đoán ra trước sự việc này rồi. Tuấn Khôi đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm đến khó tin:
- Ngươi biết ta không phải thị dân ở đây từ khi nào?
Băng Trúc giữ im lặng một hồi lâu mới nhẹ nhàng đáp:
- Từ lần đầu gặp ngươi.
Tuấn Khôi nhíu mày, lại hỏi thêm:
- Trên núi Ngọc Linh ư?
- Không. Khi... ngươi phụng lệnh Xiểm Vũ... đem ta đi chỗ khác.
Sắc mặt Tuấn Khôi thoáng chốc thay đổi, lần đó nàng ta chẳng phải chỉ là một quả trứng thôi sao? Hắn lại một lần nữa quan sát Băng Trúc, rồi lại nhìn hành tinh bị hắn phá tới mức không còn hình dạng, mặt đất nứt nẻ, xác chết la liệt. Vậy mà từ đó tới nay nàng ta không mảy may quan tâm lấy một lần. Tuấn Khôi lên tiếng với chất giọng khô khan:
- Ngươi có thực sự là chủ thần kế tiếp không vậy? Nếu ngươi biết chuyện, vậy thì tại sao vẫn mặc kệ ta tàn phá nơi này? Ngươi không xót thương thị dân mình sao? Hay trái tim ngươi không hề tồn tại?
Giữa những câu nói kích động của Tuấn Khôi, gương mặt nàng vẫn bình lặng không chút gợn sóng. Đôi mắt chậm rãi chớp một cái:
- Chúng, cần được dạy một bài học. Cả ngươi, và cả Xiểm Vũ... cũng cần được nhận một bài học.
- Bài học? Bài học gì?... Haha, ngươi càng nói, ta càng không hiểu. Thị dân của ngươi chết hết rồi thì lấy cái gì là bài học?
Tuấn Khôi cảm thấy giống như bị khıêυ khí©h, nguồn linh khí ở bàn tay vẫn còn đó, hắn giơ lên lao về phía Băng Trúc, miệng còn nói:
- Đến giây phút này ta có thể hiểu được tâm trạng của Xiểm Vũ khi phải nhường ngôi cho một kẻ như ngươi... Nhận lấy bài học của ta đi!
Khoảng cách nắm đấm không còn xa thế nhưng Băng Trúc vẫn đứng đó nhìn hắn, không có hành động phản khác nào. Nàng đang bận tâm đến chuyện khác. Hình như ban nãy, khi nhìn ra Tuấn Khôi có ý định tấn công mình, trái tim nàng đã nhói lên thì phải. Băng Trúc muốn thử xem, nếu như nàng trúng đòn đánh này, thứ nằm trong ngực trái của nàng có đau nữa hay không.
Thế nhưng vào thời khắc mấu chốt, một nam sinh khác lại xuất hiện chắn trước mặt nàng dùng thanh kiếm đỡ lấy đòn đánh. Rung chấn với biên độ không lớn, những tán cây xung quanh rung chuyển “xào xạc” như gió thoảng. Băng Trúc nhìn bóng lưng quen thuộc ấy, cảm giác khó chịu từ trái tim lại quay trở về. Nhưng lúc này nàng không muốn gϊếŧ hắn nữa, nếu hắn là cá thể duy nhất khiến nàng bị như vậy thì Băng Trúc có thể giữ hắn lại cho tới khi tìm ra nguyên nhân. Nghĩ tới đó, đột nhiên trong lòng nàng nảy sinh một ý niệm “hắn biết nàng đang muốn gì.”. Băng Trúc mang theo khó hiểu trong lòng mà hỏi:
- Này,... ngươi tên gì?
Nam sinh chắn trước mặt hắn rùng mình khi nghe giọng nói của nàng. Hắn hất văng Tuấn Khôi ra một khoảng mới chậm rãi trả lời, đôi tai vểnh cụp xuống như đang ngại ngùng. Đây là lần đầu tiên nàng chủ động nói chuyện với hắn:
- Tên Lang Nhất ạ.
Băng Trúc đưa tay chỉ về phía đám đông phía xa nhẹ nhàng nói:
- Lang Nhất, hãy giúp ta giải quyết chuyện bên dưới đó...
Lang Nhất nhìn theo cánh tay của nàng không do dự mà gật đầu đáp:
- Vâng.
Chỉ một lời đáp lại, bóng dáng của hắn đã biến mất trong chớp nhoáng. Tuấn Khôi đứng nhìn Lang Nhất đi khuất miệng nở nụ cười:
- Không ngờ ngươi lại ra lệnh cho hắn đấy.
Băng Trúc không đáp lại lời hắn, nàng bước lên một bước, từ vùng đất bàn chân nàng vừa chạm, mọi loài thực vật đều khô héo, rồi tan biến. Khu rừng rậm rạp bỗng chốc trơ trọi chẳng còn gì. Nàng đứng yên ở đó, ánh mắt nhìn thẳng Tuấn Khôi, theo bản năng mách bảo, nàng khẽ nói:
- Ta sẽ cho ngươi đánh trước ba đòn. Coi như lời cảm ơn... thời gian qua.