Toàn bộ hành tinh chẳng mấy chốc chìm vào bóng tối. Từ khe nứt trên bầu trời phát ra ánh sáng xanh lục chiếu xuống vạn vật. Ánh sáng ấy đi tới đâu, thực vật khô héo tới đó. Các loài động vật nhỏ trở nên hoảng loạn tìm chỗ trú ẩn. Xiểm Vũ đứng trước miệng khe nứt lớn nhất, cảm nhận lực hút ngày càng lớn của lỗ hổng. Ông lo sợ chẳng mấy chốc nó sẽ biến thành một hố đen kéo mọi thứ ra bên ngoài. Xiểm Vũ vận linh khí của mình ra đánh lên đường nứt với hy vọng khiến nó biến mất. Thế nhưng nó chẳng hề hấn gì, ngược lại đường nứt càng sâu hơn.
Những lúc thế này ông mới nhận ra bản thân mình đang yếu đi. Vì để bảo vệ động vật bậc thấp, Xiểm Vũ đã đưa một phần linh khí của mình vào những chiếc lông vũ, giúp họ thoát khỏi nanh vuốt của đám động vật bậc cao. Tuy nhiên, sau một thời gian dài, bản chất vốn có của chúng lại xuất hiện. Giống như động vật cấp cao, chúng cũng vô cùng hiếu chiến, tàn sát khắp nơi, cướp bóc mọi thứ có thể trong tầm tay. Đáng sợ hơn, chúng có tập tính của loài yếu thế, vậy nên chúng biết cách kết hợp với nhau và cho ra sức mạnh bùng nổ. Những chiếc lông vũ bị sử dụng nhiều bao nhiêu thì linh khí của ông càng tiêu hao bấy nhiêu. Đến thời điểm hiện tại, ông chỉ mới gồng lên một chút mà sức lực đã gần như cạn kiệt. Lá phổi gấp rút hút lấy không khí vào bên trong, Xiểm Vũ thở dốc bất lực. Cứ thế này ông sẽ phải nhường lại ngai vị cho nữ sinh kia mất.
- Chết tiệt.
Vào lúc ông không biết làm gì, không khí xung quanh đột nhiên nóng lên dữ dội. Xiểm Vũ có thể nhìn thấy rõ hơi nước từ dưới mặt đất bay lên. Có thứ gì đó đang không ngừng hút lấy linh khí của Nhất tinh thể. Tiếng hét đầu tiên ông nghe được cách vị trí khe nứt hai dặm, hòa lẫn trong không khí không chỉ có mùi máu mà còn cả linh khí của chính ông.
“Rầm!!!”
Tiếng nổ lớn vang lên không báo trước rồi hàng loạt âm thanh tương tự vang lên khắp nơi, l*иg ngực Xiểm Vũ thắt lại như có kẻ nào siết chặt, mùi tanh mỗi lúc một dày đặc. Gương mặt ông phút chốc tái nhợt lảo đảo rơi xuống đất.
Mỗi một chủ thần đều có sự gắn kết nhất định với linh hồn cũng như sự sống của sinh vật trên hành tinh đó. Khi thân thể chủ thần trở nên đau yếu thì sức mạnh và màng bảo vệ của hành tinh cũng sẽ nhạt đi. Ngược lại, nếu sinh vật trên hành tinh gặp chuyện, chủ thần cũng sẽ cảm nhận được qua linh hồn và thể xác. Hai tay ông ôm lấy cơ thể mình quằn quại dưới nền đất khô cằn, mọi thứ trong tầm mắt đều tối đen như mực. Xiểm Vũ vẫn chưa hiểu rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra.
Trong lòng ông cảm thấy vô cùng tức giận, tại sao mọi thứ cứ rời xa ông như vậy, rốt cuộc ông đã làm gì sai? Nhìn những sinh vật ngoài kia dễ mến biết bao, tại sao ông lại sinh ra làm thần của đám động vật chỉ biết gϊếŧ chóc này? Tại sao ông lại phải chịu nỗi đau do chính tội lỗi của chúng làm nên? Và tại sao ông hy sinh nhiều như vậy, cuối cùng lại bị một con nhóc chiếm lấy ngôi vị, còn bản thân phải trở về cát bụi làm lại từ đầu?
Ánh mắt ông bỗng tràn đầy phẫn nộ, linh khí phút chốc bùng lên thấy rõ, con ngươi đen láy giống như bị nung đốt mà cháy bừng lên. Cơ thể lớn dần, Ẩn Dương Phục cũng vì thế mà căng ra cho tới khi bị rách toạc. Nó phát ra ánh sáng vàng rồi biến thành những chiếc lông vũ mượt mà. Trong nháy mắt Xiểm Vũ đã biến thành một con chim phượng hoàng lửa với đôi cánh có thể che phủ cả một cánh rừng. Vạn vật xung quanh cũng nương nhờ được chút ánh sáng, Xiểm Vũ hét lên một tiếng, khắp nơi trên hành tinh đều đồng loạt phát sáng. Từng chùm sáng bay lên khiến khe nứt biến mất không chút dấu vết.
Dưới ánh sáng của linh khí, từng mảnh đất chết chóc dần hiện ra. Thảm thực vật xanh biến mất, thay vào đó là thi thể của các loài động vật nằm la liệt trên mặt đất. Trên ngực chúng đều có một vết thương chí mạng giống như bị thứ gì đó chém qua. Xiểm Vũ bay một vòng nửa hành tinh, phát hiện đường nứt ấy chỉ là một khe nước nhỏ của dòng suối. Trên bầu trời, một lỗ hổng lớn giống như có con quái vật nào đó đâm thủng. Kì lạ là nó không hút mọi thứ lên như ông nghĩ. Lúc này Xiểm Vũ càng hoảng loạn hơn vì đáng lí ra ông phải cảm nhận được lỗ hổng này rõ hơn mới đúng. Tại sao ông chỉ nhận ra mấy đường nứt kia?
- Tên chủ thần kia rồi. Ta đã chờ ngày này lâu lắm đấy.
Xiểm Vũ ngoảnh đầu nhìn theo âm thanh. Một nam sinh cao lớn đứng trên đỉnh của một cây đại thụ đã chết, ánh mắt kiêu ngạo và giễu cợt nhìn về phía ông. Trên cơ thể hắn còn treo rất nhiều lông vũ của ông. Xiểm Vũ khựng lại nhìn xung quanh. Giờ đây không chỉ có tên nam sinh đó mà phía dưới thân cây có hơn chục cá thể tương tự. Những chiếc lông vũ ông ban cho động vật bậc thấp dường như đều rơi vào tay bọn chúng.
- Các ngươi là ai, chính các ngươi đã làm ra chuyện này sao?
Tiếng cười từ khắp nơi vang lên, dường như tiếng nói từ thần thức của ông chúng đểu hiểu được. Nếu là vậy, chúng đang sử dụng lông vũ vào mục đích mà ông chưa từng dạy trước đây. Một tiếng nói lại vang lên đáp lại:
- Ông có thấy ngạc nhiên không? Đám con cháu của ông thật ngu ngốc, cứ cho chúng một chút lợi ích là chúng chẳng nghĩ ngợi gì mà giao phó lông vũ cho bọn ta. Giờ thì bọn ta tới đây để tuyên chiến với chủ thần Nhất tinh thể này. Ta sẽ trở thành chủ thần kế tiếp ở nơi đây,... ha...ha... ha...
Tiếng cười vừa dứt, những chiếc lông vũ từ các cá thể khác bay lên hội tụ trên người của nam sinh đứng trên cây đại thụ. Lúc này Xiểm Vũ mới phán đoán được tình huống này nguy hiểm tới mức nào. Nam sinh kia không phải động vật cấp cao bình thường, hắn đã tiến hóa thêm và đạt tới cảnh giới nhất định. Nếu hắn có thêm những sợi lông vũ của ông, Xiểm Vũ không thể tưởng tượng được sức mạnh của hắn sẽ lớn tới mức nào. Và hơn hết, hắn không phải sinh vật trên hành tinh này.
Xiểm Vũ không tìm thấy điểm liên kết linh hồn giữa ông và hắn, thậm chí là những cá thể bên cạnh. Chúng vào bằng cách nào?
Hiện tại ông không có thời gian nghĩ nhiều như vậy, nam sinh kia đang lao về phía ông với tốc độ chóng mặt. Chỉ một đòn tấn công kết hợp giữa linh khí của hắn và ông đã khiến ông bị đánh văng ra xa. Ánh sáng trên những chiếc lông vũ nhạt dần cho thấy Xiểm Vũ không còn đủ khả năng giữ hình dạng ban đầu được nữa. Thấy vậy nam sinh càng trở nên khoái chí mà bật cười:
- Haha... đây chính là chủ thần của Nhất tinh thể sao? Cái thứ sức mạnh gì vậy chứ, còn không đủ khiến ta đổ một giọt mồ hôi nữa.