Tuấn Khôi mỉm cười bước tới bên nàng nhẹ giọng nói:
- Băng Trúc, ngươi vẫn không định cứu giúp sinh vật ở đây sao? Tình hình đã tệ lắm rồi.
Thấy nàng không nói gì, Tuấn Khôi cũng đã quen với sự im lặng này, chủ động giải thích thêm.
- Ngài Xiểm Vũ có vẻ đã hết biện pháp ngăn chặn rồi. Ngài ấy không thể khuyên động vật cấp cao ngừng tự sát như vậy được. Nếu cứ thế này, Nhất tinh thể sẽ không còn động vật cấp cao nào đâu, thậm chí là bậc trung thượng.
Nói tới đây Tuấn Khôi như nhớ tới điều gì đó mà thở dài:
- Haiz, kể từ khi ngài Xiểm Vũ biết bên ngoài kia còn rất nhiều hành tinh khác, ngài ấy cũng trở nên nhạy cảm hơn. Không những đặt tên là “Nhất” mà còn muốn động vật trên hành tinh phải toàn diện để cạnh tranh với các hành tinh còn lại. Ta có khuyên mà không được.
Con ngươi thăm thẳm của nàng khẽ di chuyển về phía hắn rồi lại xem như không nhìn thấy mà trở về vị trí ban đầu. Gương mặt nàng nâng lên nhìn áng mây sắc màu phía xa, lơ đãng nhả hai chữ:
- Sắp rồi.
- Hả?
Tuấn Khôi chưa hiểu nàng đang nói tới điều gì, nhất thời ngơ ngác suy nghĩ. Băng Trúc xoay người bước vào trong. Phía trên đỉnh núi, nàng chỉ dựng một ngôi nhà gỗ tượng trưng, còn lại nàng đều đặt bên trong không gian kia. Tuấn Khôi không tài nào hiểu được ngọn núi này rốt cuộc có cái gì mà Băng Trúc lại không chịu rời đi nửa bước, mà tên động vật cấp cao kia cũng vậy. Nghe nói trước đây hắn cũng sống ở đây một thời gian dài.
Vừa nghĩ tới, hắn liền buột miệng hỏi:
- À, cái tên Canis lupus kia hôm nay có tới tìm ngươi không?
Tuấn Khôi thấy góc mặt Băng Trúc hướng về bên trái cũng thuận mắt nhìn sang. Bóng dáng nam sinh quen thuộc ngồi tựa dưới gốc cây với đôi mắt nhắm nghiền, Tuấn Khôi cười khổ lắc đầu nhìn về phía Băng Trúc:
- Cũng đã lâu lắm rồi. Ta thắc mắc vì sao ngươi lại có ác cảm với hắn như vậy? Mà vì sao dù ngươi năm lần bảy lượt suýt gϊếŧ hắn mà hắn vẫn cứ bám theo ngươi nhỉ?
Bước chân nàng đột nhiên dừng lại, con ngươi liếc nhẹ về phía nam sinh nọ. Ánh mắt vừa chạm, l*иg ngực nàng lập tức nhói lên. Băng Trúc chớp mắt nhìn xuống một cái khó hiểu.
Ký ức đối với một nguyên thần giống như những tế bào thiết yếu gắn chặt lấy linh hồn họ. Mảnh ký ức đầu tiên nàng nhận được là một màn đêm u tối với hơi thở yếu ớt, nặng nề. Chưa biết nên di chuyển thế nào, cần phải làm gì, nàng chỉ nhìn vào khoảng không gian ấy. Dần dần nơi đó có thêm những tia sáng khác nhau, chúng lướt qua lướt lại trước mặt. Băng Trúc cũng theo đó mà phát triển. Cảm giác đầu tiên nàng nhận được là xúc giác. Ánh nắng nhẹ nhàng xuyên qua cơ thể, từng giọt nước mát lạnh rơi xuống rửa trôi bụi bặm, những dưỡng chất ngon lành ăn mãi không hết. Thế nhưng rất nhanh sau đó, một cảm giác nóng tới mức bỏng rát truyền đến, cuối cùng mọi thứ lại lụi tàn. Cứ như vậy nàng trải qua từng loại cảm giác một. Cuối cùng để đạt tới dạng linh hồn tối thượng, nàng đã phải chọn một thân xác phù hợp để nhân giống. Vừa hay chủ thần tạm thời có một đứa con gái đang mang thai, nàng thuận lợi chui vào bên trong đó. Tới khi mở mắt ra ngắm nhìn thế giới một cách trọn vẹn, thứ chui vào đáy mắt nàng đầu tiên chính là gương mặt của nam sinh nguyên thân Canis lupus familiaris. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim nàng giống như bị ai đó bóp chặt lại. Một cảm xúc không tên len lỏi trong từng tế bào trên cơ thể nàng. Ban đầu Băng Trúc cứ nghĩ đó là bản năng vốn có nhưng khi tiếp xúc với Tuấn Khôi hay bất cứ sinh vật nào khác, nàng lại không hề có cảm giác ấy.
Băng Trúc xòe lòng bàn tay ra trước mắt mình, chậm rãi đáp lại một câu mà nàng cho là hợp lý nhất.
- Hắn là một kẻ nguy hiểm... Ta... sợ hắn.
Tuấn Khôi còn tưởng Băng Trúc sẽ ngó lơ như những lần trước nhưng không ngờ nàng lại thốt ra một câu đầy đủ như vậy. Hắn cười nhẹ đối đáp:
- Sợ ư? Haha, ta thấy hắn phải sợ ngươi mới đúng. Lần nào hắn cũng phải mất thời gian dài để phục hồi... Mà linh khí hắn cũng dồi dào đó chứ, trị thương suốt như vậy mà vẫn chưa cạn.
- Ta không biết.
Tuấn Khôi còn muốn trêu chọc nàng nhiều hơn nhưng trên trời đột nhiên nổi lên một tiếng sấm vang rội. Bầu trời trong xanh xuất hiện đường nứt cứ như bị thứ gì đó đập vỡ. Băng Trúc cũng giật mình nhìn lên, đôi mắt sâu thẳm gợi lên một làn sóng nhẹ, hiếm hoi mở lời trước:
- Ngươi... Nếu có thể, ngươi đừng đi có được không?
Tuấn Khôi ngơ ngác nhìn gương mặt lạnh nhạt của Băng Trúc, đôi lông mày khẽ níu lại khó hiểu:
- Sao vậy? Hôm nay ngươi kì lạ thế, bình thường đâu có nói với ta những lời này?
Dừng một chút vẫn không thấy nàng đáp lại, suy nghĩ của hắn theo phản xạ mà suy diễn. Tuấn Khôi phẩy tay nói:
- Thôi dù có là gì thì ta cũng không thể không đi. Ngài Xiểm Vũ cần ta... Vậy nhé.
Vào lúc Tuấn Khôi chuẩn bị bay lên, giọng nói du dương ấy đột nhiên mềm mỏng hơn so với ngày thường.
- Tuấn Khôi... Nhớ bảo trọng.
Hắn mở to đôi mắt kinh ngạc nhìn nàng, sau đó bật cười ha hả vì thích thú mà đáp:
- Được, vì câu nói này của ngươi. Ta sẽ trở về. Cứ chờ ta nhé.