- 🏠 Home
- Viễn Tưởng
- Thế giới giả tưởng
- Chờ Đợi
- Chương 49
Chờ Đợi
Chương 49
Mảnh ký ức năm xưa chảy ngược về hiện tại như một làn nước trong vắt. Khi nhớ tới đêm định mệnh ấy, Tuấn Khôi vẫn không an tâm khi để quả trứng ở một mình trong rừng. Chủ thần đã căn dặn ném nó vào núi lửa, ngộ nhỡ quả trứng ấy vẫn còn sống, hắn sẽ bị trách phạt. Hắn đi vòng khắp chân núi, cuối cùng chỉ tìm được một lùm dây leo kì lạ và những mảnh vỏ trứng rơi vãi. Còn dây leo, thì cuộn thành hình bầu dục trông giống như một quả trứng. Khi Tuấn Khôi muốn chạm vào, dây leo đột nhiên phản ứng tạo ra một chất dịch màu trắng sáng, hắn giật mình lùi lại nhìn bàn tay bị chất dịch đó làm bỏng một khoảng. Không còn cách nào khác hắn đành trở về bẩm báo với Xiểm Vũ.
Vài ngày sau hắn trở lại khu vực ấy, lúc này dây leo đột nhiên biến mất không chút dấu vết, linh khí vừa lạ vừa quen quẩn quanh nơi cánh mũi. Tuấn Khôi vì tò mò nên đã lần theo. Chạy được một đoạn, tầm nhìn vốn bị rừng rậm che khuất bỗng chốc mở ra. Bầu trời trong vắt, ánh nắng dịu nhẹ phủ lên lớp đất đá ngổn ngang. Tuấn Khôi lập tức quay đầu lại con đường bản thân vừa đi qua nhưng chẳng còn nữa. Hắn nhận ra mình vừa đi xuyên qua kết giới của ai đó, tại sao hắn lại không cảm nhận được? Tuấn Khôi khẽ lắc đầu sắp xếp lại mạch suy nghĩ. Đây không phải kết giới thông thường, nơi này cũng không phải ảo mộng. Chẳng lẽ...
Khi hắn chưa kịp suy nghĩ ra câu trả lời, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi linh tính mách bảo hạ tầm mắt xuống. Lưỡi kiếm sắc nhọn vừa hay chạm góc cạnh trên gương mặt hắn, Tuấn Khôi uốn cong cơ thể lộn một vòng lùi lại. Đôi tay chống xuống mặt đất chưa được bao lâu, ánh sáng phản chiếu từ kim loại lại vụt đến. Lần này cơ thể Tuấn Khôi vẫn chưa trụ vững, không có thứ gì làm điểm tựa chỉ đành tiết ra linh khí dày đặc trước lưỡi kiếm để giảm sát thương.
Dù đã phòng bị như vậy thế nhưng Tuấn Khôi vẫn cảm tưởng như luồng sức mạnh kia đang xé đôi người hắn ra, l*иg ngực theo sức ép thắt lại, cả người hắn văng ra một khoảng xa. Thân là vệ binh bên cạnh chủ thần, dù trước đây có bị đánh bại bởi động vật cấp cao nhưng Tuấn Khôi chưa từng bị thua trong một đòn như vậy. Hắn run rẩy nâng thân trên lên, bộ xiêm y dần đổi qua màu sẫm vì máu, trong không khí phảng phất một mùi tanh đặc trưng.
Con ngươi hắn chợt mở to rồi đông cứng khi phát hiện ra trong không khí không chỉ có mùi máu của mình mà còn một loài sinh vật khác. Đặc biệt với tốc độ tấn công ban nãy, tại sao giờ phút này hắn lại có thời gian ngồi suy nghĩ. Tuấn Khôi lập tức ngẩng mặt lên, trước mắt lộ ra một hình hài nữ sinh nhỏ bé đến kinh ngạc. Mái tóc ngắn mỏng manh như mới mọc. Vùng ngực, cánh tay và phần hông đều được phủ một lớp giáp như vảy cá dạng lớn, thân dưới được quấn trong một lớp vải xanh màu trời. Mỗi khi có đợt gió thoảng quá, kéo theo tà váy bay lên một cách huyền ảo. Thế nhưng tất cả đều không khiến hắn chú ý bằng đôi mắt lạnh băng của đứa trẻ. Trong con ngươi sâu hút ấy không có lấy một điểm sáng cứ như linh hồn đã bị quỷ dữ rút cạn.
Tuấn Khôi không dám nhúc nhích, cảnh giác cao độ nhìn nàng. Ngoài dự đoán, nàng chỉ đứng đó một lát rồi quay người bước đi. Hắn nhìn bóng dáng nàng dần xa, Tuấn Khôi vội vã đứng lên tự chữa trị vết thương sau đó chạy theo. Nhìn tấm lưng nhỏ phía trước, hắn đoán độ tuổi đứa bé khoảng sáu tuổi, nhưng lại không thấy đồng loại của nàng hay phụ mẫu đâu. Mà với ngoại hình kia chính hắn cũng không biết nàng là thứ gì. Nếu đây là đứa trẻ nở ra từ quả trứng, vậy thì tốc độ phát triển này thực sự quá đáng sợ.
Khi đi qua cánh rừng rậm, mùi máu tanh ban nãy bất chợt nồng đậm hơn, hắn hoảng hốt nhìn phía xa thì phát hiện ra một thân xác nằm trong vũng máu, không biết còn sống hay đã chết. Nhìn gương mặt kia, Tuấn Khôi cảm thấy có chút quen mắt. Hình như kẻ này chính là thủ phạm trong vụ hạ sát dân làng linh dương vào ngày quả trứng phát ra tia sáng phá hủy mặt trăng. Phía sau gáy hắn truyền đến một cảm giác lạnh buốt. Hắn lơ đãng quay đầu trở về phía trước nhưng bóng dáng đứa bé lại không thấy đâu cả. Trong lúc hắn không biết làm thế nào, một giọng nói vừa du dương vừa lãnh đạm vang lên:
- Xiểm Vũ kêu ngươi tới đây làm gì?
Con ngươi hắn mở to kinh hãi. Tiếng nói mà hắn nghe thấy lúc cầm giỏ trứng đêm đó, cũng là giọng nói này. Như vậy đứa bé này là động vật sinh ra từ quả trứng? Chỉ chưa đầy một tháng, nó đã lớn thế này ư? Quả nhiên chỉ có thể là nguyên thần thì mới có khả năng này.
Sau khi lấy lại được bình tĩnh, Tuấn Khôi mới ngước mắt lên hỏi:
- Tại sao ngươi biết ta đến vì lời căn dặn của ngài Xiểm Vũ. Ngươi là ai?
Không gian tĩnh lặng trôi qua một khoảng thời gian dài vẫn chưa có hồi đáp, hắn cũng không tìm thấy đứa trẻ kia nữa. Tuấn Khôi chớp mắt bỏ cuộc bước đi thì lại nghe thấy tiếng trả lời:
- Ngươi về nói với Xiểm Vũ. Vào ngày trời đất dung hòa, máu chảy thành sông sẽ là ngày ta đến đòi lại ngôi vị của ta.
Khi Tuấn Khôi chưa phản ứng kịp, cơn gió lạ đột nhiên thổi đến dữ dội, bầu trời xanh phút chốc bị che mờ bởi bóng tối. Mưa bụi theo nhịp chảy cũng bay loạn khắp nơi, hắn đưa tay lên che mắt, tầm nhìn bị mọi thứ bao phủ rồi mờ dần. Đến khi hắn mở được mắt ra khung cảnh đã trở về chân núi, thời gian đã chạm tới đêm, mọi thứ trôi vào tĩnh mịch. Hắn bất lực thở nặng ra một hơi, bàn tay đặt lên ngực vẫn còn nhức nhối. Vết thương lâu lành hơn hắn nghĩ, hiện tại hắn cũng không biết phải nên làm thế nào. Cuối cùng đành trở về truyền đạt lại những gì đứa trẻ ấy nói.
Từng ngày trôi qua, Tuấn Khôi vẫn không thể quên được gương mặt của đứa trẻ đó, hắn thân chinh đi khắp nơi tìm kiếm. Tuấn Khôi cũng không biết vì sao bản thân lại dành nhiều thời gian bên cạnh đứa trẻ như vậy. Bẵng đi một thời gian dài, Tuấn Khôi giờ đây đã trở thành bằng hữu duy nhất mà nàng có. Nàng ta trú ẩn tại núi Ngọc Linh, và nơi mà hắn từng bước vào là không gian do nàng tạo nên.
- 🏠 Home
- Viễn Tưởng
- Thế giới giả tưởng
- Chờ Đợi
- Chương 49