Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Chờ Đợi

Chương 48

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thảm cỏ xanh trải dài trên mặt đất gắn liền với đồng cỏ xanh mướt, những hàng cây cổ thụ bao trùm cả một không gian rộng lớn. Chú chim nhỏ đậu trên một nhành cây gần đó cất tiếng hót lảnh lót.

Chợt một tiếng còi rú vang lên xé tan khung cảnh thanh bình, Chú chim nhỏ sợ hãi bay đi vì tiếng la hét dữ dội, tiếng bước chân dồn dập và cả tiếng xích sắt va chạm vào nhau. Một cảnh tượng hiếm có hoặc gần như không thể xảy ra trước đây, nay bỗng trở nên vô thường. Một loài động vật cấp cao bị hàng chục động vật bậc thấp hơn vây quanh, chúng dùng xích sắt có đầu nhọn xuyên thủng qua lớp da dày của động vật bậc cao. Tiếng hét đau đớn vang lên, từng giọt máu nhỏ xuống thảm cỏ xanh.

Kể từ sau khi chủ thần Nhất tinh thể ban tặng cho sinh vật những chiếc lông vũ của mình, thế cục trên hành tinh bị đảo ngược hoàn toàn. Động vật cấp thấp không còn sống chui rúc khắp nơi nữa mà đổi thành động vật bậc cao. Khi chúng vẫn chưa sử dụng quen những chiếc lông vũ ấy, ngoài mặt các sinh vật trên Nhất tinh thể sống vô cùng chan hòa với nhau. Xiểm Vũ vui mừng khôn xiết, không ngừng ban phát những chiếc lông vũ của mình. Thế nhưng thời gian trôi qua, với trí tuệ của một số động vật đã biết cách hợp những chiếc lông vũ lại với nhau để gia tăng sức mạnh. Cho tới khi sức mạnh bùng nổ, nó giống như một cuộc trả thù trên diện rộng. Xác chết động vật cấp cao ở khắp nơi, các thành lũy được xây dựng bấy lâu cũng bị chúng phá hủy trong gang tấc.

Xiểm Vũ bất lực trước cảnh tượng ấy, ông không biết nên làm cách nào để hai bên có thể sống hòa hợp với nhau. Đứa trẻ năm xưa bây giờ đã trưởng thành, ông không ngờ bản năng tự vệ của nó lại mạnh đến như vậy. Sau khi biết kết quả đứa bé đó sẽ sinh ra, ông đã cho Tuấn Khôi tới giám sát y. Từ đó tới nay vẫn chưa thấy nàng ta tham gia vào bất cứ việc gì trong Nhất tinh thể. Thế nhưng trong lòng ông cứ nơm nớp lo sợ có một ngày nàng ta sẽ tới đoạt vị. Xiểm Vũ liên tục giúp đỡ các sinh vật yếu đuối hơn mà không biết chúng lại thay đổi đến mức này.

Tên động vật cấp cao ấy không ngừng vùng vẫy muốn thoát khỏi xích sắt, vết thương theo từng đợt chuyển động như muốn xé toạc cơ thể nó ra. Thế nhưng linh khí nồng đậm từ những chiếc lông vũ gắn trên dây xích ép chặt vào cơ thể khiến nó càng cố thoát ra thì càng bị siết chặt. Tên động vật bậc cao gào lên:

- Lũ khốn!! Ta lấy cái gì của các ngươi? Các ngươi gϊếŧ ta thì được cái gì chứ?!

Đám động vật bậc thấp đứng vây quanh cười đắc chí đáp:

- Thì sao? Thế gian này giờ do bọn ta làm chủ, bọn ta thích gϊếŧ kẻ nào, thì kẻ đó phải chết. Với sức mạnh này, bọn ta còn sợ ai nữa.

Nói xong đoạn, một cá thể cấp thấp chợt nảy ra một ý.

- Nếu ngươi chịu khuất phục quỳ xuống làm nô ɭệ cho bọn ta, bọn ta có thể tha cho cái mạng quèn đó của ngươi.

Ánh mắt tên động vật bậc cao lóe lên một tia sát khí, bật tiếng cười ha hả đứt quãng, dòng máu đỏ từng trong miệng tràn ra khiến nó ho khan. Sau một hồi sặc sụa nó mới trả lời:

- Sống à? Ở một nơi bất công thế này sao? Các ngươi thì biết cái quái gì về sức mạnh, biết cái gì là khổ cực tập luyện. Tên khốn Xiểm Vũ đó cũng vậy, đám phục dịch cho các ngươi cũng thế. Hành tinh khốn nạn này không muốn dung chứa bọn ta, ta cũng không cần ở lại... Chỉ là ta không cam tâm nếu chỉ có mình ta rời đi...

Vừa mới dứt câu, tên động vật cấp cao hét lên một tiếng, linh khí trong cơ thể tràn ra một cách mạnh mẽ. Các động vật bậc thấp xung quanh không chịu nổi sức ép trong không khí lập tức ngã xuống. Số còn lại đã kịp phản ứng mà nhảy ra xa. Ánh mắt giăng đầy tia máu sau đó phủ kín toàn bộ con ngươi. Từng chiếc xích sắt găm trên người hắn bị hút thẳng vào bên trong, luồng linh khí tràn ra mỗi lúc một lớn. Cơ thể nó vì đạt tới giới hạn mà nứt toác ra.

Một tiếng nổ vang lên, không gian bỗng chốc trở về trạng thái im lặng vốn có. Thế nhưng thảm cỏ xanh đã nhuốm đầy máu tươi, từng mảnh thịt nhỏ hòa lẫn với nhau nằm rải rác khắp nơi chờ đợi loài động vật ăn xác thối tới thu dọn. Tình cảnh Nhất tinh thể đang chuẩn bị lật sang một chương mới, nơi động vật bậc cao có ba lựa chọn, một là phục tùng, hai là mạnh lên, ba là tự diệt.

Khác với loài bậc thấp, sự tự tôn của loài bậc cao rất lớn, chúng không muốn sống như một công cụ cả đời hay thậm chí là thế hệ sau. Vậy nên cứ hai ba cá thể bị bắt sẽ có một cá thể dùng cách này để tự sát.

Từ phía trên cao, nam sinh nhẹ nhàng đạp trên nền đất đá. Mái tóc cắt ngắn gọn gàng ôm sát gáy, trang sức phủ kín lên người giống như một chiếc áo để lộ từng phần cơ săn chắc. Những chiếc vảy rung chuyển theo từng bước chân tiến lên. Trong lòng bàn tay hắn đặt một chiếc lá non, trên chiếc lá là một món ăn vô cùng bắt mắt. Tuấn Khôi ngước mắt nhìn bóng lưng mềm mại của nữ sinh, khóe miệng cong lên cười nhẹ, bước chân nhanh hơn một nhịp tiến đến. Khung cảnh đổ máu hiện ra bên dưới khiến hắn khựng lại một nhịp. Dù đã chứng kiến cảnh này bao lần nhưng dạ dày hắn vẫn không chịu nổi mà có dấu hiệu trào ngược lên. Vậy mà nhìn sang vẻ mặt nữ sinh kia, khuôn nhan nàng giống như bị đổ một lớp băng dày. Dù trời có sập xuống e rằng đôi mày ngài kia cũng không níu lại một lần. Tuấn Khôi nghi ngờ nàng có thực sự là chủ thần nơi này không.
« Chương TrướcChương Tiếp »