Chương 47

Câu nói chưa kịp dứt ý, Băng Trúc khựng lại vài nhịp. Nội tâm đột nhiên trấn tĩnh khi nhận ra bản thân đang xâm phạm quyền quản lý của chủ thần khác. Trên thế gian này có rất nhiều thứ ngoài tầm với, kể cả khi nàng có chạm vào được, cầm nắm được thì đó cũng không phải nghĩa vụ của nàng. Băng Trúc đột ngột hạ tông giọng xuống:- Gor, hình như ngươi hiểu lầm gì đó rồi. Ta sẽ không bao giờ giận một chủ thần khi họ không làm tốt việc của mình. Mặc dù ta đứng đầu quản lý hệ Tinh Thể này nhưng các ngươi không phải tôi tớ của ta, thị dân của các ngươi càng không phải thị dân của ta. Nếu như Lục tinh thể bị suy yếu, vậy thì ta chỉ cần loại bỏ hành tinh của ngươi ra khỏi Thượng Ngân và thay thế bằng hành tinh khỏe mạnh khác mà thôi.

Ý nghĩa ngay trên mặt chữ, chủ thần Lục tinh thể nhất thời chẳng biết nói gì hơn. Cơ thể và thần trí này của nàng không chỉ được sinh ra từ đất trời mà còn từ hai linh hồn của chủ thần cai quản hai bên Lục tinh thể. Bởi vậy khi mới chào đời, nàng đã có sức mạnh vô song, thị dân nơi này cũng phục tùng vô điều kiện. Không có cạnh tranh hay tà mị nào xâm chiếm, nàng cứ ung dung tự tại ngắm nhìn hành tinh này trôi theo thời gian. Thế nhưng chớp mắt một cái, Gor nhận thấy sinh vật trên hành tinh đang dần yếu đi. Nàng không có biện pháp nào. Thượng Ngân là một môi trường sống rất tốt mà nàng có thể nhờ vả. Vậy nên khi có chuyện không hay, nàng đều xin giúp đỡ từ các chủ thần khác. Đến bây giờ hành tinh của nàng vẫn được sống theo lối sống đó. Vậy tại sao ngài tam đại vương lại nói, hành tinh nàng sẽ có khả năng bị đuổi khỏi Thượng Ngân?

- Dù các nguyên thần khác có thể giúp ngươi trau chuốt vẻ bề ngoài, nhưng linh hồn và linh khí của thị dân Lục tinh thể, chỉ có mình ngươi có thể cảm nhận được. Môi trường sống đang phát triển rất tốt, thế nhưng sinh vật lại chẳng có cơ hội để thay đổi linh khí thậm chí là thể lực để thích nghi. Dù ta có cho ngươi ở lại, đến cuối cùng hành tinh của ngươi cũng chẳng còn sinh vật nào sống nữa.

Gor không ngờ những gì mình suy nghĩ lại bị Băng Trúc nhìn thấu. Nàng nghi ngờ có phải y có khả năng đọc suy nghĩ đối phương không? Nhưng sau khi nghe hết những lời y nói, nàng không còn tâm trí nghĩ tới điều đó nữa. Băng Trúc nói đúng, nguyên thần được sinh ra để hiểu thị dân Lục tinh thể là nàng chứ không phải ai khác. Làm gì có loài vật nào lại muốn rời bỏ ngôi nhà quen thuộc của mình, chẳng qua là vì không thể sống.

Gor cúi đầu chậm rãi đứng lên, tinh thần cũng phấn chấn hơn khi hiểu những lời mà y nói:

- Ta sẽ cố hết sức để vực dậy các sinh vật sống. Tạm thời ta có thể dùng linh khí của mình kìm hãm sự bão hòa của thời tiết. Sau đó sẽ chờ đợi tốc độ tiến hóa của sinh vật. Ngài thấy như vậy có hiệu quả không?

Thấy Băng Trúc đã không muốn nói thêm, lúc này Brachivolk mới tiến tới bên cạnh cất lời:

- Ngài Băng Trúc, ngài không sao chứ?

Băng Trúc nghiêng đầu nhìn sang chỗ hắn:

- Ta không. Sao ngươi lại hỏi vậy?

Lần này tới lượt Marror lên tiếng, vẻ mặt cũng lo lắng không kém:

- Ngài tam đại vương, có phải ngài đã cảm nhận được cảm xúc của mình rồi không? Ngày trước có vấn đề tương tự, ngài cũng không giải thích cặn kẽ như vậy. Có phải sức khỏe của ngài gặp vấn đề gì rồi không?

Lúc này nàng mới phát hiện ra vẻ mặt các nguyên thần đang nhìn mình. Đôi lông mi dài rũ xuống rồi hất lên chậm rãi, Băng Trúc cố tình nhếch lên một nụ cười nhỏ như hù dọa.

- Các ngươi suy nghĩ thái quá còn hơn thị dân hành tinh ta rồi đấy. Chẳng phải các ngươi cũng đang thay đổi đó sao, tại sao ta lại không? Hơn nữa...

Bàn tay nàng đưa tay lên ngực trái, mặc dù nơi đó chỉ có một cục thịt đỏ chậm rãi rung chuyển theo chu kì ngẫu nhiên nhưng Băng Trúc muốn giống như các loài sinh vật khác tồn tại trên thế gian. Mỗi khi cảm nhận điều gì đó đều sẽ đặt tay lên chỗ này. Băng Trúc cũng rất tò mò nếu như bản thân buồn bã và xúc động thì cục thịt ấy có thể thắt lại giống như bình thường không?

Nếu là lúc trước, câu trả lời sẽ là không. Ngay cả khi nàng tận tay gϊếŧ chết vị bằng hữu mà bản thân coi trọng nhất, Băng Trúc cũng không cảm thấy gì. Thời gian sống trên Phong Vũ, hay nói đúng hơn là từ khi tiếp xúc với sinh vật nhỏ bé tên Krattas, hình như nàng đã nhận biết tốt hơn. Băng Trúc nhìn bao quát xung quanh rồi nói tiếp:

- Hơn nữa nếu ta có cảm xúc chẳng phải sẽ bao dung các ngươi hơn sao.

Mọi vị thần trong đại sảnh đều nở nụ cười đồng tình. Như vậy họ sẽ không còn sợ bản thân làm sai mà không biết sai ở đâu nữa. Băng Trúc cũng sẽ không bất thình lình đánh một án phạt cho họ. Marror nệm bước đi tới bên cạnh Băng Trúc nhẹ nhàng nói:

- Chỉ là đối xử với chúng tôi nhẹ nhàng hơn thôi, còn lại cũng đâu có khác biệt gì. Từ trước nay, ngài đều nhượng bộ với mọi loài sinh vật mà. Ta thực sự rất tò mò quá trình tu vi của ngài đó.

- Đúng rồi, trước đây ngài cũng từng tha mạng cho một hành tinh mà - một nguyên thần lên tiếng.

- Là Nhị Thập Tam tinh thể cũ sao?

- Không. Là Lục hắc thể.

Vị chủ thần vừa trả lời dứt câu mới nhận ra mình lỡ lời nhìn về phía Băng Trúc. Nhưng nàng chỉ đưa tay lên ý nói không sao.

- Hôm nay ta gọi các ngươi tới đây cũng là vì hai chuyện này, cả Lục hắc thể và cả Nhị Thập Tam tinh thể cũ nữa.