Chương 46

Giọng nói vừa lạ lẫm vừa thân quen vang lên, toàn bộ nhân vật có mặt trong đại sảnh từ cao xuống thấp trong nháy mắt cùng hướng về một phía, đồng loại quỳ xuống.

- Bái kiến tam đại vương!!!

Tấm lưng ngọc thẳng tắp cùng với chiếc cổ cao ngạo, Băng Trúc khẽ đưa con mắt di chuyển tầm nhìn thấp xuống quan sát nhất cử nhất động bên dưới. Nàng ngưng đọng một hai giây. Khi không thấy có điều gì bất thường, trạng thái cảnh giác mới thả xuống phân nửa. Băng Trúc khẽ mở lời:

- Được rồi. Đứng lên cả đi.

Vừa chống chân xuống nền đất Marror đã ngay người bình tĩnh trả lời câu hỏi của Băng Trúc. Nhóm nguyên thần ở đây gặp mặt nàng suốt mấy nghìn năm qua, tính khí nàng thế nào, họ cũng hiểu đôi phần. Nếu còn để nàng ta lặp lại câu hỏi, e rằng không khí sẽ còn khó thở hơn.

- Bọn ta đang thắc mắc về một số chuyện, trong đó có cả chuyện lễ Tế Thần, và lần triệu gọi hôm nay.

- A, là lỗi của ta khi không có thời gian tới gặp mặt các ngươi thường xuyên như bên Hắc Thể, để các ngươi phải thắc mắc.

Brachivolk cười trừ nhìn gương mặt lạnh tanh không một tia hối lỗi nào kia. Đây mới đúng là ngài tam đại vương mà họ quen biết, liếc nhìn biểu cảm an tâm của đa số nguyên thần trong sảnh, Brachivolk cũng thở ra, nhẹ nhàng cười:

- Không có gì to tát đâu thưa ngài. Có chuyện gì ta cũng có thể gặp trực tiếp ngài để nói chuyện mà. Ngài đâu hay biến mất như ngài Ogion đâu. Các nguyên thần ở đây cũng biết ngài đang lo liệu nhiều chuyện.

Băng Trúc nghiêng đầu tựa lên ngai vàng, ánh mắt lơ đãng đáp lại:

- Đó không phải lý do ta có thể biện minh.

Sau đó nàng ngưng lại một chút nhìn chủ thần Lục tinh thể, ý tứ rõ ràng, mở miệng:

- Trước khi vào chuyện của ta, ta muốn các ngươi nói rõ vấn đề của mình trước. Marror, ngươi có biết không?

Băng Trúc vừa liếc mắt qua, Marror đã lập tức hiểu ý nhìn qua Brachivolk. Brachivolk chớp mắt khó hiểu cầu cứu các nguyên thần xung quanh, thế nhưng họ cũng đồng loạt nhìn thẳng vào hắn. Tấm lòng thiện lương của hắn đột nhiên bị chấn động nhẹ cho tới khi nhìn thấy biểu cảm ngơ ngác của chủ thần Lục tinh thể, hắn mới hiểu ra đôi chút nhẹ nhàng nói:

- A, bên phía hành tinh Bát tinh thể của tôi không có gì nghiêm trọng. Như ngài cũng đã biết sinh vật trên hành tinh tôi có chút đặc biệt, phần lớn đều là loài không có xương sống, việc tiến hóa cũng vì vậy mà rất khó khăn. Hiện tại vấn đề lớn nhất chính là bọn họ không muốn hướng tới sức mạnh về mặt thể lực cũng giống như Tam tinh thể, nhưng trí tuệ của họ thì...

Marror lên tiếng đáp lại:

- Vậy ngươi đã làm cách nào rồi?

- Theo như ý kiến của thị dân, ta định đem bọn họ phát triển linh khí theo dạng phòng thủ tấn công, giống như mạng lưới cảnh báo, sóng âm, hoặc ẩn thân...

Một nguyên thần khác cũng thêm lời cảm thán:

- Cái này khó lắm đó nha.

- Nhưng bên phía Bát tinh thể, sinh vật ở đó vốn dĩ đã có loại bản năng này, ta nghĩ không phải là bất khả thi.

Các nguyên thân thay phiên nhau đưa ra ý kiến. Đột nhiên âm thanh từ phía trên cao vọng xuống, Băng Trúc vẫn chỉ chăm chăm đưa ánh mắt về phía chủ thần Lục hắc thể, một câu hỏi cứ thế vang lên:

- Còn ngươi thì sao? Ngươi đã đem tới đường lối nào cho sinh vật ở đây?

Chủ thần Lục tinh thể vừa ngẩng lên đã bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của đối phương, ánh mắt có chút mông lung. Nàng không biết nên giải thích vấn đề ở hành tinh mình thế nào. Tuy Lục tinh thể hình thành trước cả khi Thượng Ngân được đặt tên, thế nhưng nàng cũng chỉ mới được sinh ra vài nghìn năm. Kinh nghiệm xử lý vẫn chưa đủ đầy như các nguyên thần khác.

Marror thấy nàng vặn vẹo cúi trái cúi phải liền mở miệng nói đỡ giúp:

- Hai cực Lục hắc thể đang biến đổi khí hậu ngày càng nhanh. Thị dân hai bên ấy không thích ứng kịp, mà ở thị dân vùng ranh giới cũng không thể tới hai bên cực sinh sống. Hiện tại chúng đang di cư khỏi hành tinh khá nhiều.

Hắn vừa dứt câu, không gian lập tức lắng xuống không còn chút âm thanh nào sót lại. Từng hơi thở lan trong không khí càng lúc càng nặng, các nguyên thần đồng thời cúi xuống cố gắng truyền tín hiệu tới chủ thần Lục hắc thể. Thế nhưng Băng Trúc đã nhanh hơn một bước. Gương mặt nàng giãn ra để lộ ý cười, ánh mắt lạnh băng nghiêng xuống đối phương:

- Sao vậy Marror? Bây giờ ngươi còn làm chủ thần của Lục tinh thể nữa à? Quản rộng thật đấy.

Nàng đưa tay lên chống vào tay vịn, nâng người đứng lên, trong phút chốc ngắn ngủi đã đứng trước cầu thang đi lên. Marror khó khăn nhìn chủ thần Lục tinh thể, trong lòng bất lực.

- Gor, ngươi định im lặng đến bao giờ. Hay... nếu ngươi không thích nói chuyện nữa, ta có thể khiến ngươi câm lặng vĩnh viễn.

Chủ thần Lục tinh thể nghe thấy tên lập tức quỳ xuống, chờ cho Băng Trúc nói hết câu mới cúi đầu thật sâu đáp:

- Xin ngài thứ lỗi, ta không biết nên bắt đầu từ đâu. Mọi chuyện đột nhiên rối tung cả lên, đến khi nhận ra sự việc đã như vậy rồi. Ta sợ... sợ làm ngài tức giận, cho nên...

Băng Trúc lại không nặng không nhẹ đối đáp lại nhưng hình ảnh này bọn họ đã rất quen thuộc rồi. Giống như bản thân đi trên một lớp băng mỏng, chỉ cần mất cảnh giác một chút có thể bị rơi xuống.

- Ngay từ ban đầu... chẳng phải ta đã nói các ngươi trình bày vấn đề của mình rồi sao? Ta có nói tức giận hay không ư? Nói, ngươi không nói được. Khả năng nghe cũng không tốt. Vậy suốt thời gian qua ngươi cứ câm điếc mà quản lý nơi này vậy à?