Băng Trúc suy nghĩ giây lát rồi đáp:
- Tùy hai vị sắp xếp. Ta không có ý kiến. Miễn đừng ở trong Thượng Ngân là được.
Nàng nhìn thời gian đã trôi khá xa, e rằng các nguyên thần phía Lục tinh thể đã đông đủ. Thân là tam vương, Băng Trúc không nên tới muộn như vậy. Nghĩ tới đây, nàng đưa mắt nhìn Oekevis thông báo một câu trước khi rời đi:
- Trước khi tới đây, ta có hẹn với nguyên thần bên Tinh Thể rồi. Giờ ta phải đi.
Nhận được cái gật đầu và lời chào tạm biệt, Băng Trúc tỏa ra linh khí có ánh sáng mạnh mẽ, bao trọn lấy cơ thể nàng. Trong một cái chớp mắt, thân ảnh của nàng đã biến mất khỏi Tam Trấn.
Băng Trúc vừa rời đi, nụ cười trên môi Ogion lập tức thu lại, vẻ mặt có chút khó xử và nhọc tâm.
Oekevis thấy vậy liền đi tới bên cạnh hắn hỏi:
- Sao lúc nãy ngài lại nói nên ngăn cấm việc hành tinh trên Thượng Ngân đi xâm lược hành tinh khác? Đó... Chẳng phải sẽ gây bất lợi cho Huyết Giác sao?
Ogion thở dài đáp:
- Đó là câu trả lời tốt nhất rồi. Ngài Băng Trúc khi hỏi, đi chiếm đóng khu vực khác, không nói đến "khu vực khác" là bên ngoài hay bên trong Thượng Ngân. Nếu "khu vực khác" chỉ nói bên ngoài Thượng Ngân, vậy thì các hành tinh sẽ thay đổi bản chất giống như một cuộc cách mạng sử dụng nô ɭệ. Còn nói, ám chỉ cả bên trong Thượng Ngân thì không chỉ có vậy, mà Lục hắc thể chắc chắn sẽ không thoát khỏi tay Nhất tinh thể đâu.
Ogion đưa tay lên xoa mái tóc trắng của mình.
Vốn chỉ sức mạnh của Băng Trúc thôi đã là một mối lo ngại rồi, nếu còn là thị dân Nhất tinh thể, e rằng cuộc chiến sẽ còn tồi tệ hơn hai chữ "tàn bạo".
- Vậy nên trước mắt cứ để ngài Băng Trúc rời khỏi Thượng Ngân đã, sau này có hình phạt nào ta sẽ cùng Huyết Giác chịu chung.
Hắn vừa nói, trong đầu liền xoẹt qua ký ức tang thương của mấy nghìn năm trước của cả Xiểm Vũ và Điển Oa. Trong lòng không tránh khỏi xót thương và căm hận:
- Sở dĩ năm đó ta đồng ý với ngài Băng Trúc tha cho Nhị Thập Tam tinh thể cũ là vì muốn bảo vệ tộc chim ở các hành tinh khác. Nếu không, với từng ấy tội danh chúng còn có thể sống vui vui vẻ vẻ tới bây giờ ư?
-----
Trong khi đó tại Lục tinh thể, các nguyên thần bên phía Tinh Thể đã họp mặt đông đủ, chỉ chờ vị thần đứng đầu xuất hiện nữa là bắt đầu lên triều.
Kể từ ngày Lang Nhất tới nhờ Brachivolk, chủ thần Bát tinh thể về chuyện đi tới Phong Vũ. Đồng thời các nguyên thần cũng nhận được tin tức Băng Trúc thực hiện khế ước.
Trong số họ có rất nhiều vị thần không đồng tình với chuyện đó nhưng chẳng thể làm gì khác vì đó là giao ước bắt buộc, trừ phi hành tinh ấy bị phá hủy.
- Không biết hôm nay ngài tam đại vương đột nhiên gọi chúng ta tới có chuyện gì nhỉ?! - Vị Thần Nhị Thập Nhất tinh thể lên tiếng.
Brachivolk nhìn các vị thần khác không đáp lại mới lên tiếng:
- Khó đoán lắm. Hiếm khi ngài ấy triệu tới thế này, chắc hẳn sự việc nghiêm trọng lắm, phải không ngài Marror?
Bình thường nếu có chuyện gì xảy ra ở Tinh Thể mà Băng Trúc không thể xử lý kịp thời thì các nguyên thần sẽ chủ động cầu cứu vị thần tên Marror này. Y là chủ thần của Tam tinh thể, trong hệ Tinh Thể, vị trí của y có thể nói chỉ xếp sau Băng Trúc. Bên cạnh nguyên thân Homo sapiens có trí tuệ vượt trội, y còn sở hữu loại sức mạnh thao túng cảm xúc đối phương. Dù là vậy nhưng tính cách thì ôn hòa nên ở Thượng Ngân, ai cũng quý mến y.
Marror suy nghĩ một hồi mới chậm rãi đáp, đôi lông mày nhướn lên:
- Có khi nào là chuyện lễ Tế Thần không?
Nhắc tới chủ đề này, vẻ mặt các nguyên thần cũng bừng sáng, chủ thần Lục tinh thể bất mãn đáp:
- Đúng rồi. Mà nhị đại vương và đại vương nghĩ thế nào lại chọn ngài Băng Trúc đi lần này chứ? Từ trước đến nay có thấy hai vị đó xung phong đi đâu? Bình thường đến lễ Tế Thần bên Hắc Thể, chẳng phải chúng ta đã nhượng bộ không đuổi cùng gϊếŧ tận đó à.
Marror nghe hết câu mới bật cười đáp:
- Ngươi nói gì vậy? Cái đó là chúng ta tự nguyện. Thượng Ngân đâu có luật mình giúp ta, ta phải giúp mình đâu nào. Linh khí ngài Băng Trúc mạnh như vậy, chẳng lẽ ngươi vẫn còn lo lắng ư?
Brachivolk thấy vậy, nhớ lại nét mặt khó coi của Băng Trúc khi nghe tin, nghiêng đầu hỏi:
- Nhưng ngài không thấy sắc mặt ngài ấy khi nghe đến tên mình sững sờ thế nào sao? Trước đây ta chưa từng nhìn thấy biểu cảm đó. Mà các vị có thấy nét mặt ngài ấy có sức sống hơn không? Cứ như có cảm xúc thật vậy.
Không gian im lặng bao trùm cả đại sảnh, các vị thần không hẹn mà cùng nhau khoanh tay, chống cằm suy nghĩ. Chợt có một làn gió lạ khẽ thoảng qua. Thoáng một cái, trái tim họ như bị thứ gì đó ép xuống. Nhiệt độ trong phòng phút chốc tăng lên. Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
- Các ngươi đang nói chuyện gì mà ta tới cũng không hay biết vậy?