Chương 44

Băng Trúc bước thêm hai bước, vừa vặn đối mặt với Ogion, đôi mắt thu hẹp lại, nàng nghiêng nhẹ đầu đáp:

- Những câu hỏi ta đã hỏi trước đó về những sinh vật bị trục xuất. Chẳng lẽ vẫn chưa đủ để ngài biết ta đang nói đến điều gì à?

Băng Trúc ngưng một chút, bước chân lùi lại một khoảng nhỏ xoay người nhìn bậc thang hướng lên ba ngôi vị cao nhất. Nàng lơ đãng nói:

- Từ trước đến nay chưa từng có điều lệ về việc, hành tinh trong Thượng Ngân đi chiếm đóng khu vực khác. Vậy nên ta cũng chưa biết phải làm thế nào đây. Oekevis,... ngài cảm thấy thế nào?

Oekevis liếc mắt thăm dò Ogion.

Bản thân nàng ta đứng được trên vị trí này, chỉ vì năng lực thu gom linh hồn của mình. Y còn nhớ trong cuộc chiến tàn khốc ấy, tuy sức mạnh của nàng lớn nhưng vẫn kém xa năng lực của các vị thần còn lại, đặc biệt hai sinh vật nổi trội khi đó là Băng Trúc và Ogion.

Lúc Oekevis nghĩ mình sẽ chết dưới lưỡi kiếm của Ogion thì hay tin Băng Trúc đã tự ý rời bỏ cuộc chiến.

Trong trận chiến này, Ogion và Băng Trúc là hai ứng cử viên mạnh nhất trong số các nguyên thần và Ogion cũng xem Băng Trúc như đối trọng mạnh nhất.

Vậy nên khi biết tin, Ogion liền đuổi theo sau nàng ta bỏ mặc nàng. Trận chiến kết thúc đột ngột, chẳng ai muốn chiến thắng theo cách đó. Oekevis cứ nghĩ bản thân phải đi tìm hành tinh để tái sinh như các nguyên thần khác. Nào ngờ vào một ngày, cả Ogion và Băng Trúc đều quay lại tìm nàng nói rằng năng lực của nàng khá đặc biệt và có thể giúp họ bắt giữ các linh hồn lang thang trong dải ngân hà này.

Theo ý của Ogion, họ đã đặt tên dải ngân hà ấy là Thượng Ngân và cùng các chủ thần gắn kết lại với nhau. Vì Ogion và Băng Trúc đều đã có hành tinh của riêng mình nên hiển nhiên vị trí trung gian thuộc về nàng.

Trong suốt quãng thời gian vừa qua, công việc của nàng chỉ đơn giản là lắng nghe giải thích của hai bên và đưa ra một phương án thống nhất. Tình huống hiện tại cũng không ngoại lệ, nàng biết chuyện Băng Trúc đang nói là ám chỉ dự tính của Huyết Giác, chủ thần Lục hắc thể, nhưng nàng chưa thể đưa ra luận điểm nào do Ogion vẫn chưa đáp lại.

Ogion thoáng chốc ngạc nhiên sau đó lại cười cười giải thích:

- Đúng là vậy thật. Ta nghĩ cái này nên được hạn chế và có hình phạt nhất định, nếu không Thượng Ngân sẽ loạn lên mất.

Dừng một chút hắn lại nói tiếp:

- Nhưng cũng cần có một số ngoại lệ. Ví dụ như...

Nói tới đây, gương mặt Ogion hơi giãn ra, tầm mắt hiền hòa nhìn Băng Trúc. Ngoài miệng giống như hắn đang chuyển chủ đề nhưng trong lòng cả hai đều biết rõ, đối phương vẫn đang chú tâm vào vấn đề cũ:

- À đúng rồi, ngài ở Nhị Thập Tam tinh thể cũ vẫn tốt chứ? Theo như ta thấy hình như ngài đã đến đó trước cả khi thông báo với bọn ta có khế ước đúng chứ?

Mắt thấy Băng Trúc gật đầu không giải thích, Ogion cúi đầu suy nghĩ giây lát rồi tiếp tục nói:

- Ta nghe nói ngài đang giúp bên đó phát triển thì phải. Điều đó thật sự không công bằng với các hành tinh khác bên ngoài Thượng Ngân. Nhất là khi, chúng ta có mối thù rất lớn đối với hành tinh đó. Sự tình sắp tới nếu có xảy đến, cũng chỉ là thứ chúng cần phải nhận để bình đẳng như bao hành tinh khác.

- Ta chỉ làm theo yêu cầu của khế ước. Việc ta làm sớm hay muộn, đều không ảnh hưởng gì. Thứ nhất, các ngươi không thể kéo thị dân của một hành tinh vào vòng xoáy hận thù của nguyên thần. Thứ hai, ngài có tính đến hậu quả xảy đến với Thượng Ngân hay không? Thứ ba... tội trạng mà nơi đó đang mang, chúng ta còn chưa làm sáng tỏ... Ogion... Ngài không thể cứ chiều theo ý muốn của họ được.

Mọi lời nói của Băng Trúc đều rất thuận tai Ogion cho đến câu nói cuối cùng, hàng lông mày trắng níu chặt lại, vẻ mặt không vui đáp:

- Ý ngài là sao? Sự thật mắt thấy tai nghe như vậy mà ngài vẫn còn cần làm sáng tỏ ư...

Ogion bước lên một bước tính nói gì đó, nhưng sau cùng lại thu chân về, giọng điệu mềm mỏng hơn vài phần:

- Thôi bỏ đi. Như luật lệ đã có, ngài không cần phải quan tâm đến hành động bên phía Hắc Thể. Còn việc ngài có ngăn cản hay không, đó là quyết định của ngài. Hậu quả sau đó là gì, ta sẽ tự chịu trách nhiệm.

Ánh mắt Băng Trúc lặng lẽ giấu đi nỗi thất vọng khôn cùng. Nàng cảm thấy linh khí của mình như đang ép chặt lấy cơ thể này, cả tâm trí lẫn thể xác đều mệt mỏi rã rời. Nàng nhìn qua Oekevis, không cần câu trả lời, Băng Trúc cũng biết nàng ta đứng về phía nào.

Sau một khoảng thời gian ngắn gương mặt nàng nâng lên như đã biết cần làm gì, thanh âm chậm rãi vang lên:

- Được. Đến lúc đó ta hy vọng ngươi có đủ sức để chịu đựng. Không có gì nữa thì ta đi đây.

Thấy nàng xoay người định rời đi, Oekevis vội nói:

- Chờ đã ngài Băng Trúc! Mục đích bọn ta gọi ngài đến đây là hỏi về lễ Tế Thần mà. Ngài định đi một mình thật sao? Ít ra cũng nên đem theo một số cận vệ đi cùng chứ?

Mối quan hệ của ba bọn họ là như vậy. Dù có bất đồng với quan điểm của nhau như thế nào, thì cũng chỉ là trong nghĩa vụ và trách nhiệm của một vị thần đứng đầu. Ngoài chuyện đó, bọn họ vẫn quan tâm nhau như bạn bè.

Gương mặt Băng Trúc thoáng chốc nhẹ đi, đáp lại mà không cần suy nghĩ:

- Nó không cần thiết. Ta cũng muốn nhân cơ hội này để thử đạt đến giới hạn xem sao. Bọn họ đi theo, chỉ khiến mọi thứ thêm phần rắc rối mà thôi.

Nói tới đây, trên môi Băng Trúc đột nhiên lộ ra ý cười:

- Đến lúc đó, hy vọng sẽ thấy hai vị ghé thăm một chút.

Không gian im lặng chưa đến nửa giây đã có tiếng cười vang lên, biểu cảm trên gương mặt Ogion lộ rõ vẻ hứng thú:

- Cũng đúng nhỉ, hình như hai ta còn chưa phân rõ thắng bại đâu. Lần này xin ngài Băng Trúc nương tay, đừng gϊếŧ Ogion là được.

Băng Trúc không mấy để tâm đến câu nói nửa đùa nửa thật ấy mà gật đầu theo lệ. Dù là nguyên thần nhưng thân xác bọn họ cũng chẳng khác động vật cấp cao là mấy, hơn nữa thị dân Nhất tinh thể còn rất hiếu thắng nên tính cách nàng cũng chẳng ngoại lệ.

Khi xưa vì không muốn rời ra Nhất tinh thể nên nàng mới rời đi. Nếu không nàng cũng muốn so tài với hắn một lần.

Oekevis lúc này mới nhớ ra điều gì đó liền hỏi:

- À, vậy ngài định sắp xếp lễ Tế Thần ở đâu? Bọn ta sẽ giúp ngài.