Thời điểm Băng Trúc vừa rời khỏi Phong Vũ, nàng vốn định tới Lục tinh thể tập hợp các nguyên thần hệ Tinh Thể để bàn luận một số chuyện.
Lục tinh thể nằm trong số các hành tinh gia nhập sớm nhất nhưng lại phát triển muộn nhất. Vào thời kỳ sơ khai, Lục tinh thể là hai hành tinh riêng biệt với hai môi trường hoàn toàn đối lập, một sa mạc, một băng tuyết. Nhưng không biết vì nguyên do nào mà chúng lại dính liền vào nhau. Trong mảnh ký ức rời rạc, Băng Trúc chỉ nhớ hai vị thần của hai hành tinh đó đã yêu và kết giao với nhau. Họ dùng sinh mạng của mình để ghép hai hành tinh tưởng chừng như không thể hòa hợp này lại, sau đó chủ thần hiện tại của Lục tinh thể được khai sinh.
Vị trí của nó lại nằm ngay giữa hệ Tinh Thể, thuận tiện cho các nguyên thần tụ họp. Vậy nên mỗi khi nàng muốn gặp mặt toàn thể, Băng Trúc sẽ tới Lục tinh thể trước tiên.
Thế nhưng khi vừa mới đặt chân tới Thượng Ngân, nàng đã nhận được lời mời tới Tam Trấn. Vừa mới nhắc tới, trong lòng nàng cuộn lên những con sóng dữ. Tới tận bây giờ nàng vẫn không thể tin được có một ngày thị dân hệ Hắc Thể sẽ tới sống ở Phong Vũ, đặc biệt là Lục hắc thể. Câu chuyện chúng có ý định xâm chiếm hay tàn sát Phong Vũ, vẫn chỉ là suy nghĩ của nàng. Chưa có gì chắc chắn điều đó sẽ xảy ra.
Băng Trúc cũng muốn tới Hắc Thể một chuyến hỏi Ogion và Oekevis xem họ có biết chuyện không? Có nhớ lời hứa trước kia không? Thế nhưng nỗi bất an trong lòng đã ngăn nàng làm điều đó. Ngộ nhỡ đó là sự thật, nàng nên làm thế nào đây?
Khi Krattas lo sợ thế lực bên ngoài, nàng đã nói sẽ tìm viện trợ giúp cô. Nhưng tận sâu trong đáy lòng, Băng Trúc vẫn nhìn thấy hai chữ "không nỡ" bám bụi trong góc nhỏ.
Nếu sự việc xảy ra, Tam Trấn không thể không trừng phạt Lục hắc thể vì tội xâm phạm lãnh thổ. Thân là tam vương, Băng Trúc không thể để bản thân vì cảm xúc cá nhân mà nhắm mắt cho qua.
Mà cả Oekevis và Ogion đều đang có dấu hiệu đứng về một phía, bỏ lại nàng ở đầu còn lại. Cảm giác bị tụt lại phía sau này không dễ chịu một chút nào. Trong lòng Băng Trúc nghẹn lại khó thở.
Hòn đảo Tam Trấn dần hiện ra ở phía trước, Băng Trúc chậm rãi nhắm mắt lại, đem toàn bộ suy tư cất gọn trở lại bên trong.
So với các hành tinh sống trong Thượng Ngân, Tam Trấn khá nhỏ bé và là một bề mặt phẳng. Nó giống như một hòn đảo được cắt ra bởi một hành tinh vậy. Trên mảnh đất ấy, ngoại trừ thực vật ra cũng chỉ có linh vật. Trước đây chúng là những linh hồn lưu lạc trong Thượng Ngân không tìm thấy cơ hội để tái sinh, hoặc không muốn tái sinh. Sau đó được Oekevis thu về. Qua một thời gian sống dựa vào linh khí của nàng ta, bọn chúng cũng có hình dạng vật lý nhất định. Chỉ là gương mặt và hình dáng của chúng đều giống nhau như đúc.
Ngón chân Băng Trúc vừa chạm vào nền cỏ, khung cảnh xung quanh bỗng chốc xoay vòng biến thành những bức tường bằng vàng sáng bóng. Nàng không cần liếc mắt cũng biết, đây là sảnh chính mà họ thường dùng để tụ họp tất cả nguyên thần của hai bên. Đôi mắt Băng Trúc nâng lên một chút, vừa vặn chạm tới hai thân ảnh đang ngồi khoan khoái trên cao.
Nữ sinh ngồi chính điện có làn da nâu khỏe khoắn, và láng mịn. Đôi mắt to dài phủ một lớp màu đen tuyền. Vì chiếc đầu trơn nhẵn mà đôi khuyên vàng lộ rõ trên dái tai nàng. Xiêm y chỉ đơn giản như một dải lụa quấn quanh cơ thể rồi vắt ngang trên vai. Nguyên thân của Oekevis là Chelonoidis (*), một giống loài trường thọ sớm nhất trong các loài động vật. Bên tay trái nàng chính là Ogion, vị nhị đại vương của Thượng Ngân.
Băng Trúc hạ một chân xuống nền đất, cung kính đưa hai tay đan vào nhau lên phía trước, giọng nói có phần cung kính:
- Nhị vị đại vương.
Oekevis phẩy tay ra hiệu cho nàng đứng lên, đồng thời hai bọn họ cũng bước xuống tiến đến chỗ Băng Trúc với gương mặt thân thiện.
Oekevis nói:
- Ồ, ở đây chỉ có ba chúng ta, ngài không cần câu nệ như vậy. Ban nãy nói chuyện cùng với các nguyên thần khác nên bọn ta không tiện bàn bạc với ngài.
Băng Trúc chậm rãi thu mình, đứng lên, giọng điệu không nhanh, không chậm đáp lại:
- Là chuyện gì mà thần bí vậy?
- Thì là lễ Tế Thần đó, bọn ta lo lắng ngài đi một mình như thế sẽ vừa lâu còn vừa nguy hiểm. Tuy nói sức mạnh sẽ tăng lên nhưng ký ức và suy nghĩ sẽ bị xáo trộn chút ít đó.
Băng Trúc xoay đầu một góc nhỏ, nghiêng đầu đánh giá gương mặt bình thản khuyên nhủ của Ogion. Nàng học theo đám học sinh ở Phong Vũ mà nở một nụ cười nhạt mang theo hơi lạnh:
- Vậy sao? Ngạc nhiên thật đấy. Chẳng phải kẻ muốn ta dành thật nhiều thời gian ở lễ Tế Thần đó là ngài nhị đại vương đây sao? Sao bây giờ lại nổi hứng quan tâm vậy?
Cả Oekevis và Ogion đều giật mình trước biểu cảm này của nàng. Trước kia dù tức giận hay vui mừng tột độ, đôi môi tam đại vương cũng chưa từng xuất hiện nụ cười thế này. Hơn nữa từ buổi họp trước đó bọn họ có để ý, câu nói của nàng có vẻ đầy đủ hơn so với trước kia.
Chẳng lẽ Băng Trúc đã cảm nhận được cảm xúc của chính mình rồi sao?
Ogion gạt những thắc mắc ấy qua một bên, đôi lông mày khẽ níu lại đôi phần:
- Ý của tam đại vương đây là sao?
----------
Chú thích:
- Chelonoidis (*): Tổ tiên của loài rùa Galápagos và cũng lên tên một chi của họ nhà rùa.