Lang Nhất khinh bỉ liếc qua thứ kim loại thấp kém trên tay ông. Nếu không phải Băng Trúc có lệnh kéo dài thời gian , hắn đã đem thân xác ông ta xé ra trăm mảnh.
Vạn vật trên thế gian đều được định hình bằng linh khí, linh khí của kẻ nào mạnh hơn thì kẻ ấy chiến thắng. Sức sống của hành tinh cũng không ngoại lệ, linh khí của sinh vật sẽ nương theo nó mà phát triển.
Hiện tại, ngũ linh của Phong Vũ còn chẳng thể đánh Hy Trân trọng thương thì thứ tạp phẩm này sao có thể cắt đứt sợi tóc của hắn.
Tân bộ trưởng Ocephalus nghi ngờ biểu cảm của đối phương, nghĩ hắn chỉ là một kẻ điếc không sợ súng. Nào ngờ giây tiếp theo, tay của hắn đã đặt trên cò súng từ lúc nào...
"Đoàng"
"Keng... keng..."
Vỏ đạn va chạm xuống nền nhà sáng bóng vang lên một tiếng, đồng thời họ còn nghe thêm một âm thanh lanh lảnh khác kéo theo chỉ sau vài giây.
Gương mặt tân bộ trưởng Ocephalus chuyển từ màu đỏ sang tái mét khi nhìn thấy viên đạn biến dạng cách ông hai bước chân.
- Ngươi... ngươi...
Lang Nhất liếc mắt nhìn xuống đôi chân vừa hùng hổ tiến lên bây giờ đã run rẩy lùi lại, hắn không nhanh không chậm nhả từng chữ:
- Giờ thì ngươi có lẽ đã hiểu, đám bộ trưởng kia đang sợ cái gì...rồi chứ?
Tân bộ trưởng theo phản xạ nhìn nhóm bộ trưởng phía sau Lang Nhất, từng sợi lông dựng thẳng lên trông chẳng khác nào đàn gà đứng giữa trời mưa, tĩnh lặng như một khúc gỗ.
Ông lùi lại vài bước, chiếc mỏ run rẩy cố gắng lấy lại bình tĩnh. Tuy nhiên ông không cho phép mình lùi sâu thêm, dựa vào những khó khăn vất vả đã trải qua khi leo lên vị trí này, tâm lý ông vững vàng hơn người khác rất nhiều.
Tân bộ trưởng Ocephalus nhanh chóng lấy lại phong thái,
lớn giọng:
- Các ngươi đã thấy chúng nguy hiểm như vậy. Vậy mà từ trước đến nay không ai nghĩ tới có một ngày chúng sẽ làm hại chúng ta sao? Chẳng lẽ tất cả chúng ta tập hợp lại đấu với chúng cũng không gϊếŧ được?
Nói đến đây trong đầu ông ta mường tượng ra một chiến thắng huy hoàng khi Ocephalus dẫm
đạp chúng dưới chân, liền cười lạnh.
- Nếu chúng ta thắng, ta có thể chia sẻ dòng máu và tế bào di truyền của chúng rồi chế tạo ra nhiều thứ có lợi cho chúng ta. Thậm chí còn có khả năng tiến đến hành tinh của chúng nữa...
Tân bộ trưởng dứt câu, một trong các bộ trưởng đứng đầu bộ lạc lên tiếng phản bác lại. Giọng nói ngập ngừng e dè, chốc chốc lại nhìn sang sắc mặt của Lang Nhất:
- Ông đừng có hồ đồ không biết lượng sức. Không chỉ đạn, ngay cả điện, dung nham, bom thậm chí là hạt nhân cũng không thể đả thương hắn dù chỉ là một vết xước. Những điều ấy chẳng phải bộ trưởng cũ đã nói với ông rồi hay sao?
Quả thực ông đã từng nghe tên tiền nhiệm trước nói qua, nhưng ông không tin trên đời này có thứ còn cứng hơn cả kim cương. Hơn nữa nhìn da thịt trên người chúng còn chẳng khác gì bọn họ.
Tân bộ trưởng Ocephalus cho rằng họ chỉ đang lừa mình dối người mà thôi. Ông vừa giơ tay lên phất nhẹ, một nhóm lính đặc nhiệm trang bị đầy đủ vũ khí tràn vào bên trong, các bộ trưởng khác bị chúng ép vào một góc tường.
Lang Nhất lầm bầm:
- Đúng là vượt sức tưởng tượng.
Dù chỉ là âm thanh rít qua kẽ răng, nhưng Kiều Khánh vẫn nghe thấy. Cậu liếc quanh một vòng rồi nói vọng với Lang Nhất từ phía sau:
- Không có lệnh gϊếŧ đâu đấy.
Krattas vừa luống cuống, vừa sợ hãi đứng bên cạnh Hy Trân, không biết nên làm thế nào. Một bên là đồng bào sống chung một hành tinh, một bên là bạn bè thân thiết. Mặc dù cô hiểu rõ những việc làm của tân bộ trưởng Ocephalus là sai trái nhưng lại không muốn họ phải chết. Krattas định tiến lên giải vây thì bị Hy Trân ngăn lại:
- Krattas, nếu bây giờ cậu đứng ra giải quyết, sự việc sẽ phức tạp hơn nữa đấy. Cuộc chiến này là tất yêu để Phong Vũ tồn tại lâu dài.
- Hyn... Đưa Krattas rời khỏi đây.
Lời Lang Nhất vừa vang lên giống như mệnh lệnh của Băng Trúc, Hy Trân lập tức ôm lấy người Krattas. Nàng vặn nút trên chiếc vòng do nhóm tự tạo ra, mở một lá chắn bao quanh trước khi đạn quân sự chuyên dụng bay tới. Trong vòng tay Hy Trân, Krattas giương mắt nhìn Lang Nhất và Kiều Khánh chìm trong khói lửa , thâm tâm hoảng hốt, theo phản xạ tự nhiên lo lắng cho bọn họ. Sau đó ý thức mới xác định, Lang Nhất không phải đối tượng nên lo lắng, cô nhanh chóng lia mắt về phía nhóm đặc nhiệm. Từng món vũ khí lặng lẽ rơi xuống đất, âm thanh đau đớn vang lên đồng thời với tiếng nổ. Mùi máu
tươi lan rộng khắp căn phòng.
Làn khói mờ dần để lộ khung cảnh kinh hãi, biểu cảm trên gương mặt Krattas bỗng chốc tái nhợt khi nhìn thấy mấy bàn tay nằm lăn lóc dưới chân lính đặc nhiệm.
Cùng lúc đó, dưới sự điều khiển của Hy Trân, tấm lá chắn đâm xuyên trần nhà bay lên bầu trời. L*иg ngực Krattas áp sát bả vai nên nàng có thể cảm nhận rõ nỗi đau và sợ hãi của Krattas. Hy Trân mở miệng nói, tông giọng vừa nhẹ lại dứt khoát:
- Nếu cậu không nhanh chóng mạnh lên, chuyện tương tự thế này sẽ tiếp tục xảy ra, thậm chí ác liệt hơn.
Đôi mắt cô đỏ lên, nước mắt không tự chủ mà rơi xuống. Ngón tay siết chặt lên xiêm y của Hy Trân.
- Chẳng lẽ không còn cách nào khác ngoài đổ máu sao? Chúng ta có thể thỏa hiệp mà đúng không?
Khi Hy Trân đậu được trên nóc trần nhà, tấm lá chắn cũng chủ động biến mất, nàng buông Krattas ra, khóe miệng cong lên như bị chọc cười:
- Bọn họ là kẻ bắt đầu trước, chẳng lẽ cậu muốn chúng chặt chúng tôi ra làm thí nghiệm sao?
Giọng nói tươi sáng bỗng nhiên trầm xuống mang theo khí lạnh tản ra tứ phía:
- Krattas... đối với những sinh vật khác loài như chúng tôi, việc gϊếŧ hại các cậu, cũng chỉ giống như các cậu gϊếŧ thịt một con vật để ăn hoặc trang trí vậy thôi... Với lại, cậu có thể chắc chắn khi chúng tôi rời đi, mọi thứ ở đây vẫn bình yên không? Nếu chúng tôi tha cho bọn họ, gia đình, bạn bè và chính cậu sẽ an toàn hay tiếp tục bị bắt?
Hy Trân phán đoán cảm xúc thông qua sắc mặt buồn bã của Krattas liền thở ra một hơi dài, bước chân mềm mại đi tới bên cô an ủi nhưng câu từ xen lẫn dư âm tức giận:
- Được rồi. Yên tâm đi, Eri sẽ không khiến các cậu bị diệt chủng giống như các cậu làm với động vật khác đâu. Tôi có nghe cậu ấy nói với Lat và Kienh rằng...
Nàng dừng lại một chút, đưa tay chạm vào bộ lông mềm mại trên đôi cánh của Krattas, chậm rãi nói tiếp.
- Khi toàn bộ sinh vật trên hành tinh này nhìn thấy đôi cánh giang rộng của cậu. Đó sẽ là lúc Phong Vũ có cơ hội sống tiếp.
----
Tiếng hét đau đớn vang vọng trong căn phòng, chẳng ai còn đủ lý trí để quan tâm mảnh vụn bê tông bị rơi xuống hay kẻ nào đã bay mất.
Kiều Khánh nhìn đôi tay bị cắt lìa của chúng, biểu cảm có chút lo lắng nói:
- Này ngươi tự tiện gϊếŧ chúng như vậy không sao chứ?
Lang Nhất lại không mấy quan tâm, ban cho cậu một lời giải thích ngắn cụt:
- Chưa có kẻ nào ngừng thở cả...
Tân bộ trưởng lúc này đã bị dọa sợ, toàn thân run rẩy ngã ngồi xuống nền đất bất chấp hình tượng.
Không ngờ những lời cảnh báo của bộ trưởng cũ lại là thật.
Vậy thì bây giờ cứu vãn tình thế liệu còn kịp hay không?