Ánh trăng của hàng ngàn năm về trước dội về trong tâm trí Lang Nhất, một màu vàng đơn điệu le lói trong bóng đêm u ám. Thân hình hắn lướt qua cung trăng, mái tóc trắng vì chịu lực gió mà bay loạn. Gương mặt hoàn mỹ của hắn lại xuất hiện vài nếp nhăn trên trán.
Lang Nhất bước tới một ngôi làng nhỏ. Nơi ấy tập hợp những Connochaetes taurinus thấp kém bị dòng dõi bậc cao ruồng bỏ, lay lắt ôm lấy nhau tồn tại trong thế giới khắc nghiệt ấy. Lưỡi kiếm lóe sáng dưới màn đêm không chút chần chừ vung xuống. Tiếng hét cùng với mùi máu tanh hòa lẫn trong không khí kí©h thí©ɧ khứu giác và thính giác hắn. Nhưng Lang Nhất không vội tiến lên, hắn đang chờ một bóng dáng nam sinh bước ra ngăn cản hắn phá hủy nơi này.
Chưa đầy mươi phút, một bóng đen huyền bí từ trong ngôi nhà tranh bay lên tấn công thẳng vào người Lang Nhất. Hắn bị nội công của y đánh bật lại, lưỡi kiếm chịu tác động trực tiếp liền run rẩy như muốn vỡ ra.
- Mẫu thân ngươi sai ngươi tới đây à?
Nam sinh ấy khoác trên mình một bộ lông thú màu đen, trên tay còn cầm một ngọn giáo dài chống xuống đất. Mái tóc trắng dài buộc gọn trên đỉnh đầu, đôi mắt màu hổ phách tĩnh lặng nhìn Lang Nhất, không có nửa điểm tức giận.
Đối mặt với câu hỏi đó, Lang Nhất chỉ cười một tiếng lạnh nhẽo:
- Ta đến vì chính ta. Ngươi đã phản bội lại dòng tộc Canis lupus familiaris, chạy theo một giống loài ngu xuẩn. Lại còn cùng ả ta sinh ra một tạp chủng... ha... nó khiến ta bị xúc phạm.
- Ngươi hãy coi như nể tình phụ tử mà tha cho nó đi. Dù gì nó cũng là em trai của ngươi.
Lời nói ông ta vừa thốt lên, chạm trúng luồng khí tức trong người hắn. Lang Nhất vừa lao lên vừa đáp trả:
- Câm miệng! Ta không có đứa em như nó.
Một trận chiến bất đắc dĩ nổ ra, cả hai bên đều ngang tài ngang sức, ngươi đánh ta một đòn, ta trả lại ngươi một chiêu. Một vài giờ sau cuộc chiến vẫn không có hồi kết, thế nhưng cục diện đã nghiêng về loài có sức bền bỉ cao hơn. Lang Nhất dùng tay quệt qua vết thương trên ngực, dòng máu đỏ vẫn không có dấu hiệu biến mất hay dừng lại. Khả năng phục hồi của hắn đã cạn kiệt. Cơ thể rệu rã nghiêng ngả đứng nhìn nam sinh nằm trên vũng máu, l*иg ngực đối phương nhấp nhô một cách khó khăn. Lang Nhất lại không có ý muốn kết liễu y, hắn chống thanh kiếm xuống đất, lê từng bước chân vào túp lều tranh, nơi có mùi hương đặc quánh của Canis lupus familiaris. Hắn đoán đứa con hoang này có lẽ đã tới tuổi trưởng thành, nên mới có mùi nồng đậm như vậy.
- Đứ... Đứn... Đứng... lại. Là.. Làm ơn... tha... tha cho... nó đi.
Lang Nhất quay đầu lại nhìn gương mặt thống khổ của phụ thân mình, ánh mắt lạnh lẽo không chút thương cảm lộ rõ dưới ánh trăng hiền dịu, giọng nói đứt quãng hòa lẫn trong tiếng thở dốc.
- Ngươi đang... cầu xin ta chỉ vì lũ thấp hèn đó thôi à?.. Trước đó... ngươi chưa từng... vì mẫu thân,... vì ta mà ra tay cứu giúp... Sao hả? Sống chung với đám đó... nên ngươi cũng bị lây nhiễm thứ cảm xúc yếu đuối đó sao?
Dạ dày hắn bỗng nhiên sục sôi như bị nghiền nát. Theo bản năng hắn khụy gối xuống đất, nôn ra một thứ nước màu đỏ, đám côn trùng cấp trung cũng đã bị thu hút tới nơi này. Âm thanh vo ve mỗi lúc một lớn, chỉ sợ với thể lực của hắn hiện tại không thể chống chọi trước sự tấn công của lũ đó.
Đôi tay dính máu đột nhiên chạm vào vai hắn, gương mặt vừa thân thuộc vừa xa lạ xuất hiện ngay trước mắt. Ông ta mỉm cười một cách thanh thản rồi nói với Lang Nhất:
- Ta xin lỗi... vì... vì trước đây... đã dạy ngươi không đúng cách... M... Mặc dù đã muộn... nhưng ta vẫn muốn làm điều... cuối cùng để chuộc lại lỗi lầm... Ta không hy vọng ngươi... bảo vệ nơi này, c... chỉ mong ngươi bỏ qua cho nó... Coi như là ta nợ ngươi lần này... Lang Nhất.
Nam sinh ấy vừa dứt câu, linh khí trong người bỗng tràn ra không ngừng. Gương mặt y đanh lại, đôi tay nắm chặt xiêm y của Lang Nhất. Linh khí theo bàn tay truyền sang hắn tựa như một lực đẩy từ bên ngoài. Chỉ trong phút chốc cả người hắn bị bắn lên không trung, rời xa địa phương ấy. Đôi mắt hắn vẫn mở to dõi theo từng hành động của nam sinh. Nhìn thấy ông dùng phần linh khí sót lại tạo thành kết giới bao quanh ngôi làng, hắn mới nhận ra. Đến cuối cùng lão ta vẫn tham lam như thế, lưu luyến mẹ con hắn nhưng vẫn một mực bảo vệ bạn đời mới bằng cả mạng sống. Thế nhưng sau đó hắn cũng thực sự chấp nhận lời cầu xin của ông ta.
Ánh sáng chiếu rọi vào đôi mắt hắn, thần trí khôi phục lại phân nửa. Trước mắt hắn là một thảm cỏ xanh mướt bao phủ cả một đỉnh núi, những miếng gỗ ngổn ngang cách hắn không xa giống như cách đây không lâu từng có một ngôi nhà. Lang Nhất cảm thấy bản thân thật trống rỗng mọi thứ đều trở nên thật mới lạ cũng thật thân quen. Hắn không nhớ rõ tại sao mình lại ở đây. Bàn tay hắn áp sát l*иg ngực trái, phập phồng. Hắn lơ đãng nhìn xung quanh như tìm kiếm thứ gì đó. Từ lúc đó trở đi, Lang Nhất cứ quanh quẩn ở đỉnh núi đó, một tấc không rời. Mỗi khi bước ra xa ngọn núi, trái tim hắn lại nhói lên từng cơn giống như quyến luyến một hình bóng không tên.
----
- Không nhớ. Tôi chỉ cảm thấy bản thân nên ở đó.
Đối mặt với câu hỏi của Kiều Khánh, hắn không thể cho ra một từ ngữ chính xác cho tình huống ấy. Bây giờ nghĩ lại, Lang Nhất vẫn cảm thấy trống rỗng, hắn đăm chiêu lục tìm ký ức xem bản thân còn sót chi tiết nào không.
Hy Trân buột miệng xen vào:
- Vậy cậu ở đó cho tới khi Eri xuất hiện rồi rời khỏi nơi ấy luôn phải không?
Lang Nhất gật đầu đáp:
- Ừm.
Kiều Khánh phán đoán sắc mặt của hắn, đảm bảo cảm xúc Lang Nhất trong trạng thái bình thường nhất mới nói:
- Thực ra khoảng thời gian đó tôi có nghe được một tin đồn về cậu.
Lang Nhất cau mày khó hiểu hỏi:
- Là tin gì?
- Trong mấy chục năm ấy cậu đã ở cùng với một nữ sinh.