Chương 39

Bỏ xuống ư?

Tuấn Khôi ngây ngốc nhìn giỏ trứng trên tay. Thứ hắn cầm duy nhất, chính là thứ này. L*иg ngực hắn đánh thịch một cái, đôi mắt mở to hoảng sợ, lắp bắp nói:

- Ngươi... ngươi đang nói chuyện với ta... phải không? Quả trứng?... Ngươi...

Câu chưa kịp dứt, Tuấn Khôi có thể nhìn thấy vỏ trứng đột nhiên đỏ lên bằng mắt thường. Nhiệt độ tăng cao áp sát miếng đệm trong giỏ, làn khói đen mịt mờ từ từ bốc lên. Cuối cùng giỏ trứng cũng chìm trong khói lửa.

Tuấn Khôi bị dọa sợ, theo phản xạ liền buông giỏ trứng ra. Nhìn quả trứng bốc cháy nhanh chóng lăn xuống núi, gương mặt hắn phút chốc cau lại. Đôi tay hắn đã siết chặt tới mức móng tay đâm thẳng vào lòng bàn tay, phiến lá xanh hứng chịu từng giọt mưa quái dị, vừa nóng bỏng lại có mùi tanh nồng.

Ánh lửa nhỏ dần tới khi chạm xuống chân núi, những mảnh vỏ từ từ rụng xuống, ánh sáng trắng theo lỗ hổng bay tán loạn xung quanh. Từ dưới mặt đất, trồi lên một dải thực vật thân leo bao bọc quanh đứa trẻ, hình thành giống như một chiếc nôi mềm mại. Cả người đứa trẻ được phủ một lớp vảy ánh xanh, cặp sừng nhỏ trắng nõn khẽ nhú trên đỉnh đầu, đặc biệt chiếc đuôi dài ngoe nguẩy dưới chân.

Cùng lúc đó, một thân ảnh lướt qua nơi này. Giữa bóng đêm đặc quánh, những ánh sáng trắng le lói trở nên nổi bật hơn bất cứ thứ gì.

Lang Nhất lần theo mùi hương từ ánh sáng trắng ấy mới tới được vùng đất này. Kết giới ở đây khá đặc khiến mọi dấu vết biến thành một mớ hỗn độn. Hắn không thể bước vào trong ngọn núi, cũng không chắc mình có nên phá vỡ nó hay không.

Trong lúc hắn định bỏ cuộc thì ánh lửa từ phía trên cao đập vào mắt, trái tim một lần nữa đánh rơi nhịp. Cơ thể hắn rung lên một cách vội vã, bất chấp lý trí còn chưa suy xét xong, bước chân đã nhấc lên nhanh chóng. Đến nơi, ánh sáng trắng thu hút sự chú ý của Lang Nhất. Khoảng cách càng gần, nhịp tim hắn càng dâng cao. Cổ họng giống như bị ai đó bóp chặt, l*иg ngực nỗ lực lấp đầy không khí trong vô vọng. Sống mũi hắn cay xè, cảm giác như tuyến lệ bị liệt bấy lâu phút chốc hoạt động trở lại.

Cặp mắt nhắm nghiền của đứa trẻ rung rinh hé mở, con ngươi đen láy chuyển động quan sát mọi thứ trong tầm mắt. Nó đưa hai tay lên, những chiếc móng dài giống như món đồ chơi mới lạ, chốc chốc lại di chuyển trên không trung. Ánh mắt đứa trẻ dừng lại trên người Lang Nhất, nó nghiêng đầu đánh giá hắn như loài động vật xa lạ.

Còn bản thân hắn đã sớm không cử động được nữa. Nỗi niềm nhung nhớ không tên khẽ dâng trào. Tại sao hắn lại nhớ một kẻ chỉ mới gặp lần đầu? Vì sao khi nhìn thấy nó, trái tim hắn lại hỗn loạn thế này? Không biết đã qua bao lâu Lang Nhất mới có thể bước lên phía trước một bước.

Nhưng chưa kịp đến gần thì giọng nói kỳ lạ lại vang lên:

- Đừng chạm vào ta...

Lang Nhất nhận ra nó, âm thanh này đã xuất hiện cùng với cột sáng trắng ban nãy. Đứa bé này không phải sinh vật bình thường. Xúc động qua đi, lý trí hắn mới khôi phục phân nửa, lúc này Lang Nhất mới quan sát kỹ dáng vẻ của nó. Nhìn từng lớp vảy trên người, hắn đoán y thuộc loài Dragon. Mặc dù rồng chỉ xuất hiện qua lời đồn truyền miệng, nhưng những mô tả ấy lại trùng khớp với đứa bé này.

Đột nhiên, một kẻ không tin vào thần linh như hắn lại nghĩ, đứa bé này được sinh ra từ trời đất. Lang Nhất nhìn vào đôi mắt vô hồn của nó, nhất thời không đoán được y đang nghĩ gì. Giống như đứa trẻ trước mắt không có cảm xúc vậy.

Giọng nói quen thuộc một lần nữa vang lên:

- Rời khỏi đây ngay...

Âm thanh vừa dứt, đám dây leo liền chuyển động, nhanh chóng cuốn quanh đứa bé biến thành một chiếc l*иg kín đáo. Lang Nhất đứng đó nhìn y một lúc lâu mới rời đi dù trong lòng không muốn.

-----

Kể đến lưng chừng Lang Nhất liền dừng lại, có vẻ như hắn chỉ muốn trả lời đến đúng câu hỏi được đặt ra “Ngươi thích Băng Trúc từ khi nào?”.

Cả Krattas và Hy Trân đều không chứng kiến bước ngoặt ấy của Nhất tinh thể nên vô cùng tò mò, đặc biệt là Hy Trân. Nàng muốn biết vì sao những động vật cấp thấp ấy đến nay đều đã biến mất, nếu như bọn họ được Xiểm Vũ trao cho lông vũ kia, chắc hẳn sẽ có thể địch lại động vật bậc cao.

- Vậy sau đó thì sao? Vì sao Xiểm Vũ lại rời đi?

Lang Nhất liếc nhìn Kiều Khánh một cái, cậu liền hiểu ý mà đáp thay:

- Bọn tôi không rõ, chỉ biết hai nguyên thần đối đầu với nhau nếu thua trận thì vị thần kia phải rời đi thôi.

Hy Trân níu mày suy nghĩ thêm chút lát rồi lại hỏi một cách dồn dập:

- Vậy động vật bậc yếu sau đó thì sao? Vì sao các động vật bậc cao lại nghe theo cậu ấy đến tận bây giờ? Không phải các cậu đều không thích nghe lệnh kẻ khác sao?

Kiều Khánh khẽ bật cười đưa tay lên vỗ vai, xoa dịu trạng thái kích động của Hy Trân, cười nói:

- Chuyện dài lắm. Lý do thuở đầu, bọn tôi hầu như đã quên rồi. Chuyện cũng lâu quá rồi mà... Các cậu nên hỏi chính cậu ấy sẽ rõ hơn.

Krattas và Hy Trân đồng lòng nhìn qua Lang Nhất song cũng chỉ nhận được một cái gật đầu. Không biết có phải hắn quên hay không muốn nói, nhưng có thể cạy được miệng hắn tới mức đó đã là tốt lắm rồi.

Krattas như nhớ tới phân đoạn nào đó, khóe miệng run run nhịn cười ngước lên nhìn hai bọn họ:

- Này, có phải đó là nguyên nhân khiến cậu bị Lat trả thù không? Ký sinh gì đó ấy...

Kiều Khánh khựng lại giây lát. Nhớ về tháng ngày sống dở chết dở vì phải trốn chạy, cơ thể cậu vô thức nổi gai ớn lạnh. Nếu không có linh khí của Băng Trúc lúc đó, chỉ sợ bây giờ cậu đã ở trong hình hài khác rồi.

Cậu hậm hực liếc nhìn Lang Nhất một cái, giọng nói có phần rầu rĩ hơn:

- Sao cậu biết chuyện tôi với Lang Nhất?

- À, hồi Eri bắt đầu cho phép tôi làm nhiệm vụ với mấy cậu, cậu ấy đã nói sơ qua thân thế của các cậu cho tôi biết.

Lang Nhất im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện của họ, trong lòng cảm thấy không vui. Mục đích kể ra câu chuyện ấy, vốn dĩ là vì bọn họ nói muốn giúp hắn. Ấy vậy mà bây giờ đã chuyển sang vấn đề tình hình xã hội và mối quan hệ không đâu. Hắn thở hắt ra một hơi thất vọng, quay đầu nhìn về phía xa xăm.

Cuộc đối thoại dần đi tới hồi kết, lúc này Kiều Khánh mới chú ý tới bộ dạng nặng nề của Lang Nhất, nhận ra bản thân đã quên mất việc phải giúp hắn. Cậu đưa tay lên miệng hắng giọng rồi mới nghiêm túc nói:

- Ờ, Lat... tôi quên mất. Vì sao trước đó... cậu chỉ ở núi Ngọc Linh không vậy? Cậu chờ cái gì à?