Chương 38

Lúc này Xích Ảnh đột nhiên nhìn lên bầu trời.

Là trăng máu?

Vậy con ký sinh kia là một tạp chủng? Dựa vào nguồn năng lượng của ánh trăng mới có thể trấn áp Lang Nhất? Nhưng là kẻ nào lại rắp tâm muốn hủy diệt nơi này đến vậy?

Từng giọt máu từ trên không trung chảy xuống, những con linh dương còn sống sót hoảng sợ nhìn tay sai của chủ thần bị kẻ thù chặt đứt một cánh tay.

Cơ thể Tuấn Khôi khó khăn chống đỡ, l*иg ngực căng chướng, bỏng rát theo từng đợi hít thở. Hắn từng nghĩ trên mảnh đất Nhất tinh thể này không có kẻ mạnh, nào ngờ bọn chúng chỉ chưa đến lúc xuất hiện.

Vào khoảnh khắc thanh kiếm của Lang Nhất vung lên, toan kết liễu Tuấn Khôi. Đột nhiên ở phía xa vang lên một tiếng nổ, ánh sáng trắng đột nhiên chiếu vọng lên trời lấn át toàn bộ màu hung đỏ của ánh trăng.

Mặt trăng chịu tác động của luồng sáng trắng, ngay lập tức vỡ ra.

Trong cùng một khoảnh khắc, trái tim của toàn bộ sinh vật trên hành tinh Nhất tinh thể cùng đập chung một nhịp.

“Thịch... Thịch...”

Âm thanh vừa dứt khoát vừa dai dẳng như một hồi trống từ linh hồn, kèm theo một giọng nói văng vẳng không rõ nguồn gốc.

Mặt trăng mất đi, nguồn năng lượng cũng chẳng còn, con ký sinh trùng không thể bám vào cơ thể Lang Nhất được nữa. Đôi mắt hắn chuyển về màu hổ phách vốn có, toàn bộ động tác đều dừng lại, trong đầu trống rỗng không biết vì sao bản thân lại ở đây.

Xâu chuỗi lại toàn bộ sự kiện cộng thêm khung cảnh hoang tàn bên dưới. Lang Nhất nhận ra, Kiều Khánh đã lợi dụng lúc hắn mất cảnh giác để kiểm soát hắn.

Theo bản tính vốn có, đáng lí Lang Nhất phải lùng sục, truy sát Kiều Khánh ngay tức khắc. Nhưng giây phút này Lang Nhất đột nhiên cảm thấy l*иg ngực thổn thức, bồi hồi một cách lạ kỳ, giống như điều hắn đang chờ sắp đến. Đôi mắt hắn theo tiếng gọi, hướng về cột sáng trắng. Chẳng mảng đối phương đang khổ sở thế nào, không nói một lời mà chạy đi ngay.

Càng đến gần Lang Nhất phát hiện, ngoài hắn ra còn rất nhiều các loài động vật ở cấp bậc khác nhau bị gọi tới. Bọn họ đều không rõ mục đích. Chỉ biết bản thân cần phải đi đến nơi đây. Linh khí từ trên người bọn họ bay lượn xung quanh một cách mất kiểm soát.

Thế nhưng khi vừa chạm chân vào vùng đất ấy, luồng sáng lại biến mất không chút dấu vết. Mọi thứ trở lại nguyên dạng ban đầu, giọng nói và tiếng tim đập như một loại ảo giác mà tan biến.

Mặt trăng tan vỡ hoàn toàn, bóng tối đặc quánh nhanh chóng nuốt chửng toàn bộ Nhất tinh thể.

-----

Đôi mắt Xiểm Vũ mở to nhìn khe nứt của quả trứng, ánh sáng mà nó tỏa ra lấn át cả sức mạnh của ông. Mới ban nãy ông còn định bỏ nó đi vì mãi vẫn chưa nở. Vậy mà sau một khắc, chỉ với vài khe nứt nhỏ, nó đã đánh tan mặt trăng ông đã cất công dựng lên.

Cảm nhận được linh khí của nó. Gương mặt Xiểm Vũ bỗng chốc tái đi. Đây không phải mùi hương của Phoenix, chẳng lẽ sinh vật này không mang dòng máu của ông?

Là một chủ thần đã trải qua vạn kiếp, ông biết chỉ có nguyên thần mới được phép ký sinh vào cá thể cái khác loài để tái sinh. Xiểm Vũ lẩm bẩm, giọng nói đơ cứng chưa phản ứng kịp với tình huống vừa diễn ra.

- Là một nguyên thần khác ư? Tại sao?

Trong khi ông vẫn còn cai quản ở Nhất tinh thể, tại sao hành tinh này lại sinh ra thêm một nguyên thần khác?

Lúc ông còn đang đăm chiêu suy nghĩ, đứa con gái của ông lại reo lên kinh ngạc:

- Cha! Y có sừng kìa.

Xiểm Vũ chăm chú nhìn vào lỗ hổng nho nhỏ, quả nhiên có một chiếc sừng non trồi lên. Ông không biết y thuộc loài gì, thế nhưng trong lòng ông nảy sinh sự phẫn nộ và không cam tâm. Ông cảm thấy bản thân đã tạo dựng ra một hành tinh hoàn hảo.

Những động vật yếu kém có cơ hội tồn tại trước những móng vuốt của động vật cấp cao. Khắp nơi đều có cuộc sống bình yên, an nhàn hưởng lạc.

Đương nhiên chẳng có gì là tuyệt đối cả. Nơi nào cũng sẽ xuất hiện kẻ chống đối.

Với tất cả những gì ông đã làm, Xiểm Vũ khẳng định, không có lý do gì hành tinh này lại đào thải ông.

Đôi tay ông giơ móng vuốt lên định bóp nát quả trứng. Thế nhưng nguồn linh khí xung quanh nó bất ngờ chảy mạnh, đến mức làm ông không thể chạm vào. Điều này càng chứng tỏ ngôi vị của ông đang bị lung lay.

Tuấn Khôi trở về với cánh tay bị khuyết. Mọi vết thương đều đã liền lại nhưng không đủ để giúp hắn mọc thêm một cánh tay khác.

Hắn đi tới phía sau Xiểm Vũ trịnh trọng nói:

- Thưa ngài Xiểm Vũ, nhóm động vật cấp cao đang ngày càng trở nên nguy hiểm. Chúng ta nên làm gì đây?

Xiểm Vũ nhìn chằm chằm quả trứng, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

Ông sẽ chứng minh: không còn bất cứ loài nào xứng đáng đứng đầu hành tinh này hơn ông.

- Được rồi. Ta sẽ ban vũ khí làm từ lông vũ của ta cho những loài động vật yếu thế ấy. Như vậy bọn chúng có thể dựa vào sức mạnh của ta để đánh bại động vật bậc cao. Còn bây giờ,...

Ông ngưng lại một lúc lâu, không phải là do dự mà là nghĩ xem nên làm thế nào để đứa trẻ chết hoàn toàn. Xiểm Vũ cầm chiếc giỏ đựng quả trứng ấy đưa cho Tuấn Khôi, căn dặn:

- Hãy ném nó xuống miệng núi lửa.

Tuấn Khôi đưa hai tay ra nhận giỏ trứng, ánh mắt ngạc nhiên nhìn Xiểm Vũ như không hiểu ông đang muốn làm gì. Một đứa trẻ còn chưa thể đạp vỏ thoát ra hoàn toàn, hà cớ gì lại bị chủ thần gϊếŧ không thương tiếc.

Nhưng mệnh lệnh đặt ra, Tuấn Khôi không thể phản kháng. Hắn im lặng chậm rãi rời đi.

Rời khỏi cung điện, Tuấn Khôi thở dài nặng trịch, bước xuống chân núi. Vừa đi hắn vừa lẩm bẩm với quả trứng:

- Đừng oán hận ta nhé. Ta cũng không biết vì sao nhưng có lẽ ngươi không phù hợp với hành tinh này.

- Bỏ xuống...

Tiếng nói vang lên khiến Tuấn Khôi khựng lại. Trong khu rừng chỉ có mình hắn lại có tiếng nói của một nữ sinh trưởng thành. Mà giọng nói ấy... hình như không xuất phát từ bên ngoài mà ở trong đại não của hắn.

Tuấn Khôi đưa mắt nhìn xung quanh, cảnh giác cất tiếng:

- Là kẻ nào...

Âm thanh lại tiếp tục vang lên trong đầu hắn:

- Bỏ ta xuống.