- 🏠 Home
- Viễn Tưởng
- Thế giới giả tưởng
- Chờ Đợi
- Chương 37
Chờ Đợi
Chương 37
Tiếng nói thoảng qua tai hắn ngứa ngáy. Lang Nhất không chút nghĩ ngợi đáp lại, gương mặt vẫn lạnh lùng cứ như mọi cảm xúc đều bị đánh cắp:
- Giúp? Đây là lời cầu xin của ngươi sao? Một loài vật yếu đuối cần sự trợ giúp của kẻ khác... Không có quyền được đứng để xin đâu.
Kiều Khánh níu chặt mày, bàn tay đã nắm lại thành quyền, cậu cũng bất đắc dĩ nên mới phải tới tìm hắn. Sự tự tôn vốn có của động vật cấp cao không cho phép cậu cúi đầu trước bất kì kẻ nào.
Tấm lưng cậu vẫn thẳng tắp đáp lại:
- Vậy đám động vật cấp thấp kia có quyền nhận sự giúp đỡ của thần mà không phải trả bất cứ cái gì ư? Ngươi cứ mắt nhắm mắt mở, nhìn chúng tự do tự tại vậy à?
Thần tiên vốn dĩ không nằm trong tiềm thức của hắn, chỉ là một đám có năng lực vượt trội muốn bảo vệ kẻ thấp kém mà thôi. Mà trên thế gian này loại chuyện đó không hiếm. Lang Nhất xoay người lại, ánh mắt lạnh băng màu hổ phách nghiêng nhìn cậu:
- Lũ tự xưng là thần ấy không đáng để ta bận tâm. Dù là ngươi sống hay hắn sống... chỉ cần ta muốn. Ta có thể đoạt mạng các ngươi bất cứ lúc nào... Giống như... bây giờ vậy.
Lời nói chưa dứt, thân ảnh Lang Nhất di chuyển nhanh như một cái bóng. Âm thanh cùng tốc độ di chuyển, thoáng một cái đã đến trước mặt Kiều Khánh. Nếu cậu không có phòng bị, mở lá chắn từ trước, chỉ sợ cơ thể này đã bị Lang Nhất cào rách.
Kiều Khánh nhanh chóng nhảy về phía sau, thế nhưng bóng hình của Lang Nhất vẫn đeo bám tới cùng. Từng đòn đánh hiểm độc được tung ra thực sự muốn lấy mạng của cậu.
Bấy giờ kiều Khánh mới thực sự cảm nhận được luồng sức mạnh khủng khϊếp của đám động vật cấp cao như Lang Nhất, ngay cả khí tức bao xung quanh hắn cũng đặc biệt dày hơn. Cứ như thế này, sớm muộn Kiều Khánh cũng bị gϊếŧ chết. Thậm chí dù bây giờ, cậu có hiện nguyên thân thì cũng chẳng đối phó nổi, vì từ nãy tới giờ, hắn còn chưa rút kiếm.
Cậu thầm nghĩ: “Lũ thượng đẳng này đúng là không thể nói chuyện tử tế được.”
Kiều Khánh vận nội khí trong cơ thể tung một đòn mạnh nhất, vũ khí trong tay nóng bừng lên khác lạ, chém đến Lang Nhất. Hắn ngay lập tức phản ứng, né đòn rồi nhảy ra xa giữ khoảng cách, thế nhưng vẫn bị đường kiếm ấy sượt qua bên má. Thực vật xung quanh không chịu nổi áp lực liền bị thổi bay ra xa, vùng đất màu mỡ bỗng trở nên khô cằn.
Vết thương nhanh chóng liền lại mà chưa kịp nhỏ máu. Con ngươi Lang Nhất khẽ lay chuyển khi nhìn thấy lãnh thổ của mình bị tàn phá, đôi lông mày chạm khắc tinh tế cau lại. Bàn tay nắm lấy chuôi kiếm bên hông, nhẹ nhàng rút ra.
Kiều Khánh quan sát tình thế, nở nụ cười bí hiểm, đưa hai tay đầu hàng:
- Được rồi, đừng tức giận. Ta không làm phiền ngươi nữa là được chứ gì... Hy vọng tối nay ngươi sẽ có một giấc ngủ ngon...
Kiều Khánh buông một câu đầy ẩn ý rồi nhanh chóng chạy mất. Lang Nhất nhìn theo làn gió, gương mặt chậm rãi giãn ra giống như sự kiện ban nãy chỉ là một giấc mơ. Hắn thu kiếm lại, tiếp tục đi tới sườn núi trông về phía xa xăm.
Đêm đến mặt trăng đỏ ngầu tròn vành vạnh mang đến một màu đỏ chết chóc cho hành tinh Nhất tinh thể. Thế nhưng ánh sáng ấy chính là nguồn sức mạnh để những động vật lai tạp hấp thụ. Dòng máu vượt trội hơn sẽ lấn án toàn bộ dòng máu còn lại chảy trong người chúng, khiến chúng trở nên mạnh mẽ hơn và thậm chí còn có thể sánh ngang động vật cấp cao.
Ngôi làng Xích Ảnh bảo vệ đa số chỉ là động vật bậc trung hạ, không có năng lực quá lớn ngoài sức khỏe. Xích Ảnh nhìn bầu trời hung đỏ, trong lòng đầy bất an, sợ rằng đêm nay sẽ có chuyện gì đó xảy ra.
Xích Ảnh cúi đầu khẽ thở dài, phụ thân đã không còn, chỉ mình hắn chịu trách nhiệm bảo vệ nơi này. Nhưng nhiều lúc, hắn cảm thấy vô cùng lạc lõng, nhóm dân làng linh dương chỉ quan tâm hắn mỗi khi có chuyện xảy ra. Sau đó lại lạnh nhạt xa cách hắn.
Động vật lai tạp vốn không thuộc về chủng tộc nào cả, và cũng chẳng loài nào chấp nhận một con lạc loài.
Trong lúc còn suy nghĩ miên man, Xích Ảnh đột nhiên thoát khỏi tiềm thức, đôi mắt mở to sợ hãi nhìn về phía trước. Mùi hương đặc trưng ấy khiến hắn đứng khựng một chỗ, miệng lẩm bẩm:
- Là Lang Nhất ư? Tại sao?
Anh trai cùng cha khác mẹ chưa từng coi hắn là gia đình ấy, vì sao lại xuất hiện ở nơi này? Xích ảnh nhớ, y từng nói sẽ không bao giờ tới lãnh thổ của phụ thân và phụ thân cũng không có quyền đặt chân vào lãnh thổ của y.
Nhưng đây không phải thời gian để hắn suy nghĩ, mùi hương của Canis lupus familiaris đang tiến lại gần với tốc độ kinh hoàng. Xích Ảnh vội vàng dùng tù và thổi lên cảnh báo.
Nhóm canh gác ở cổng làng vẫn còn trong trạng thái mơ màng vì ngái ngủ, đôi mắt đảo quanh khu rừng yên tĩnh thầm mắng kẻ nào nghịch ngợm chiếc tù và ấy.
Ngay khi gã định quay đầu nhìn phía lầu gác xem đó là kẻ nào, thì một thân ảnh màu trắng lướt từ phía sau ra trước mặt. Mọi giác quan của cơ thể như bị đình trệ, tầm nhìn chao đảo từ trên cao hạ xuống, gò má va mạnh xuống nền gỗ thô ráp.
Lúc ấy gã mới biết bản thân đã bị cắt làm đôi.
Nhát chém tung ra, cắt đứt mọi vật cản trên đường đi, những ngôi nhà mới được dựng lên lại bị bay mất nóc. Xích Ảnh khó khăn nắm bắt hướng đi của Lang Nhất, nhanh chóng xông lên rút vũ khí chặn đòn đánh từ hắn.
- Lang Nhất! Ngươi điên rồi à?
Lang Nhất không nói một lời. Hàm răng hắn cắn chặt, nhe ra hai cặp răng nanh, tiếng gầm gừ phát ra từ cuống họng như một con thú thực sự. Xích Ảnh ngạc nhiên khi nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của hắn. Trúng tà sao?
Chỉ với một giây lơ là ấy, Lang Nhất vươn bàn tay còn lại bóp chặt lấy cổ hắn, ném mạnh sang một bên. Cơ thể Xích Ảnh bị nhấc bổng lên, lao đi mất kiểm soát, xuyên thủng mấy căn nhà lá mới dừng lại. Lang Nhất giống như một kẻ bị mất kiểm soát, điên cuồng tàn phá khắp nơi, những cú chém được bồi thêm linh khí càng trở nên đáng sợ hơn. Xác chết của dân làng nằm ngổn ngang trong đốn đổ nát. Chẳng mấy chốc mặt đất cùng hòa màu đỏ với không gian.
Lúc này phía trên bầu trời, Tuấn Khôi cũng hiện ra tung đòn đánh tương tự vào Lang Nhất. Thế nhưng Tuấn Khôi không ngờ rằng tốc độ của Lang Nhất còn nhanh hơn cả tia sét, thoáng một cái đã đứng trước mặt hắn. Tuấn Khôi đánh giá kẻ lạ mặt ấy vài lần, rồi nhanh chóng chuyển trạng thái tấn công. Gương mặt ngưng trọng, hắn không biết Lang Nhất từ đâu tới, nhưng linh khí tỏa ra trên người y có thể sánh ngang, thậm chí là hơn cả hắn.
Tiếng kim loại va chạm, xé tan khoảng không tĩnh mịch của bóng đêm, Xích Ảnh nằm bất động dưới mặt đất với những vết thương còn rỉ máu, ngẩng đầu lên quan sát trận chiến khốc liệt phía trên.
Lúc này hắn mới để ý trên cổ Lang Nhất có một vật gì đó dính vào. Qua một hồi quan sát Xích Ảnh mới nhận ra đó là Toxoplasma (*), một con ký sinh trùng. Loài vật này có thể điều khiển ý thức của vật bị ký sinh theo ý muốn của chủ nhân. Thế nhưng Lang Nhất là động vật bậc cao, đáng lý không thể bị kiểm soát mới đúng. Và chủ nhân sai khiến nó là ai?
--------
Chú thích:
- Toxoplasma (*): là một loại ký sinh trùng đơn bào. Nó thay đổi nồng độ dopamine và một số chất dẫn truyền thần kinh khác, làm biến đổi hành vi.
- 🏠 Home
- Viễn Tưởng
- Thế giới giả tưởng
- Chờ Đợi
- Chương 37