Sau một quãng thời gian, Tuấn Khôi liền đáp xuống dưới chân một ngọn núi. Nhìn từ ngoài vào nơi này chẳng có gì đặc biệt cả, nhưng thực tế chưa từng có một loài động vật nào bước vào nơi này vì kết giới bao xung quanh nó. Bàn tay của hắn chậm rãi đưa lên chạm vào không trung. Đột nhiên không khí trước mắt hắn giống như một làn nước lắng động khẽ rung lên một cái rồi mở ra. Bóng hình hắn thoáng một cái lại biến mất.
Phía trên đỉnh núi, một cung điện nguy nga dần lộ ra. Dưới ánh nắng mặt trời chiếu xuống, cung điện giống như một viên kim cương sáng lấp lánh. Bên trong rộng lớn đặc biệt yên tĩnh, vị chủ thần với làn da trắng muốt cùng con ngươi màu lửa đang ngồi trên ngai vàng của mình. Gương mặt ông đầy vẻ sầu muộn chốc chốc lại thở dài. Tính tới nay, hai đứa cháu của ông đã được ấp năm ngày nhưng vẫn chưa có dấu hiện nở ra, con gái ông vì chuyện này mà kiệt sức sắp không trụ nổi nữa rồi.
Tuấn Khôi vừa bước vào hậu điện đã nhìn thấy khuôn nhan thấp thỏm lo âu ấy, còn tưởng ông đang lo cho sự việc ban nãy, hắn vội vàng đi tới quỳ một chân, thông báo:
- Ngài Xiểm Vũ, vụ tấn công ở làng Connochaetes taurinus đã xử lý rồi ạ.
Xiểm Vũ ngẩng đầu lên nhìn Tuấn Khôi trong lòng khó chịu, phẩy phẩy tay.
- Ta không phiền muộn chuyện đó. Ngày nào đám động vật bậc cao ấy chẳng gây sự trên dưới trăm lần, ta đã sớm mất kiên nhẫn với chúng rồi.
Hắn chớp mắt suy tính lại, đúng là gần đây bọn chúng càng ngày càng hung bạo, so với tên chuyên đi gây loạn ở một chỗ như Adrewsarchus ấy thì những kẻ ra tay vô tổ chức còn khó đoán hơn.
Nhìn vẻ mặt ông còn chưa thả lỏng, hắn tiếp tục gặng hỏi:
- Vậy ngài đang lo lắng chuyện gì?
Xiểm Vũ thở dài chỉ vào căn phòng khóa kín:
- Từ hôm qua tới giờ, quả trứng...
Ông chưa nói hết câu, đứa con rể đã hớt hải chạy ra với gương mặt mừng rỡ:
- Ngài Xiểm Vũ, một quả trứng đã nở rồi.
Đôi mắt ông lập tức sáng lên, bước chân vội vã đứng dậy tiến về phòng con gái. Bế đứa bé trên tay, Xiểm Vũ không khỏi vui mừng, nó đã kế thừa huyết mạch của ông. Mặc dù không phải Phoenix thuần chủng giống ông nhưng Xiểm Vũ tin đứa bé này sẽ phát triển rất mạnh mẽ. Ông nhìn sang quả trứng còn lại vẫn chưa có động tĩnh gì gặng hỏi:
- Con gái, quả trứng kia có phải bị hỏng không?
Sắc mặt nữ sinh vẫn còn nhợt nhạt, mệt mỏi nhìn về phía nó, chậm rãi đáp:
- Bên trong vẫn có tiếng động, con không biết vì sao.
Xiểm Vũ ngẫm nghĩ một hồi lâu, cuối cùng chỉ gật đầu không không mặt không nhạt đáp:
- Thôi một đứa cũng được. Nếu đêm nay nó không nở thì cứ bỏ đi.
-----
Cùng lúc đó ở một ngọn núi khác, Kiều Khánh vừa lấy lại chút sức lực liền nắm chặt tay đấm mạnh xuống nền đất.
- Chết tiệt, tên Tuấn Khôi khốn nạn đó!!! Đau quá!
Cơ thể cậu tỏa ra một luồng khí nóng bức như muốn nung chảy vết thương do bị sét đánh trúng/ Gương mặt đau đớn của cậu dãn ra, Làn da khôi phục lại dáng vẻ ban đầu. Kiều Khánh nằm bò ra đất, vận dụng hết khả năng để nghĩ cách trả thù.
Chợt một dòng suy nghĩ lướt qua đầu khiến cậu ngồi bật dậy:
- Phải rồi, Xích Ảnh còn có một anh trai cùng cha khác mẹ. Tên đó còn căm ghét tạp chủng hơn cả mình.
Nói đến đây, biểu cảm vui mừng trên gương mặt cậu biến mất, Kiều Khánh tự lẩm bẩm với chính mình:
- Nhưng gã đó lại không quan tâm sống chết của bất cứ ai, trừ phi kẻ đó ngáng đường hắn. Hắn tên gì ta?
Kiều Khánh lại nằm vật xuống nghĩ ngợi, đôi mắt đảo qua đảo lại lục tìm trong đống ký ức sơ sài. Một hồi lâu sau ánh mắt cậu khẽ sáng lên:
- Phải rồi... Là Lang Nhất.
Khác với tạp chủng, Xích Ảnh, Lang Nhất là một Canis lupus familiaris với dòng máu thuần khiết. Cả cha và mẹ hắn đều là động vật bậc cao. Sức mạnh của hắn lớn tới mức chỉ cần một đòn đánh cũng có thể chẻ đôi ngọn núi. Có điều, những kẻ sở hữu năng lực như hắn không thích lo chuyện thời thế. Chỉ cần không làm hắn khó chịu thì dù có xảy ra chuyện gì, tên đó cũng sẽ không nhúng tay. Cậu nhớ Lang Nhất hay lảng vảng ở khu vực phía Đông, thuộc ngọn núi có tên Ngọc Linh.
Mặc dù cậu cũng sợ dính líu với mấy kẻ mạnh hơn mình, nhưng nghĩ tới cái gai khó nhổ kia, cậu sẵn sàng trả giá.
----
Trong lúc Kiều Khánh còn đang nghĩ đủ trăm phương ngàn kế dụ dỗ Lang Nhất, thì ở khu vực xa xăm, nam sinh ấy lặng lẽ đứng một mình trên đỉnh núi. khoác trên mình một xiêm y trắng muốt, mái tóc trắng bị gió cuốn bay, đôi mắt ma mị màu hổ phách cứ mải ngóng trông về một điểm mà chính hắn cũng không biết đó là gì.
Lang Nhất cảm thấy đầu óc trống rỗng, giống như tỉnh dậy từ một giấc một dài. Hắn cứ lưu luyến bước chân ở đây mà chẳng hiểu mình đang chờ đợi điều gì. Trái tim luôn thúc giục hắn phải đi tìm thứ gì đó để lấp đầy mà hắn không rõ hình dạng của nó.
Trên đời này ngoại trừ bản thân hắn ra, Lang Nhất chẳng quan tâm đến thứ gì khác. Chủ thần, sinh vật và cả sự công bằng nào đó, đều trở nên vô nghĩa. Hắn đã sống đủ lâu để biết bản thân cần gì trong cuộc sống này.
Làn gió từ phương xa thổi đến mang theo một mùi hôi đặc trưng, đôi lông mày hắn khẽ cau lại, ánh mắt nhìn theo làn gió bay tới sau lưng.
- Biến.
Từ câu nói đầu tiên, Kiều Khánh đã cảm nhận được sự nóng giận đằng sau gương mặt lạnh băng của hắn. Quả nhiên lời đồn, không ai có thể tới gần hắn, là sự thật.
Cậu lùi lại một khoảng cách đủ xa, giọng điệu xem phần nghiêm túc nói:
- Đừng vội vậy chứ. Ta tới đây vì muốn giúp ngươi mà.