Rất nhiều năm về trước, khi Nhất tinh thể vẫn còn chìm trong loạn lạc. Các loài sinh vật chỉ vật vờ tồn tại theo lẽ tự nhiên mà chưa hề có mục đích nhất . Những loài động – thực vật hoạt động đơn lẻ trở nên mạnh mẽ hơn so với sống cùng đàn.
Đến khi tham vọng trỗi dậy, chúng bắt đầu bành trướng sức mạnh như một bản năng nguyên thủy.
Các loài động vật có hình thái vượt trội hiển nhiên bước lêи đỉиɦ chuỗi thức ăn, chúng có thể làm bất cứ điều gì chỉ với năng lực của mình. Tuy nhiên những loài sinh vật còn lại không chịu cúi đầu trước số phận, chúng lập thành những nhóm nhỏ, cùng nhau chống lại tầng lớp thống trị.
Trải qua một khoảng thời gian dài đằng đẵng chiến đấu giữa thù – oán, mạnh – yếu, động vật vượt trội lại một lần nữa tiến hóa. Lần này chúng có thể chuyển đổi giữa hình dạng mới và nguyên thân. Không chỉ có vậy, chúng còn thức tỉnh khả năng sử dụng năng lực siêu nhiên khiến cho các tầng lớp động vật bên dưới càng trở nên khó sống. Sự tàn sát không có chủ đích dẫn đến nhiều quần thể động vật bậc dưới chưa kịp đạt tới cực hạn tiến hóa đã bị gϊếŧ chết.
Vào lúc đó, phía trên bầu trời xuất hiện một kẻ tự xưng là chủ thần của Nhất tinh thể, các nhân vật bá chủ lúc bấy giờ liền cảm thấy bị xúc phạm, ngay lập tức khiêu chiến với ông. Thế nhưng dù có cố gắng bao nhiêu bọn chúng cũng không thể chạm vào vị chủ thần ấy. Cũng vì nguyên do đó, đại đa số động vật yếu thế hơn đều theo phe của ông, tạo nên một lằn ranh giữa kẻ không cần bảo vệ và được bảo vệ.
----
“Rầm... rầm...”
Mặt đất rung chuyển dữ dội, từng khe nứt hở ra theo từng tiếng nổ vang. Khói đen cuộn tròn như một sinh vật sống, ngọn lửa dữ tợn điên cuồng tàn phá từng căn nhà đơn sơ. Phía trên cao tiếp tục xuất hiện một làn gió kì lạ lao xuống với tốc độ chóng mặt, nhắm thẳng khu tập trung của loài Connochaetes taurinus (*).
“Rầm...”
Hai vũ khí va chạm với nhau, sóng xung kích lập tức lan ra khiến cả một vùng trời khói bụi mù mịt. Gã nam sinh bị chặn đòn nghiến chặt răng, tức giận nhìn đối thủ của mình:
- Xích Ảnh!!! Lại là tên chó lai nhà ngươi.
Xích Ảnh dùng thanh kiếm của mình chặn đứng chiêu thức của kẻ thù, lực tụ trên thanh đao của đối phương lớn dần tới mức nền đất dưới chân hắn bị sụt xuống từng mảng.
Đám linh dương mới chỉ biết đi bằng hai chân, trên đầu vẫn còn cặp sừng dài và gương mặt hoang sơ của tổ tiên, sợ hãi nắm chặt lấy nhau lùi về phía xa. Lúc này một tia sáng chói lóa từ phía bên phải truyền đến, đôi mắt Kiều Khánh đanh lại đẩy lùi thanh kiếm chắn đường mình ra. Cậu nhe hàm răng sắc nhọn lao về phía luồng sáng.
Chỉ trong chớp mắt, ánh sáng vụt tắt một cơ thể rơi "phịch" xuống đất, quằn quại trong đau đớn với một bả vai bị cắn toạc đến tận xương. Tiếng hét hoảng loạn vang lên khắp nơi, đồng thời những kẻ thuộc phe Xích Ảnh cũng lần lượt đứng ra chĩa vũ khí về phía cậu.
Gương mặt Xích Ảnh cau lại, ngưng trọng nói:
- Kiều Khánh, bọn ta chưa làm gì động chạm tới ngươi. Vì sao năm lần bảy lượt nhắm vào bọn ta?
Đôi mắt Kiều Khánh ánh lên nét hoang dại, nhổ miếng thịt tươi trong miệng xuống đất, đôi tay vẫn nắm chặt lấy vũ khí của mình, cười khinh bỉ:
- Không làm gì? Ha... Sự tồn tại của các ngươi chính là nguyên nhân.
Càng nghĩ lửa giận trong cơ thể cậu càng bùng lên. Từ khi sinh ra cho tới nay, không có một ngày nào Kiều Khánh không phải đối mặt với tử thần. Xung quanh cậu lúc nào cũng xuất hiện kẻ muốn đoạt mạng mình, thậm chí phải cạnh tranh với chính đồng loại. Cậu phải gắng gượng giành giật từng miếng ăn mới có thể tiến hóa đến hình dạng này.
Vậy mà từ đâu đó lại xuất hiện một tên Xiểm Vũ tự xưng là chủ thần. Điều khốn kiếp nhất là ông ta bao bọc đám yếu ớt này từ khi sinh ra cho tới khi lớn lên. Không cần phải đánh đổi hay đối mặt với nguy hiểm mà vẫn có thể sống sót giống như sinh ra đã có quyền được sống. Trong khi những động vật sinh ra trong dòng dõi bậc cao vẫn phải hứng chịu vòng xoáy sống chết.
Chỉ dựa vào bản thân chúng dễ vỡ nát mà được sống đơn giản hơn ư?
Trong số các loài có cấp bậc cao như cậu, cũng có kẻ lạc loài, tự gọi đó là "lòng nhân ái". Sau đó đồng lòng với Xiểm Vũ bảo vệ lũ động vật cấp thấp. Tiểu biểu nhất là phụ thân của Xích Ảnh, kẻ đã bỏ rơi bạn đời và kết giao với một con linh dương bậc thấp, một điều cấm kị trong động vật bậc cao. Xích Ảnh trong mắt cậu không khác gì một khối kết tinh ô uế. Tiếng gầm gừ nghẹn ứ trong cổ họng, âm thanh tức giận vang lên:
- Mẹ kiếp! Dựa vào cái gì mà các ngươi được phép ở thượng nguồn. Lũ tạp chủng như các ngươi phải biết thân biết phận, cúi đầu mà sống đi chứ!
Kiều Khánh không để Xích Ảnh có thời gian đáp lại, cậu gầm lên một tiếng cơ thể bỗng chốc phình to ra. Ẩn dương phục trên người biến trở lại màu lông nguyên bản, làn khói đen bao quanh cơ thể cậu phút chốc bùng lên rồi tan biến. Chi trước vừa hạ xuống, đất trời lập tức rung chuyển.
Khi nguyên thân Kiều Khánh xuất hiện, cả nhóm Xích Ảnh đều nổi lên một trận kinh sợ, vũ khí mà chúng tự tay chế tạo trở nên vô dụng với cơ thể to lớn đó. Chỉ có mình Xích Ảnh đứng đối đầu nhưng căn bản không phải đối thủ của cậu. Kiều Khánh nhìn xuống một bầy chạy tán loạn như kiến dưới chân, nhe hàm răng sắc nhọn thích thú, điên cuồng cắn phá khắp nơi.
Bầu trời đột nhiên tối sầm lại, mây đen che phủ mặt trời cuộn tròn thành hình xoắn ốc, ngọn sét xám xịt đánh thẳng xuống người của Kiều Khánh. Toàn thân Kiều Khánh run rẩy trong dòng điện, từng vết thương rách ra rồi nhỏ máu, cậu đau đớn gầm lên.
Từ trong đám mây đen hiện ra một sinh vật huyền thoại với cơ thể phủ đầy vảy rồng, ánh mắt lóe lên giữa bầu trời đen tối. Kích thước của nó so với Kiều Khánh không khác là bao. Trong cơn đau giằng xé, cậu không còn cách nào khác phải chạy trốn, nhưng trước khi bỏ đi, Kiều Khánh vẫn không quên khắc ghi hình dáng của con Qilin (*) ấy vào tận xương tủy.
Thấy Adrewsarchus đã bỏ đi, làn khói trắng tỏa ra từ cơ thể nó bay lên. Bầu trời tức khắc trong xanh trở lại, Xích Ảnh nhìn nhân dạng quen thuộc của Qilin, quả nhiên hắn là một trong những cánh tay đắc lực của Xiểm Vũ. Mặc dù chính Xích Ảnh hay cha hắn đều không hài lòng khi chủ thần lại là Xiểm Vũ, nhưng vì có cánh tay vươn dài của ông ta nên việc bảo vệ lãnh thổ dễ dàng hơn rất nhiều.
Con Qilin ấy nhìn xuống đống đổ nát mà Kiều Khánh để lại, ánh mắt phức tạp khẽ cong lên. Hắn chẳng nói năng một câu mà bỏ đi ngay.
----
Chú thích:
- Connochaetes taurinus (*): Linh dương đầu xanh.
- Qilin (*): Kì lân.