Nhận thêm một thông tin mới khác, Krattas ngoài mặt ngạc nhiên, bên trong còn có cảm giác hưng phấn. Giống như một nữ sinh quê mùa lần đầu lên thành phố vậy.
- Del và Vil ư? Tôi chỉ thấy hai đứa ấy to hơn những con cùng loài thôi mà?
- Nhưng cậu có thấy con chó hay con họ nhà mèo nào biết nói chuyện chưa? Hơn nữa còn có thể tư duy chiến thuật nữa.
Hy Trân từ tốn giải thích, ngón trỏ chỉ vào vùng ngực trái cô, tiếp tục nói:
- Chúng tôi nói rồi, quan trọng là linh khí bên trong. Hai đứa nó có khi còn lớn tuổi hơn tôi ấy.
Nhắc đến tuổi tác, Krattas cũng không mấy bất ngờ nếu họ nói hơn cô nhiều tuổi. Vì cô đã tận mắt chứng kiến Băng Trúc không hề thay đổi từ khi cô còn là đứa trẻ mặt búng ra sữa.
- Nhưng mấy cậu không sợ ư? Các cậu sống lâu như vậy,... không phải số lượng sẽ khó giảm xuống sao? Đến lúc đó sẽ không còn đất để sinh sống nữa.
Kiều Khánh gật đầu tiếp lời:
- Dựa trên lý thuyết thì đúng là vậy... Nhưng thực tế thì khó lắm. Động vật làm thức ăn được thì không nói,... chứ thị dân hành tinh tôi có tỷ lệ sinh rất thấp. Thậm chí quá trình trưởng thành không dễ dàng chút nào. Chỉ mất cảnh giác một chút, tính mạng cũng có thể biến mất.
Cậu dừng một chút suy nghĩ. Sau đó mỉm cười bổ sung:
- Ừm... Mà tụi tôi trường sinh bất lão nhưng không phải bất tử đâu. Nếu bị ai đó gϊếŧ thì vẫn chết như thường. Hơn nữa hành tinh chúng tôi không “tĩnh” như ở đây, cậu cứ tưởng tượng một mét vuông sẽ có khoảng hai đến ba nhóm đánh nhau. Khác ở chỗ chúng tôi ít khi tụ tập đông, chỉ các cá thế giao chiến với nhau thôi.
Krattas nghiêng đầu khó hiểu. Nếu nói Phong Vũ vì bị mất chủ thần mới trở nên loạn lạc, thì hành tinh bọn họ không phải có Băng Trúc rồi ư? Tại sao vẫn còn gây chiến với nhau như vậy?
- Hành tinh các cậu chưa hòa bình à?
Về phương thức này, ngay cả Hy Trân cũng không hiểu. Có thể nói ở Nhất tinh thể giống loài của cô là một trong số bộ loài có số lượng ít nhất, thậm chí có thể đếm trên đầu ngón tay. Nơi sống không thể cố định, nằm rải rác khắp nơi. Nhờ vào trí tuệ sắc bén, nên dù linh khí có yếu nhưng bọn họ vẫn biết cách trốn thoát hoặc cộng sinh với loài mạnh hơn. Chỉ là thay vì trốn chạy cả đời, họ vẫn muốn có một nơi bình yên để sống hơn. Kiểu dạng không có đánh nhau, an tĩnh giống như Tam tinh thể hoặc Bát tinh thể vậy. Đa số động vật cấp cao ở Nhất tinh thể đều rất cảnh giác, hầu như chỉ hoạt động đơn lẻ, rất khó hợp tác.
Kiều Khánh nhìn hai nữ sinh mặt mày cau lại kia thì cười nhẹ đáp:
- Không biết hai cậu nghĩ sao chứ tôi thấy đó là hòa bình. Và tôi tin đa số thị dân chỗ tôi đều nghĩ thế.
- Chúng tôi đánh nhau không chỉ vì sở thích, mà còn muốn đoạt lấy những thứ mình cần. Kẻ yếu không có quyền đòi hỏi. Nếu có một ngày, đột nhiên thị dân tôi chia ngọt sẻ bùi, ngày qua ngày tặng nhau thức ăn mà không cần lý do. Đến lúc đó mới gọi là bất công, là loạn lạc. Dựa vào đâu một đứa yếu ớt cả ngày không làm gì, lại được ăn nhiều như đứa hùng hục đi săn?
Thấy Hy Trân thoáng chốc bối rối, Kiều Khánh ngay người lên, hai chân co lên thành tư thế ngồi nhổm. Bàn tay dịu dàng xoa vai nàng:
- Tổ tiên chúng tôi vốn đã rất độc lập, dựa theo quy luật sinh tồn để sống cũng quen rồi. Những động vật sinh ra có thể chất yếu hơn, đương nhiên sẽ tập trung theo bầy đàn. Cũng vì ở phe yếu thế, bản tính sinh ra mới nhận định hòa bình chính là không có tranh chấp.
Krattas nhìn sang Hy Trân rồi lại quay trở về Kiều Khánh:
- Hửm? Hai cậu không có cùng suy nghĩ hả?
- À thì tôi nói rồi đó, tôi là đa số. Những loài như cô ấy đã sớm tìm vùng đất phù hợp khác rồi. Hyn, cậu thấy sao?
Hy Trân trước giờ chưa nghĩ tới trường hợp này, trong tiềm thức nàng đương nhiên muốn tìm một hành tinh an toàn hơn. Không phải sống trong lo sợ gϊếŧ, hay bị gϊếŧ. Thế nhưng nàng không muốn rời xa Nhất tinh thể chút nào. Nàng nhìn Kiều Khánh khẽ nói:
- Nếu có khả năng, cậu sẽ đi với tôi chứ?
Đáy mắt cậu lộ ra vẻ cưng chiều, xoa đầu Hy Trân:
- Nếu vùng đất đó có thể kiểm soát thú tính của tôi, tôi sẽ theo... Được rồi chắc hai bọn họ cũng nói chuyện xong rồi, chúng ta về xem sao.
Krattas cùng Hy Trân gật đầu, hít sâu một hơi đứng dậy, trở về khu tập luyện. Thế nhưng khi đến nơi, họ chỉ thấy có Lang Nhất đứng đó.
Kiều Khánh lấy làm lạ bèn hỏi:
- Eri đi đâu rồi?
Lang Nhất chậm rãi ngồi xuống nền cỏ, dù giọng nói lạnh nhạt nhưng ánh mắt cụp xuống buồn bã lại phản bội hắn.
- Cậu ấy dặn chúng ta ở đây ba ngày, sau đó hẹn gặp hội đồng các bộ trưởng một lần nữa... Cậu ấy có việc khác giải quyết.
Kiều Khánh liếc mắt nhìn Hy Trân và Krattas, cả ba hiểu ý đồng loạt ngồi xuống. Bầu không khí giải tỏa hôm nay rất thích hợp để tra hỏi. Bọn họ vẫn luôn thắc mắc, một tảng băng di động như Lang Nhất, vì sao lại trao tình cảm cho Băng Trúc mãnh liệt như vậy.
Tuy ở cùng một nhóm nhưng Lang Nhất rất ít tiếp xúc với Hy Trân và Krattas. Ngoại trừ lúc làm nhiệm vụ, có khi cả ngày chẳng nói với nhau một câu.
Vậy nên trách nhiệm hỏi han này lại rơi vào người Kiều Khánh:
- Này,... Cậu đang buồn chuyện gì vậy?
-...
- Có phải... cậu ấy lại từ chối tình cảm của cậu không?
-...
Kiều Khánh vận dụng hết kiên nhẫn của mình vẫn không thể khiến hắn mở miệng, cậu bắt đầu chán nản. Kiều Khánh không phải kiểu người tò mò chuyện của kẻ khác, chỉ là Hy Trân luôn miệng hỏi cậu những thứ đó.
Mà một phần chuyện này có liên quan đến chủ thần của cậu nên cảm thấy có chút trách nhiệm. Kiều Khánh suy nghĩ một lát rồi nói:
- Hmm, cậu cứ giữ giải quyết một mình có được đâu. Nhìn tôi xem chẳng phải đã có bạn đời rồi à? Nhỡ đâu tôi có thể giúp cậu gỡ rối thì sao?
Cứ ngỡ hắn sẽ im lặng như thế mãi, Kiều Khánh bực dọc muốn rời đi thì bị hắn kéo trở về.
- Cậu ấy nói sẽ trả lời tôi khi trở về.
Dù là một câu không đầu không đuôi nhưng bọn họ đều hiểu ý tứ trong lời nói đó. họ thoáng chốc ngạc nhiên, sau đó gương mặt giãn ra như tìm thấy tia hy vọng.
- Vậy tốt quá còn gì?!
Lang Nhất níu mày, hắn còn chưa tự tin đến mức ấy. Giọng nói vẫn bình đạm đáp:
- Cậu ấy có khả năng sẽ từ chối tôi.
Hy Trân đột nhiên xen vào:
- Cậu ấy nói vậy à? Rồi sao?
Lang Nhất lắc đầu, ánh mắt vẫn nhìn xuống nền cỏ, âm thanh nghe có vẻ chán nản:
- Cậu ấy nói nếu không được, tôi sẽ phải rời xa cậu ấy.
Kiều Khánh khoanh hai tay trước ngực vô cùng đắn đo. Dưới con mắt của kẻ ngoài cuộc, cậu có thể nhìn ra Băng Trúc cũng dành sự quan tâm đặc biệt cho Lang Nhất. Vậy mà cậu vẫn không hiểu vì sao hai bọn họ không đến được với nhau.
Phải chăng các chủ thần không được phép kết đôi với thị dân của mình? Khi cậu hỏi Lang Nhất chuyện đó, hắn cũng ngơ ra một lúc mới đáp:
- Tôi không rõ... Trước giờ bọn họ không đề cập... Nên tôi cũng không hỏi.
Lang Nhất cố gắng lục lại trong số cuộc trò chuyện trước kia của các nguyên thần với nhau. Cuối cùng chỉ có một đáp án mơ hồ:
- Tôi chỉ biết Lục tinh thể trước đây là hai hành tinh khác nhau. Sau đó vì hai chủ thần ấy kết đôi nên hai hành tinh cũng hòa làm một. Còn chủ thần với thị dân... tôi chưa thấy họ nói.
Krattas im lặng từ nãy tới giờ theo dõi câu chuyện, chủ đề dần vượt qua kiến thức mà cô biết. Krattas vội vàng lên tiếng:
- Lat, vì sao cậu thích Eri vậy?
Lang Nhất ngập ngừng hồi tưởng lại quá khứ, hắn cũng chẳng biết mình đã yêu Băng Trúc từ khi nào. Hắn chỉ nhớ khi bản thân nhìn thấy đứa bé nằm trong nôi kia, trái tim hắn hẫng một nhịp. Rồi từ đó hình bóng ấy luôn ghim chặt ở đó, một chút cũng không rời.