- 🏠 Home
- Viễn Tưởng
- Thế giới giả tưởng
- Chờ Đợi
- Chương 33
Chờ Đợi
Chương 33
Hy Trân đẩy nhẹ Kiều Khánh đang đứng bên cạnh cùng nhìn về phía Krattas đang thẫn thờ ngồi trên tảng đá ven suối. Nàng hiểu những áp lực mà cô đang nhận lúc này, không phải loài động vật nào cũng có thể dễ dàng chấp nhận sự thật nhanh chóng. Hy Trân dẫn theo Kiều Khánh đến bên cạnh cô, nhẹ nhàng đặt tay lên vai đối phương đồng thời tựa cằm lên đó.
Lời nói không nặng không nhẹ đều đều cất lên:
- Tôi hiểu cậu đang rất bối rối. Chúng tôi cũng ngạc nhiên giống cậu vậy.
Krattas kinh ngạc quay đầu nhìn nàng. Ban nãy cô không thấy hai người họ thể hiện chút hoảng loạn nào, chỉ thấy họ điềm tĩnh hỏi han một số chuyện chứ không thắc mắc vì sao. Cứ như trong lúc đó, chỉ có mình cô không biết gì cả.
- Vậy sao các cậu không hỏi?
Kiều Khánh ngồi bệt xuống nền cỏ, cánh tay to lớn tùy ý đặt lên đùi Hy Trân thoải mái nhún vai đáp:
- Vì chúng tôi tin tưởng tuyệt đối vào Eri. Chỉ cần cậu ấy nói làm được, chúng tôi sẽ thực hiện bằng cả tính mạng.
Kiều Khánh dừng lại một chút, khóe miệng đột nhiên cong lên vui vẻ:
- Còn lý do là gì hay sự việc diễn ra thế nào, tôi tin nếu cậu ấy muốn chúng ta biết, chắc chắn cậu ấy sẽ nói ra.
Những câu nói tưởng chừng rất đỗi bình thường, lại khiến cơn sóng dữ dội trong lòng Krattas bình lặng thêm một chút. Krattas nhớ tới câu nói của Băng Trúc muốn hai bọn họ nói chuyện với mình thì mạnh dạn hỏi:
- Tôi có thể biết Lục hắc thể đó là thứ gì không? Sinh vật rồi chiếm đoạt gì đó. Chẳng lẽ họ không phải loài chim ư?!
Hy Trân mỉm cười gật đầu nhưng sau đó lại nhìn Kiều Khánh chờ đợi giải thích. Tuổi thọ của nàng so với mặt bằng chung ở Nhất tinh thể không hề cao. Một số chuyện từ thời xa xưa căn bản nàng còn chưa xuất hiện hoặc đang ở hình hài khác.
Kiều Khánh cũng đoán được hành động ấy, ngẫm nghĩ giây lát rồi nhặt một cành cây lên, vừa nói vừa chỉ vào điểm mình đang giải thích:
- Cậu tưởng tượng ở chỗ chúng tôi giống như cái này, có hai đầu.... Đầu bên này là chỗ chúng tôi. Ở giữa có một vị thần trấn giữ, giống như bảo vệ ấy. Không để bên này lấn sang bên này là được. Lục hắc thể là một hành tinh nằm ở phía bên kia do một vị thần khác canh giữ.
Nói xong vị trí, cậu đặt cành cây xuống nghiêm túc hồi tưởng chuyện quá khứ để kể cho họ nghe:
- Nguyên do Lục hắc thể muốn chiếm đoạt nơi này là vì hành tinh của cậu đã gϊếŧ chết chủ thần của mình. Chủ thần cũng giống như bộ trưởng của một bộ lạc, khác ở chỗ vị ấy kiểm soát toàn bộ hành tinh, hợp nhất làm một. Ví dụ thì Eri chính là chủ thần của chúng tôi.
Đôi mắt Krattas mở to, cảm giác như con ngươi đen láy ấy có thể rơi ra khỏi hốc mắt. Cô lắp bắp hỏi lại:
- Bọn... bọn tôi...gϊếŧ chủ thần á? Tại sao?
Đáp lại sự kinh ngạc ấy Kiều Khánh chỉ biết lắc đầu:
- Tôi không rõ, chỉ biết toàn bộ loài chim cũng như động vật ở đây đều là nguyên do khiến chủ thần ấy biến mất. Haiz... điều đó đối với thế giới chúng tôi rất cấm kị. Còn Eri có nhắc tới sinh vật.
Nói đến đoạn này Kiều Khánh đột nhiên thấy câu hỏi hơi nực cười, ánh mắt khó giấu nét kì thị giống loài:
- Bên ngoài kia, loài chim của các cậu chỉ giống như hạt cát trong sa mạc mà thôi. Ngay cả chúng tôi, cậu cũng biết không phải mà.
Krattas gật đầu thừa nhận. Dù tiếp xúc họ không lâu như Băng Trúc nhưng chỉ cần nhìn sơ qua phần thân, cô đã biết họ không phải. Họ không có cánh, cũng chẳng có vết sẹo nào cho thấy phẫu thuật cắt bỏ, sức bật lớn, khả năng tư duy cũng có sự khác biệt. Krattas nhận rõ sức mạnh của họ lớn tới đâu nên càng thêm lo lắng tới an nguy của Phong Vũ.
Cô buồn bã nói:
- Vậy tại sao lại là tôi?
Lần này Hy Trân kéo cơ thể cô về phía mình, tay còn lại đặt lên quả cầu trong suốt trên tay Krattas, nói:
- Vì chỉ có cậu mới làm được. Yên tâm đi, dù Eri không có ở đây, cậu ấy cũng nhất định sắp xếp ổn thỏa cho cậu. Cậu chỉ cần cố hết sức thôi.
Hy Trân đột nhiên sực nhớ ra điều gì, quay qua Kiều Khánh hỏi:
- Nhưng Eri đi tới lễ Tế Thần một mình rất nguy hiểm sao? Tôi thấy cậu và Lat lo lắng cho cậu ấy thì phải.
Kiều Khánh cắn môi suy tư, nghĩ đến sự kiện đó, trái tim cậu cứ có cảm giác bất an. Cậu không muốn tiết lộ quá nhiều chỉ đưa ra vài trạng thái tương tự:
- Cái lễ đó giống như một võ đài khép kín. Đối thủ sẽ đến liên tục, không quan tâm cậu có thời gian nghỉ ngay không, cũng chẳng màng quy tắc chơi đẹp hay chơi bẩn. Chính là cảm giác đó đó.
Hy Trân níu mày hỏi:
- Không giới hạn số lượng ư?
Nhận một cái lắc đầu, Hy Trân và Krattas đều trầm mặc, Kiều Khánh liền bổ sung một câu lạc quan:
- Eri cũng có quyền sử dụng mọi phương thức đáp trả, đừng lo lắng quá.
Krattas quan sát bộ dáng của bọn họ, trong lòng cân nhắc có nên hỏi hay không sau đó lại nghĩ, hiếm khi họ chủ động giải đáp câu hỏi thế này, cô nên tận dụng mới đúng.
- Này hai cậu, có chuyện tôi thắc mắc rất lâu rồi. Làm thế nào mà các cậu lại đi được bằng hai chân vậy? Mấy cậu là con gì á?
Tiếng cười đột nhiên vang vọng trong núi rừng khiến những con sóc đang nhặt hạt cây gần đó cũng phải chạy mất. Cậu không biết vì sao lại buồn cười, nhưng cảm giác giống như câu hỏi “sao cậu biết thở?”. Kiều Khánh cười sảng khoái tới mức ho sặc sụa mới chịu dừng lại. Miệng vẫn còn dư âm của cảm xúc đó chưa thể khép lại vừa tủm tỉm vừa đáp:
- Mấy cậu làm sao dùng cánh cầm nắm đồ vật được thì chúng tôi cũng vậy thôi. Đáp án chỉ có hai từ “tiến hóa”.
Hy Trân tiết chế hơn một chút, hắng giọng lấy lại dáng vẻ trưởng thành, nhẹ nhàng nói:
- Trong sách các cậu cũng có ghi tổ tiên các cậu được lai tạo từ chim và loài Homo sapiens Linnaeus hay còn gọi là loài người, đúng không?
Thấy Krattas gật đầu, nàng mới nói tiếp:
- Tôi chính là Homo sapiens Linnaeus thuần chủng đây. Nhưng mà giai đoạn tiến hóa của tôi hơi chậm so với những cá thể cùng loài sống ở hành tinh khác, mới chỉ đạt ngưỡng có thể cảm nhận linh khí chứ sử dụng chưa nhuần nhuyễn lắm.
- Linh khí?
Kiều Khánh chen miệng giải thích:
- À, nói sao nhỉ... Khi tiến hóa đến giai đoạn nhất định, cơ thể cậu sẽ sản sinh ra một loại khí đặc trưng từ linh hồn. Linh khí này rất đặc biệt và không có sự trùng lặp ở bất kì cá thể nào. Giải thích sâu hơn thì khó lắm, đại loại nó như một món vũ khí đa năng. Chỉ cần cậu có thể sử dụng nó một cách triệt để thì không cần mang bất cứ đồ trang bị nào theo người... Một cái phẩy tay, cũng có thể san bằng cả núi.
Krattas gật gù nghe vẻ đã hiểu rồi bất chợt lại đưa ra một câu hỏi mới:
- Nó cứ sản sinh ra hả? Không hết luôn ư?
Kiều Khánh đưa tay lên cằm suy nghĩ một hồi lâu mới đáp tiếp:
- Có lúc cạn. Tùy vào năng lực mạnh hay yếu hoặc linh hồn mệt mỏi vì sản sinh quá nhiều,... không còn sức nữa.
- Vậy tại sao chúng tôi không cảm nhận được?
Kiều Khánh nhún vai tỏ vẻ không biết:
- Chịu thôi. Có thể do các cậu quá yếu hoặc không có khả năng này. Linh khí là yếu tố quan trọng để một sinh vật có thể tiến hóa lên bậc. Mà suốt hàng ngàn năm qua các cậu không thay đổi chút nào thì khả năng không có cao hơn. Cũng có thể các cậu vừa yếu vừa mất khả năng cũng nên.
Krattas rũ mắt buồn bã, cũng không hiểu mình buồn vì nguyên nhân gì. Cảm giác ganh tị khi giống loài mình thấp kém hơn những loài động vật khác chăng?
Tiếng thở dài khe khẽ vang lên, cô không muốn tiếp tục nói về nó nữa, liền chuyển qua Kiểu Khánh:
- Còn cậu thì sao? Lat nữa? Hai cậu có giống Hyn không?
Kiều Khánh bật cười lắc đầu, giọng nói còn hơi hướng khinh thường:
- Tôi thèm vào cái giống loài đó. Thông minh nhưng linh khí yếu thì cũng vô dụng.
Câu nói vừa dứt, Kiều Khánh liền cảm thấy phía sau gáy mình hơi rờn rợn, cặp mắt như chứa hàng vạn mũi dao đâm chọt lên cơ thể, cậu vội hắng giọng sửa lời.
- À thì ở hành tinh tôi không ưa chuộng đánh chiến lược. Chỉ có đυ.ng là chạm thôi, không thương lượng, không khoan nhượng. Thế nên loài của Hyn không phổ biến. Ở các hành tinh khác như Tam tinh thể hay gì đó, loài của Hyn phát triển mạnh lắm.
Kiều Khánh nở một nụ cười giảng hòa với nàng rồi mới quay trở lại câu hỏi của Krattas:
- Còn tôi là Andrewsarchus, loài này đã bị diệt sạch ở đây rồi nên không lấy ví dụ được. Giai đoạn tiến hóa của tôi coi như đã hoàn chỉnh, nhưng mà vẫn có thể tiến thêm nữa giống như Lat ấy... Cậu ta đã tiến hóa thêm mấy lần lận, nhưng sau cái tiến hóa hoàn chỉnh thì chỉ có linh khí mạnh lên thôi, ngoại hình không đổi.
Krattas chỉ tay vào Kiều Khánh như lấy ví dụ trong câu nói:
- Ngoại hình? Thế này hả?
Kiều Khánh nhìn vào mình rồi bật cười phẩy phẩy tay:
- Không không. Chỉ là hình dạng này linh hoạt nhất nên được đa số loài ưa chuộng. Theo các cậu nói gọi là gì ta...
Cậu liếc ngang liếc dọc cố gắng đào sâu trong đống kiến thức đã đọc qua ở đây rồi vỗ đùi một cái khi tìm thấy, reo lên:
- À, theo xu hướng. Đúng, haha... Tuy nhiên cũng có mấy cá thể đi ngược thời đại vì một vài nguyên do khác nhau. Ví dụ như Del và Vil này, cấp bậc tiến hóa hai đứa nó ngang cơ Hyn đấy.
- 🏠 Home
- Viễn Tưởng
- Thế giới giả tưởng
- Chờ Đợi
- Chương 33