Krattas lúc này mới nắm bắt cuộc trò chuyện của họ ngơ ngác không hiểu. Thông tin mà cô nhận được duy nhất là Băng Trúc sẽ phải rời xa cô, nghĩ đến đây cô càng xúc động hơn, muốn níu giữ nàng. Nhưng khi Hy Trân tiếp tục xoa lưng cô thì thầm “Lát nữa rồi nói.”, cô mới tiếp tục ôm lấy Hy Trân điều chỉnh cảm xúc đang cuộc trào.
Băng Trúc vẫn bình tĩnh đáp lại hắn:
- Ta biết. Nhưng vì ở đây quá lâu, linh khí của ta không thể thoải mái phát tán ra bên ngoài. Ta thật sự rất bí bách. Một khi bị mất kiểm soát, ta không muốn các nguyên thần theo ta cũng bị thương.
Bầu không khí cô đặc mỗi lúc một dày lên, những suy nghĩ lo lắng khác nhau quẩn quanh, nhất thời không biết nên nói gì. Băng Trúc quan sát vẻ mặt của họ rồi cất tiếng phá vỡ sự im lặng:
- Hai cậu đi nói chuyện với Krattas, tôi có chuyện muốn nói với Lang Nhất.
Chờ cho nhóm Krattas đi khuất, Lang Nhất mới chủ động tiến sát đến bên cạnh Băng Trúc, bàn luận sâu hơn về sự việc ban nãy:
- Những sinh vật bị trục xuất đó thực sự đến nhằm mục đích xâm chiếm Phong Vũ sao?
Nàng khẽ gật đầu:
- Ban nãy ta cũng thăm dò bọn họ rồi, Huyết Giác đúng là đang toan tính chuyện đó.
- Chúng ta không ngăn ngay lúc này được ư?
Lang Nhất để ý từng chuyển động trong mắt nàng, có vẻ như Băng Trúc đã chứng kiến một khung cảnh hụt hẫng.
- Luật Tam Trấn không cho phép ta can dự vào chuyện bên Hắc Thể nếu chưa có gì thực sự xảy ra... Oekevis vô năng thì ta không nói. Nhưng ngay cả Ogion cũng bị cuốn theo hành động của Huyết Giác. Nó làm ta rất buồn.
Lời đồn nhất đại vương chỉ là bù nhìn tượng trưng quả nhiên không sai, có điều năng lực của Ogion theo hắn biết chỉ thấp hơn Băng Trúc một chút. Vậy mà hắn đột nhiên đồng ý để thành viên Thượng Ngân dây dưa với Phong Vũ một lần nữa?
Lang Nhất đưa tay chạm vào tay áo nàng cẩn thận vuốt ve, theo bản năng cơ thể cũng cọ qua cọ lại mà quên mất bộ lông mượt mà đã không còn. Băng Trúc đã quen với hành động của hắn chỉ nhẹ nhàng dựa vào chậm rãi nói tiếp:
- Ta có cảm giác bọn họ đã rẽ đi theo một hướng khác, bỏ lại ta một mình chốn cũ vậy. Câu thề "nhất quyết không để Phong Vũ quay lại Thượng Ngân" có lẽ chỉ còn mình ta nhớ mà thôi.
Lang Nhất nhích người, vòng tay qua vai nàng, để nàng tựa vào nơi thoải mái nhất trong lòng. Từng hành động giống như nâng niu một cánh qua mỏng manh.
Hắn âm trầm đáp:
- Khi ngài đi, ta sẽ về Nhất tinh thể. Chờ ngài quay về.
Hắn không quan tâm Phong Vũ ra sao, cũng không để ý đến sự sống chết của ai khác. Băng Trúc không ở đây, hắn cũng sẽ không ở đây. Lang Nhất muốn về nhà để đợi nàng.
Băng Trúc như nhớ ra một sự kiện, nâng người rời khỏi vòng tay Lang Nhất nhìn vào đôi mắt trìu mến chỉ dành cho mình, nhẹ nhàng hỏi:
- Ngươi vẫn yêu ta sao?
Lang Nhất khẽ ngạc nhiên khi nàng đột nhiên đề cập đến chuyện này. Từ trước đến nay, hắn vẫn luôn dõi theo nàng, dù cho bị từ chối hay đẩy ra xa. Đôi khi nàng chỉ đáp lại bằng vài chữ đơn giản “xin lỗi, ta không thể”, nhưng một người chưa từng kỳ vọng như hắn chẳng quan tâm đến điều đó. Lần từ chối tình cảm cuối cùng từ Băng Trúc đã cách đây mấy nghìn năm rồi.
Hắn thận trọng gật đầu:
- Vâng.
- Ta biết tình cảm của ngươi. Chỉ là cảm xúc không nói cho ta biết ta có yêu ngươi hay không. Lần rời đi này, ta không chắc bản thân có thể quay về...
Băng Trúc có cảm mến hắn, có nhận ra bản thân coi trọng và tin tưởng hắn tới mức nào. Nhưng mỗi khi muốn thể hiện ra, luôn có một thứ gì đó chặn lại, nó không cho phép nàng tiến qua danh giới, đến bên hắn. Đầu nàng sẽ vô thức trống rỗng, còn trái tim thì nhói đau. Băng Trúc cũng từng có suy nghĩ phá vỡ xiềng xích ấy nhưng linh khí không cho phép nàng làm điều này. Lễ Tế Thần là một cơ hội để nàng rút cạn linh khí và phá vỡ chúng, nhưng song song với đó nàng sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng.
Nàng không muốn hắn cứ thế chờ đợi nàng trong vô vọng, nàng muốn hắn sống hạnh phúc hơn ai hết.
Lang Nhất nắm chặt tay áo, gương mặt như vừa trở về khỏi cảnh tượng thảm khốc, hơi thở gấp gáp truyền đến pha trộn với chất giọng trầm thấp, vừa lo lắng vừa run rẩy:
- Không. Ngài nhất định phải trở về.
Băng Trúc đưa tay chạm lên gương mặt hắn, lẳng lặng khắc ghi trong lòng, trấn tĩnh hắn:
- Ta đương nhiên sẽ trở về. Nhưng không biết là bao lâu, hay trong hình hài nào. Hay trong thể xác không còn nhớ ngươi là ai. Lang Nhất, ta sẽ cho phép người chờ, cho tới khi ta không còn là chính mình.
Nàng ngưng lại giây lát mới nói tiếp:
- Năm năm là thời hạn ta có thể quay về... Đến lúc đó ta sẽ trả lời tình cảm của ngươi rõ ràng. Nếu như ta vẫn không thể yêu ngươi, hay ta đã ở trong hình hài khác... Xin ngươi hãy tìm bạn đời khác.
Lang Nhất muốn phản bác, lại bắt gặp ánh mắt lạnh lùng và quyết đoán của nàng:
- Trên đời này ngươi là kẻ duy nhất ta không muốn xóa ký ức... Đừng ép ta. Lang Nhất.