Mặt đất Phong Vũ rung chuyển, không phải vì tự nhiên mà do những cuộc chiến nội bộ nổ ra giữa các đảng phái. Sự kiện bắt cóc nữ ca sĩ đã trở thành một ngòi nổ cho các tư tưởng muốn diệt trừ nhau bùng lên.
Không chỉ ở Ocephelus hay Samesko, những bộ tộc khác cũng cuốn theo dòng chảy này với hy vọng hưởng chút lợi ích từ nó. Tiếng la hét của binh lính trên chiến trường, tiếng gào khóc của đứa trẻ mất gia đình và cả nỗi căm phẫn của thị dân vô tội bị ép buộc chiến đấu tạo nên khung cảnh bi thương, tang tóc nhưng không một ai buồn tiếc.
Trái ngược với điều đó, tại một vùng đất hoang vu không màng thế sự. Các loài động vật thản nhiên ngắm nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây, một bộ tộc chim tách biệt với cộng đồng, sống trong những hang đá tận hưởng cuộc sống thanh bình mà những kẻ cùng loài không có. Bọn chúng không nhớ tại sao bản thân lại ở đây, hay mình là ai.
Chỉ biết rằng chúng đang sống và phải sống cho tốt. Nơi đây có nguồn lương thực vô cùng dồi dào, hầu như mùa nào cũng có, thế nên bọn họ quyết định chọn nơi này để định cư. Tuy nhiên chúng luôn tự nhắc nhở nhau câu nói ông cha truyền lại rằng không được phép lêи đỉиɦ núi, vì ở đó có ma quỷ.
Thực tế phía trên đỉnh núi là một bức tường dài bao quanh, mặt đất phủ đầy cỏ cây uốn lượn theo từng cơn gió nhè nhẹ. Nữ sinh có làn da trắng như tuyết, hàng lông mi đen rũ xuống cùng con ngươi lơ đãng không chút tiêu cự. Nàng ngồi một mình dưới tán cây cổ thụ, để mặc làn gió xới loạn mái tóc. Trong lòng nàng chất chứa những tâm tư nặng nề, những lựa chọn mang đến kết cục bi thảm nhưng cần thiết.
Những tiếng bước chân nhẹ nhàng ma sát với cỏ cây kéo tâm trí nàng trở lại thực tại, quay đầu nhìn bọn họ hỏi:
- Ổn cả chứ?
Krattas và nhóm Lang Nhất từ từ tiến lại ngồi xuống xung quanh nàng rồi mới gật đầu đáp lại. Ánh mắt dõi theo đôi tay thon dài chạm lên bả vai còn băng vải trắng của Krattas, khiến cho vết thương biến mất không chút dấu vết.
Kiều Khánh chờ đợi Băng Trúc chữa trị cho Krattas xong mới nói:
- Hiện giờ hội đồng rất hỗn loạn, bộ trưởng Samesko vẫn đứng về phía chúng ta và yêu cầu tân bộ trưởng Ocephalus thừa nhận sai lầm, nhưng e là không được ạ.
Kiều Kháng ngưng vài giây, Hy Trân liền tiếp lời, gói gọn lại những việc mình đã làm:
- Ở các trung tâm thương mại chúng ta quản lý, tôi cũng đã thông báo họ chuẩn bị tinh thần rồi, có thể đóng cửa bất cứ lúc nào ạ. Trường học bây giờ cũng đóng cửa nên mình không phải xin nghỉ đâu ạ.
Ánh mắt của Krattas lo lắng nhìn về Băng Trúc. Cô hiểu những cái sai của họ nhưng đây đều là đồng bào cùng chung cội nguồn với cô. Krattas không muốn đứng nhìn họ tàn sát nhau thế này.
Ngay cả quê hương Vush của cô cũng bị ảnh hưởng bởi các cuộc chiến, nguồn lương thực hiếm hoi khiến giá cả của nó tăng lên. Băng Trúc có nói đã đưa bố mẹ cô tới một vùng đất khác an toàn hơn, làm cô an tâm phần nào. Có điều bây giờ cô đang là mục tiêu của phe phái Ocephalus nên không thể về thăm gia đình được vì sợ liên lụy.
Cô dè dặt hỏi Băng Trúc:
- Eri, cậu định đóng cửa trung tâm thương mại à? Như vậy có phải sẽ càng làm mâu thuẫn xã hội gia tăng không?
Nhận được cái gật đầu từ nàng, cô tiếp tục nói:
- Không còn cách nào khác sao? Cứ như vậy Phong Vũ sẽ bị hủy diệt mất.
Băng Trúc nhẹ nhàng đưa tay lên xoa đầu cô, ánh mắt nhẹ nhàng như làn nước trong vắt, chậm rãi đáp lại:
- Không sao. Có cậu ở đây mà. Cậu là chìa khóa mang lại hòa bình cho Phong Vũ.
Với câu nói bất chợt không đầu không đuôi này, ngay cả Hy Trần, Kiều Khánh, hay Lang Nhất cũng không hiểu. Băng Trúc ngưng lại vài giây mới giải thích:
- Phong Vũ đã bị chia cắt quá lâu, nếu muốn thống nhất làm một. Trước tiên, phải thống nhất ý chí của họ trước. Giọng hát, tính cách, và tư tưởng của cậu sẽ chỉ dẫn họ đến con đường đó.
Băng Trúc vốn định để Krattas trưởng thành hơn chút nữa mới nói chuyện này cho cô biết nhưng thời gian của nàng đột ngột bị thu ngắn lại. Nàng lo lắng sự trưởng thành của Krattas không kịp. Xem ra, nàng phải đánh cược một phen.
Băng Trúc tiếp tục nói:
- Để được như vậy, họ cần phải mất phương hướng với tư tưởng cũ. Cuộc chiến này,... là cần thiết. Krattas, Phong Vũ có trở nên tốt hơn được hay không, đều phải nhờ ở cậu.
Lang Nhất nhận ra điểm khác lạ trong câu nói của Băng Trúc, giống như những sự kiện sau đó ở Phong Vũ, nàng sẽ không nhúng tay vào nữa vậy. Điều kì lạ là cách nói này rất quen thuộc mà hắn đã nghe được từ một ai đó, nhưng nhất thời hắn chưa nhớ ra.
Lang Nhất gạt bỏ cảm giác lạ lẫm ấy đi, chờ đợi Băng Trúc nói hết câu mới hỏi:
- Nói vậy, cậu không hỗ trợ Krattas nữa sao? Cậu định đi đâu à?
Krattas ngạc nhiên nhìn Lang Nhất rồi lại nhìn Băng Trúc, trọng trách lớn lao như vậy cô không dám khẳng định bản thân có thể gánh vác mà không có nàng.
Ánh mắt buồn bã chợt hiện lên trên gương mặt Băng Trúc thể hiện một nỗi đau vô tận, khiến đối phương cũng phải lặng đi. Nàng im lặng một hồi lâu mới quyết định nói:
- Ừ. Sắp tới tôi sẽ phải rời khỏi đây.
Tiếng thở dài hiếm hoi phát ra khe khẽ, có thể thấy mức độ của vấn đề nghiêm trọng tới mức nào. Không khí xung quanh bỗng chốc bị bóp nghẹt lại:
- Các cậu còn nhớ tôi có nói Phong Vũ xuất hiện sinh vật lạ chứ? Đó là sinh vật bị trục xuất khỏi Lục hắc thể.
Krattas mới nghe chuyện này lần đầu, có hơi khó hiểu, không biết có liên quan gì đến việc Băng Trúc rời đi. Nhưng nhóm Lang Nhất thì vô cùng sửng sốt. Bọn họ đã từng có một cuộc chiến với chủ thần Lục hắc thể, khiến Băng Trúc mang một nỗi đau kéo dài tới tận bây giờ.
Vậy mà vấn đề ở Phong Vũ lại bắt nguồn từ Lục hắc thể. Họ không lo lắng hành tinh đó sẽ ra sao mà chủ thần của họ sẽ cảm thấy thế nào khi phải đối mặt với Lục hắc thể một lần nữa.
Băng Trúc nhìn bộ mặt mang đầy khúc mắc, nắm lấy tay Krattas, cẩn thận chọn lọc thông tin đủ hiểu:
- Tôi nghi ngờ bọn chúng tới đây để tàn sát tất cả sinh vật trên hành tinh này. Cậu nhớ vị thần thoại Phoenix được lưu truyền từ xa xưa không? Nguyên nhân nằm ở đó, còn vì sao và thế nào thì khi có thời gian. Tôi sẽ giải thích sau.
Đôi mắt Krattas chuyển từ kinh ngạc sang sợ hãi, cô run rẩy nói:
- Cậu nói sức mạnh bên ngoài Phong Vũ rất lớn mà. Chúng tôi có thể chống đỡ được hay không?
Hy Trân nhìn cô có chút thương cảm, quàng tay qua đầu Krattas cẩn thận vỗ về. Băng Trúc bình tĩnh đáp lại:
- Chuyện này tớ sẽ nhờ bên ngoài giúp đỡ cậu, có điều...
Băng Trúc lấy từ trong ống tay áo ra một quả cầu phát ra ánh sáng trắng đυ.c trao vào tay Krattas, khóe miệng khẽ nhếch lên đôi chút:
- Cậu cũng phải tham gia bảo vệ hành tinh này. Hãy nhớ, mọi hành động của cậu đều dẫn đến tồn vong của Phong Vũ. Tớ tin cậu sẽ làm được.
Áp lực to lớn đột nhiên đè lên vai khiến Krattas hoảng sợ tới mức bật khóc, Kiều Khánh và Lang Nhất chỉ lẳng lặng quan sát. Thú tính trong bản năng họ không có sự đồng cảm mạnh mẽ như Hy Trân. Họ chỉ có thể hiểu về mặt lý trí, gương mặt vẫn phẳng lặng như tờ nhìn Băng Trúc hỏi:
- Vậy vì sao cậu lại rời đi?
- Hôm nay tôi có tới Tam Trấn bàn chuyện, lễ Tế Thần sắp tới. Tôi được chọn tham gia.
Họ cũng từng nghe phong phanh lễ Tế Thần hoạt động như thế nào. Những cuộc giao chiến liên tục, không có quy định chung, những kẻ tham gia lễ Tế Thần có thể làm bất cứ điều gì kể cả dùng hạ sách để chiến đấu với vị thần được chọn. Kiều Khánh lo lắng nói:
- Vậy có bao nhiêu kẻ đứng đầu theo cậu ạ?
Băng Trúc khẽ lắc đầu, ánh mắt còn phảng phất niềm vui và mong đợi:
- Không. Tôi đã tự đề bạt sẽ đi một mình. Dù biết Huyết Giác cố tình tách tôi ra khỏi Phong Vũ nhưng đây cũng là một cơ hội tốt để tôi đánh giá lại bản thân.
Lần này chỉ có Kiều Khánh và Lang Nhất chấn động, tới mức không thể ngồi yên. Hắn níu mày cất tiếng:
- Như vậy quá nguy hiểm.