Băng Trúc do dự trong giây lát chậm rãi ngồi xuống giường suy nghĩ, cuối cùng cũng nói ra:
- Ngươi còn nhớ vụ xô xát ở trường chứ? Mùi máu tỏa ra từ tên Aegypius Monachus ấy, ta cảm giác y có dòng máu lai hơn nữa là lai giữa một loài chim và một loài khác.
Lang Nhất nhớ lại khoảnh khắc Băng Trúc đột nhiên hỏi hắn về mùi, thời điểm trả lời xong hắn đã tập trung cảm nhận kỹ hơn, giờ phút này có thể đáp lại câu hỏi ấy:
- Ý ngài là mùi tanh của biển có trong máu hắn, đến từ gen di truyền chứ không phải do thức ăn hắn hay ăn.
Nàng khẽ gật đầu. Lang Nhất đột nhiên đổi đề tài, vẻ mặt nghiêm túc như nghĩ đến một chuyện quan trọng:
- Vậy tôi có chuyện muốn hỏi. Phong Vũ... Ngoài Thượng Ngân ra còn hành tinh nào biết đến không?
Băng Trúc sắp xếp lại đống ký ức rồi lắc đầu:
- Có lẽ là không. Phong Vũ ở vị trí hiện tại là do ta, Ogion và Oekevis cùng nhau dịch chuyển tới đây. Các nguyên tố sinh linh trong vũ trụ này vẫn chưa thành hình, ta không nghĩ có hành tinh nào khác biết đến. Sao vậy?
- Tôi lại nghĩ có hành tinh nào đó đã để mắt tới Phong Vũ.
Trong một khoảng khắc, đôi chân mày nàng khẽ cau lại rồi giãn ra nhanh chóng. Cảm xúc ngạc nhiên khẽ lướt qua trên khuôn nhan tĩnh lặng rồi biến mất. Băng Trúc nhẹ nhàng hỏi:
- Sao ngươi lại nghĩ vậy?
- Ngài còn nhớ ngày xx tháng xx tôi cùng Kiều Khánh đến phía nam tìm kiếm tàn dư linh khí của Xiểm Vũ chứ.
________________
Theo như những gì Băng Trúc tìm hiểu về Phong Vũ suốt thời gian qua, Xiểm Vũ đã vi phạm khế ước với Phong Vũ nên đã bị xé nát phần hồn, thân xác có lẽ đang nằm sâu trong lớp đất đá nào đó, khó khăn là, phần hồn bị phân tán khắp nơi không rõ tung tích. Băng Trúc muốn gom lại những phần hồn ấy xem Xiểm Vũ có thể hồi sinh được hay không. Tuy nhiên, thông tin duy nhất mà bọn họ có được là những câu chuyện thần thoại được lưu truyền từ tổ tiên của chúng để lại.
Hôm ấy Lang Nhất cùng Kiều Khánh nhận lệnh từ Băng Trúc đến vùng sa mạc phía nam thăm dò.
- Ai cha, chỗ không có bóng ma nào thế này làm gì có thần với thoại gì. Này Lang Nhất chúng ta tìm chỗ khác đi nơi này nóng quá.
Kiều Khánh há miệng, phả những hơi thở dồn dập ra bên ngoài để giải phóng nhiệt lượng trong cơ thể, ánh mắt liếc nhìn xung quanh tìm kiếm manh mối, sau một hồi chống đỡ cơ thể, cậu tưởng tượng hắn như cái cọc gỗ mà tiến đến tựa người lên. Thấy hắn không đoái hoài gì đến mình, cơ thể cũng chỉ chảy ra một lượng mồ hôi nhỏ thì bất mãn:
- Này, cậu không thấy nóng à?
Cậu liên tục lải nhải bên tai làm hắn đã khó đánh hơi lại càng khó hơn, hắn đẩy người cậu ra đáp:
- Do linh khí chúng quá yếu để ta cảm nhận thôi.
Kiều Khánh chề môi nhìn bộ dáng thẳng tắp kiêu ngạo của hắn nghĩ thà không hỏi còn hơn rồi thấy hắn di chuyển về phía trước mới lảo đảo theo sau miệng vẫn hoạt động hết cỡ:
- Cậu tìm thấy rồi à?
Hắn xác nhận vị trí thông qua hơi nước trong không khí vừa bước vừa giải thích cho cậu:
- Ngài Băng Trúc nói linh hồn của chủ thần rất đặc biệt không chỉ thanh tẩy được chướng khí còn có thể làm thay đổi nguyên bản sắc tố của linh vật. Ngài ấy dặn tôi hãy tìm một chỗ đối lập hoàn toàn với môi trường xung quanh.
Kiều Khánh gật gù quan sát sa mạc khô cằn, từng đợt khí nóng bay lên rút cạn đến từng phân tử nước theo sức nóng từ mặt trời treo trên đỉnh đầu. Vài phút sau mới ngộ ra reo lên:
- Ah. Là ốc đảo phải không?
Cậu mừng rỡ reo lên, giống như tìm thấy niềm vui thoáng chốc quên đi cái nóng lao về phía trước. Đột nhiên cổ áo cậu bị giữ lại, khung cảnh lùi xa trong chớp mắt. Đến khi hoàn hồn lại, phát hiện Lang Nhất đã kéo cậu vào vách đá cách đó vài mét. Cậu mới chỉ dịch chuyển, hắn đã kéo cậu xuống kèm một tiếng “suỵt”.
Phía xa xa đột nhiên nổi cơn gió lạ cuốn theo lớp cát gió bay bụi mù cả một vùng, một sinh vật kì lạ xuất hiện với cơ thể trơn nhẵn, cả người phủ một lớp nước bóng dưới ánh nắng mặt trời lấp lánh chói mắt. Kẻ đó chỉ có hai chi trước, tuy nhiên các đốt ngón tay lộ ra vô cùng rõ ràng. Gã đứng trên nền cát một lúc lâu không nhúc nhích, làn nước trên cơ thể tan biến khiến gã ngã xuống, cơ thể dần vùi lấp xuống lớp cát từ từ biến mất.
Khung cảnh trở lại trạng thái yên bình Lang Nhất mới buông Kiều Khánh ra, gương mặt rơi vào trầm tư, còn cậu vừa được phóng thích đã nhanh nhảu lẩm bẩm giống như nói chuyện với hắn lại giống như nói với chính mình:
- Tên đó là thứ gì vậy nhỉ? Sao trên người gã lại có mùi cá. Cậu bảo ở Phong Vũ chỉ có loài chim thôi mà? Rồi rốt cuộc gã đó từ đâu xuất hiện, tới đây làm gì? Lang Nhất. Này. Lang Nhất.
Hắn chợt bừng tỉnh khỏi luồng suy nghĩ, quay đầu rẽ sang hướng khác tránh vùng đất ban nãy gã kia chui xuống.
- Tập trung đi.
- Cậu không tò mò à?
- Có. Tôi thắc mắc Phong Vũ cho cậu ăn cái gì mà nói nhiều vậy. Mau đi thôi.
--------
Sắc mặt Băng Trúc thoáng biến không tốt, Lang Nhất dựa sát người vào nàng mong được chia sẻ cùng.
- Ngài thấy sao?
Không loại trừ khả năng chủ thần bên ngoài Thượng Ngân biết đến sự tồn tại của Phong Vũ như Lang Nhất nói. Thế nhưng, nàng không cảm nhận được nguồn năng lượng nào khác trong suốt những năm qua, những tên ngoại đạo đó xuyên qua lớp kết giới nàng tạo ra mà chính nàng lại không biết. Lẽ nào sức mạnh của nàng đang yếu đi, hay có ai đó mở kết giới cho chúng đi vào?
- Ngài Băng Trúc.
Lang Nhất nhẹ nhàng đánh động chạm vào cánh tay nàng thu hút sự chú ý về mình, ánh mắt lặng lặng như làn nước trong veo gợi lên từng con sóng lăn tăn. Băng Trúc chớp mắt khôi phục trạng thái nhẹ giọng đáp:
- Ta cần tìm hiểu kỹ trước khi đưa ra kết luận. Ngươi giúp ta sắp xếp Kiều Khánh và Hy Trân tìm thông tin về bố của tên Aegypius Monachus kia. Lát ta sẽ trở về Nhất tinh thể lo liệu một số chuyện , tiện điều tra thêm.
- Tôi đi cùng ngài được không?
Băng Trúc vốn định từ chối lại thấy vẻ mặt long lanh mong chờ ấy, nàng biết bản thân sẽ luôn chiều theo ý hắn.
Tiếng gõ cửa phá vỡ không khí ngưng đọng, Rui chầm chậm mở cửa gửi thông báo với Băng Trúc:
- [ Băng Trúc, có một mã code lạ đang muốn thâm nhập vào điện thoại của Krattas. Tôi phải làm sao đây?]
- Từ nơi nào?
- [ Từ Ocephalus]