Bên dưới tầng hầm, sau một hồi cầu xin cuối cùng Băng Trúc cũng đồng ý. Từ lòng bàn tay của nàng trồi lên một quả cầu trong suốt, đây chính là hình dạng nguyên bản hoặc có thể coi là lõi hành tinh.
Ở Thượng Ngân, nếu một vị thần muốn tự tay sáng tạo ra một hành tinh khác họ sẽ lấy thứ này ra pha trộn với ngũ linh luyện thành lõi sống. Tuy nhiên để vận hành được nó cần có sự hy sinh của các linh hồn thuần khiết nhất, số lượng tùy thuộc vào kích thước và sự sống trên hành tinh ấy.
Tuy những linh hồn trong căn phòng này chưa đủ sáng, nhưng ít nhất họ có thể ở trong quả cầu này dành tuổi thọ còn lại để rửa sạch. Như vậy nàng đã có lý do chính đáng để gϊếŧ họ:
- Ta chấp nhận lời đề nghị. Ta cũng sẽ đáp ứng nguyện vọng cuối cùng của các ngươi trước khi chết. Nhưng cái giá phải trả chính là không thể luân chuyển sang thân xác khác được nữa. Quyết định nằm ở các ngươi, ta sẽ không ép.
Trong từng tiếng đồng thuận lần lượt phát ra, song giọng nói có phần khàn đặc hụt hơi trộn lẫn vào đó mang theo khí chất đe dọa làm những âm thanh còn lại trở nên run rẩy:
- Ngươi đừng cao ngạo quá, Eri. Cảnh sát là của Ocephalus, chúng sẽ che chở cho ta. Khà khà, sẽ có một ngày ngươi cũng sẽ giống như tụi nó thôi.
Từ vị trí trước cửa phòng, chỉ trong chớp mắt nàng đã xuất hiện bên cạnh Lang Nhất giữ ngón tay giơ vuốt đang muốn nhắm vào đầu lão ta. Lang Nhất khó tránh bất mãn nhìn nàng. Hiện tại hắn chỉ muốn bóp nát đầu kẻ hỗn xược dưới đất nhưng Băng Trúc lại nhắc nhở hắn:
- Để họ xử lí lão đi.
Dù không cam tâm, móng vuốt hắn vẫn thu lại, đôi mắt cụp xuống buồn bã. Băng Trúc nhận ra điều đó đẩy hắn lùi sau hai bước, khuôn miệng muốn mở lời an ủi hắn đến khi phát ra thành tiếng lại là nội dung khác:
- Thuốc có vẻ hết tác dụng rồi. Thời gian có chút ngắn, về nhà chúng ta điều chế lại một chút.
- Vâng.
Âm thanh “hừ hừ” cùng tiếng chửi rủa phát ra từ trong căn phòng, bọn họ nhận thấy bản thân có chỗ dựa nên không còn sợ hãi ông ta nữa, liên tục sỉ vả kẻ đã biến họ thành ra như vậy.
Băng Trúc lại nghĩ điều đó là vô nghĩa khi động vật có cùng suy nghĩ và tư tưởng, tiêu chuẩn của tội lỗi và lòng tự trọng cũng sẽ giống nhau, thế nhưng ở trên hai lập trường hoàn toàn đối lập như lúc này thì những lời buộc tội kia lại giống như sự tán thưởng vô bờ. Quả nhiên lão nở một nụ cười tự mãn:
- Khà khà, chúng mày không nên trách tao, có trách thì trách chúng mày sinh ra đã vô dụng không ai cần tới. Là tao đã biến chúng mày trở nên hữu ích, lũ vô ơn tụi mày nên cảm ơn tao mới đúng.
Gương mặt vui vẻ của lão ta đột nhiên khựng lại, làm da nhăn nhúm bỗng chốc tái nhượt, lão dùng hai tay kéo lê tấm thân lùi về phía sau bất chấp nền đất bẩn dính lên quần áo.
Từ trên trần xuất hiện những hạt bụi ánh xanh li ti giống như mưa phùn rơi xuống. Chúng chạm lên da thịt họ rồi chìm sâu vào cơ thể đem lại cảm giác thoải mái khôn xiết.
Những xích sắt gắn chặt vào thân xác ấy từ từ rơi xuống, vết thương nhanh chóng liền lại, không chỉ vậy những bộ phận bị lấy mất cũng khôi phục trạng thái ban đầu.
- Làm,... Làm thế nào mà chúng mày. Lại là ảo giác ư? Không thể nào. Không...
Ngay chính họ cũng không thể tin còn có ngày được đứng trên đôi chân chính mình. Ánh mắt chúng di chuyển về phía Băng Trúc trong lòng nghi hoặc nàng là ai.
- Ta đã nói sẽ đáp ứng nguyện vọng của các ngươi... Không nên dành thời gian quý giá này chấp vấn ta. Các ngươi nên tính toán món nợ với hắn.
Băng Trúc đặt quả cầu trong suốt xuống đất, nó lập tức biến mất. Đợi thời gian điểm, nó sẽ hút lấy những linh hồn này và tự bay về với chủ nhân nó.
Nàng xoay người bước lên nhà, bẻn dưới vọng lên tiếng cầu xin van nài của lão, khác hẳn điệu bộ cao ngạo ban nãy. Nó khiến nàng có chút thất vọng. Suy cho cùng cũng chỉ là một tên hèn nhát không dám đối diện với hệ quả của con đường đã chọn. Xem ra không thể coi cái này là ý chí sống của lão mà chỉ là sở thích biếи ŧɦái mà thôi. Nàng vốn định đem linh hồn hắn đưa tới vùng đất có thể có ích nhưng e rằng không có khả năng.
Lên đến phía trên đã thấy Kiều Khánh cầm cặp tài liệu chờ sẵn, Băng Trúc nhìn quanh các nữ sinh nằm trên đất nhẹ nhàng hỏi:
- Còn gì cần thu dọn nữa không?
- Dạ không. Nhưng mà... tôi thấy hình như con gái lão là nạn nhân đầu tiên ấy. Tôi cứ thấy rờn rợn thế nào.
Vẻ mặt Kiều Khánh vẫn nhăn nhúm, ghê tởm với những gì mình vừa biết được, giờ cậu chỉ muốn trở về nhà làm gì đó để quên đi mấy thứ này.
Phàm là động vật đã tiến hóa, có suy nghĩ, khi gặp chuyện này đương nhiên sẽ nảy sinh cảm giác khó chịu, huống chi động vật cấp cao có tư tưởng kiên định hơn bất cứ loài động vật nào thì lại càng khó chấp nhận. Chỉ có những vị thần không đặt tiêu chuẩn cho tư tưởng như nàng mới coi cái này là chuyện thường tình. Nghĩ tới Lang Nhất hẳn cũng đang nôn nao, nàng nhẹ giọng giải thích:
- Bình thường khi chim non yếu hoặc bố mẹ chúng mắc bệnh trầm cảm, bố mẹ chúng cũng sẽ làm ra những hành động như vậy. Tuy không đi tìm những loài chim khác như này nhưng cậu cứ coi lão ta là loại động vật bậc thấp nhất là được, đừng chấp nhặt.
Băng Trúc nhìn ra phía cửa, một vài bóng đen đã xuất hiện ở đó, có lẽ để đột kích bọn họ. Lang Nhất cũng đã phát hiện ra, chậm rãi nói với nàng:
- Bọn chúng tới rồi.
- Ừm, rời khỏi đây thôi. Ngày mai mượn danh nghĩa công ty để đám trẻ này tới trung tâm thương mại của chúng ta sinh sống.
Khi cảnh sát ập đến cũng là lúc nhóm Băng Trúc dùng Huyền Môn trở về Samesko, mùi tanh nồng trong căn phòng khiến một vài viên sĩ quan phải bịt miệng chạy ra ngoài. Mệnh lệnh lục soát được thực thi nhưng chẳng thấy bóng dáng nhân vật mà tân bộ trưởng nói tới. Họ chỉ phát hiện ra nhà khoa học tài ba đã chết ở dưới tầng hầm trong tình trạng bị phanh thây, bên cạnh còn có một vài thi thể không nguyên vẹn nằm la liệt trên đất, máu tươi chảy ra nhuộm đỏ cả tầng hầm. Những viên cảnh sát mới làm việc lập tức bị dọa sợ, thậm chí là ngất ngay tại chỗ. Ngoài ra họ chỉ tìm thấy một số tài liệu liên quan ở trong máy tính của lão gồm nạn nhân, người mua và người bán. Tân bộ trưởng đã có lệnh không cho phép tin tức truyền ra bên ngoài, cảnh sát bèn phong tỏa căn nhà và nói với dân chúng và truyền thông rằng vị bác sĩ, khoa học tài ba đã tự tử ở nhà riêng.
Về đến Samesko, sắc trời đã hửng sáng, vốn dĩ nàng nên nghỉ ngơi một chút nhưng phiền muộn trong lòng không cách nào nuôi ngoai. Mùi máu tanh đặc trưng của động vật dưới nước có trong máu của tên Aegypius ấy làm nàng nặng lòng. Tin tức nàng tìm được ở Tinh thể thì không có dấu hiệu nào cho thấy thị dân của họ di chuyển ra khỏi Thượng Ngân, bên Hắc thể nàng lại không có quyền được biết. Không loại trừ khả năng sinh vật ngoài Thượng Ngân đã tới trú ngụ ở Phong Vũ, dẫu vậy sự bất an của nàng vẫn ngày một lớn dần.
Tiếng gõ cửa cắt ngang dòng suy nghĩ của Băng Trúc, tâm tư ấy nàng không muốn để bọn họ ưu sầu cùng nàng. Chớp mắt vài lần, gác lại mạnh cảm xúc, nàng mới đứng dậy mở cửa.
- Ngươi không đi nghỉ sao?
Lang Nhất gật đầu, theo chân nàng bước vào trong phòng, từ từ ngồi xuống giường. Im lặng mãi hắn mới nói:
- Ngài đang gặp chuyện gì phải không? Đừng giấu tôi, được chứ.
- Ta không muốn ngươi lo lắng.
Băng Trúc nhìn vẻ mặt buồn bã của hắn, chậm rãi bổ sung:
- Ta không chắc chuyện này có thật hay không, hay chỉ là do ta nghĩ quá nhiều.
Thấy hắn vẫn không chịu xoay chuyển, nàng chậm rãi đi tới trước mặt, đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc hắn, nhẹ nhàng gọi tên. Lang Nhất híp mắt cọ vào bàn tay nàng theo bản năng, thở ra một hơi nặng trịch:
- Dù có là gì, ngài nói ra vẫn tốt hơn là giữ trong lòng.