- 🏠 Home
- Viễn Tưởng
- Thế giới giả tưởng
- Chờ Đợi
- Chương 22
Chờ Đợi
Chương 22
Cổng trường lem nhuốc do bị tạt nước sơn lên, bác bảo vệ nằm bất động bên cạnh. Tiếng huyên náo của Aegypius Monachus vang lên, trên tay chúng là những vũ khí tự chế hiên ngang xông vào trường. Hễ nhìn thấy học sinh nào liền ra tay không thương tiếc, miệng liên tục hét lớn.
- Đứa nào dám thách thức tao, lũ tép riu này. Con mẹ nó, chúng mày dám phá hư chuyện của tao.
Phía trên các lớp, thầy cô đều không dám chạy xuống cứu học sinh của mình. Lớp của Lang Nhất, cô Clamator Coromandus (*) lo lắng nhìn ra bên ngoài mở giọng đầy phẫn nộ:
- Thật là quá đáng! Ỷ có ô dù chống lưng liền không coi ai ra gì hết. Các em tự học nhé, cô đi xem một chút.
Hy Trân ngẩng đầu lên nhìn cô giáo đang thu dọn chuẩn bị rời đi, để lộ rõ bộ mặt tiếc nuối lắc đầu:
- Cô à, cô dũng cảm thật đó. Nhưng mà, cô có nghĩ cô còn có thể tới trường vào ngày mai không?
Tông giọng tuy vẫn lanh lảnh hoạt bát thế nhưng ý tứ trong câu từ đều mang vẻ châm chọc. Cô Clamator Coromandus bị câu nói này làm cho cứng họng vừa tức vừa thẹn, nếu không phải cô dạy họ đã lâu nên biết họ không có ý xấu thì cô đã đem cô bé này ra ngoài quỳ phạt rồi.
- Nhưng... Nếu cô không xuống mấy em học sinh kia sẽ chết mất. Các em nghĩ xem có thể giải quyết không?
Kiều Khánh nhìn bãi chiến trường bên ngoài thở dài:
- Không còn cách nào khác. Lat, cậu hỏi Eri có đồng ý không?
Hắn từ từ đứng dậy vừa đi ra cửa vừa đáp lại:- Hỏi cậu ấy sau vậy, không nên làm phiền cậu ấy lúc này. Cứ xuống trước.
Trong những tình huống mang tính ẩu đả thế này, hầu hết Krattas đều không được đυ.ng vào dù chỉ một chút. Băng Trúc có nói với cô do công việc của cô mang tính cộng đồng cao nên từng cử chỉ phải chú trọng. Không được để cô bị quay được đặc biệt là khi làm nhiệm vụ với bọn họ, cũng không được tự ý làm khi không có sự đồng ý từ Băng Trúc. Biết có xuống thì cùng lắm chỉ đứng xem nên cô thông báo trước:
- Tôi sẽ đi xem những bạn bị thương.
Được sự đồng ý của giáo viên, nhóm Lang Nhất di chuyển xuống sân trường, địa điểm đến chính là góc sân đang có đám Aegypius Monachus đánh học sinh kia. Hy Trân cười rạng rỡ vẫy tay như những người bạn lâu ngày gặp nhau:
- Nè! Nhớ tôi không? Chúng ta mới gặp nhau á.
Đám Aegypius Monachuschạm mắt nhìn nhau, một trong số đó nhận ra cô nữ sinh này chính là kẻ đã đánh bọn họ rồi cướp con mồi ngay trước mũi chúng. Gương mặt của chúng càng trở nên hung bạo, những kẻ vẫn còn đôi cánh nhảy với một lần nhún chân đã bay sát tới chỗ Hy Trân, số còn lại thì đi bộ. Phong thái hung hãn khiến Hy Trân vờ như mình chán nản tay giữ trong không trung hạ xuống nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối đều phấn khích tột cùng:
- Ôi trời.
Giáp mặt với nhau, đám Aegypius Monachus khè cái giọng của mình:
- Chúng mày muố...
Hy Trân tiến lên phía trước cúi đầu xuống dùng lực xoay chân lên thành vòng đạp trúng mỏ dưới khi hắn chưa kịp nói hết câu, khiến hắn ngã ngửa ra phía sau. Hy Trân lại trưng ra bộ mặt giống như lỡ tay làm hỏng cái gì.
- Xin lỗi nhé, tớ bị trượt chân. Bạn có bị làm sao không?
Điều này càng khiến chúng tức giận hơn. Chúng nắm chặt cây gậy vung đến chỗ Hy Trân. Nàng thích thú ôm đầu chạy vòng quanh trường miệng không ngừng kêu:
- Aaaa! Cứu với! Học sinh trường B đánh học sinh trường A nè! Cứu.....
Sau khi chạy hết một vòng thì nàng dừng lại, tay nắm chặt thành nắm đấm cúi thấp người chờ đợi nhóm Aegypius Monachus đang không kịp phanh đánh chúng một đòn. Khóe miệng nàng cong lên rộng mở:
- Trò chơi kết thúc!
Khi bọn chúng còn chưa kịp hiểu những gì nàng nói, còn ngoan cố lao vào đánh nàng. Nhưng với tốc độ của chúng so với Hy Trân giống như nhìn còn sên đang ngoe nguẩy. Nếu họ không phải che giẫu thân phận không phải loài chim, nàng đã khiến chúng khỏi nhìn thấy mặt trời rồi. Hy Trân né thêm 1 đòn rồi thuận lợi nhảy lui về sau
- Ah!! Được rồi đó. Cùng xem thành quả nào. Chúng ta cùng đếm ngược nhé. Nhưng mà các cậu học số chưa nhỉ?
Không đến năm phút sau, điện thoại bọn chúng có tiếng reo lên. Là cuộc điện thoại từ đồng bọn ở trường:
- Này! Chúng mày lên mạng xem đi! Tụi mày bị quay lên rồi.
Bọn chúng liếc nhìn Hy Trân đầy phòng bị, một đứa trong số đó lên mạng xem thì mặt biến sắc. Khắp các tin tức mới đều là clip quay cảnh bọn chúng rượt đuổi Hy Trân, từng giây đều có hình ảnh học sinh trường A lọt vào một cách hợp tình hợp lý. Ban nãy bọn chúng đã dùng thiết bị chuyên dụng làm nhiễu màn hình điện thoại rồi mà tại sao? Đám Aegypius Monachus bắt đầu lo sợ, duy chỉ tên đầu đàn mặt đỏ tía, cả người run lên giận dữ ánh mắt đỏ ngầu nhắm về phía hai nam sinh đang ung dung ở phía xa. Hắn vừa hét vừa lao cây gậy về phía Hy Trân. Cứ tưởng nàng sẽ được bồi hắn thên một phát mà hắn tự dưng đứng im bất động.
- Hử? Sao thế?
Cơ thể hắn run rẩy giống như bị nhốt trong một pho tượng không thể thoát ra. Mất một vài giây sau giống như mất thăng bằng ngã bịch xuống đất.
- Các cậu làm gì vậy?
Giọng nói phát ra từ phía trên cao, Băng Trúc từ đáp xuống nhẹ nhàng, đôi lông mày khẽ níu lại. Sự việc tiếp theo nàng gần như đoán ra vội nói với Kiều Khánh
- Kienh, hãy làm xe cảnh sát đến chậm một chút.
- Vâng.
Hy Trân nhìn thấy Băng Trúc liền vui vẻ cười một cái. Tay chân nhanh lẹ khống chế tên thủ lĩnh dưới thân, đám tay sai lúng túng bên cạnh không biết làm gì. Lang Nhất vội đi đến bên cạnh nàng hỏi thăm nàng liền hỏi hắn một câu:
- Ban nãy cậu có ngửi thấy mùi gì không?
- Tôi không ngửi thấy. Cậu ngửi được từ đâu.
- À không có gì.
Khi còn ở trên sân thượng, nàng đã ngửi thấy một mùi tanh của biển cả, không giống mùi tanh của các loại thức ăn mà là một động vật đã tiến hóa. Dù chỉ thoáng qua rất nhỏ nhưng nàng vẫn cảm nhận được nhưng khi gần đến nơi phát ra liền không thấy đâu nữa mà chỉ thấy nhóm Lang Nhất đang làm gì đó với một nhón toàn thuộc loài Aegypius Monachus.
- Chúng mày có ngon thì thả tao ra đánh tay đôi đi lũ hèn.
Tên đầu đàn bị đè dưới nền đất vẫn kiêu căng kéo dài chiếc cổ lên chửi rủa. Hy Trân tự dưng cảm thấy vô cùng ấu trĩ vô lý liền bật cười:
- Aha, xem đang nói đến ai kìa. Chắc học sinh trường này tự đâm đầu vào mấy cây gậy trên tay các cậu nhỉ? Là lũ nào xâu vào xé một chú chim sẻ non tơ? Giờ còn đòi công đạo sao?
Tên đầu đàn nghẹn họng không đáp lại được liền hống hách giương oai:
- Tụi mày không làm gì được tao đâu. Có biết tao là ai không hả.
Băng Trúc hoàn toàn ngó lơ những kẻ nằm dài trên đất mà quan sát xung quanh:
- Krattas đâu?
- Cậu ta đi xem nhóm học sinh bị đánh rồi. Chắc có thể lấy lời khai kiện lên tòa án đó ạ.
Lang Nhất nhìn nàng chậm rãi đáp lại.
Thấy bản thân bị coi thường hắn lại gào lên:
- Này, không nghe tao nói gì hả?
Băng Trúc vẫn xem cậu ta như không khí mà gật đầu với Lang Nhất:
- Ừm, Tiện thể thấy ai còn tỉnh táo thì cho họ viết đơn đi. Chúng ta sẽ giúp nộp lên.
- Vâng, tôi đã biết.
Tên thủ lĩnh gào thét như chốn hoang vu. Băng Trúc lạnh lùng đi tới đạp hắn một cú ngay trúng đầu, dù lực chả có bao nhiêu nhưng dòng máu tươi trên đầu hắn lại chảy xuống, đầu hắn quay cuồng cơ hồ sắp ngất đến nơi. Băng Trúc ghét nhất những kẻ xen vào lời nói của nàng khi chưa được phép. Hy Trân thấy vậy chỉ dám khép nép im lặng, ban nãy bọn họ cũng biết vì sao nàng lại rời đi. Hy Trân chưa nhìn thấy Băng Trúc nổi giận bao giờ, nhưng ai cũng nói đó là thứ kinh hoàng nhất mà họ từng biết. Mùi máu tanh nồng đậm bay qua cánh mũi, ánh mắt Băng Trúc lập tức khựng lại.
______
Chú thích:
- Clamator coromandus (*) : Chim Khát nước.
- 🏠 Home
- Viễn Tưởng
- Thế giới giả tưởng
- Chờ Đợi
- Chương 22