--- tháng sau---
Krattas chính thức được ra mắt với tư cách là ca sĩ trực thuộc công ty X. Thời gian thực tập trước khi tới Samesko không mấy dễ dàng khi cô phải bay qua bay lại giữa hai lãnh thổ. May mắn bài hát đầu tiên không bị chìm quá mức.
Trong thời gian đó cũng có rất nhiều sự việc diễn ra nhưng nó không ảnh hưởng gì đến quan hệ của cô với Băng Trúc. Krattas cũng dần quen với tính nết của đám Lang Nhất. Hiện giờ, bọn họ đã học hết kiến thức cấp ba và cả chương trình đại học do Băng Trúc giảng dạy, không phải do bọn họ dễ học mà là phương pháp dạy của Băng Trúc quá tốt. Lượng kiến thức mỗi ngày Băng Trúc nói ra đều vô cùng lớn nhưng lại xâu chuỗi với nhau thành một sợi hợp nhất. Ban đầu chỉ có nhóm Lang Nhất được học vì họ rất bận không thể đi học thường xuyên, còn cô chỉ là học ké. Điều làm cô hứng thú nhất chính là những thiết bị tân tiến mà họ chế tạo chỉ tới khoảng thời gian ngắn, bao gồm cả những kĩ năng chiến đấu cơ bản, cô đều được học từ họ.
Để không lặp lại tình cảnh giống như ở Vush, Băng Trúc đã chủ động công khai năng lực học tập có thể đạt tới trình độ đại học của họ và hy vọng nhà trường sẽ tạo điều kiện học tập tốt nhất, đổi lại những rắc rối trong trường, họ sẽ giúp nhà trường giải quyết, nâng vị thế trong ngành giáo dục và, đạt danh hiệu “ngôi trường danh giá” hàng năm. Nhà trường cũng vui vẻ chấp nhận bởi họ có thể nắm chắc vị trí thủ khoa ở bất kì cuộc thi nào.
Hôm nay họ không nhận công việc nào từ Phong Vũ vậy nên cả bọn quyết định sau khi học xong sẽ tới khu đất riêng để luyện tập thể lực.
Vốn dĩ sau tiết học nay họ có thể tan trường, thế nhưng bất chợt một học sinh với gương mặt bầm tím chạy vào trong lớp đứng trước mặt bọn họ gấp gáp nói:
- Xin hãy cứu bạn em với.
Từ sau khi bọn họ tới đây, học sinh trong trường đều nhận ra những tên phá phách, bạo lực dần trở nên ngoan ngoãn trong một thời gian ngắn. Một nhóm năm thành viên hai nam, ba nữ. Họ hiểu rõ nhất là Krattas - cô ca sĩ mới ra mắt gần đây, tính tình nhẹ nhàng dễ nói chuyện, dễ gần. Dù là gặp rắc rối gì chỉ cần nhờ cô, cô đều sẽ giúp. Nữ sinh thứ hai trong nhóm cũng rất dễ gần, tuy nhiên tính khí thay đổi thất thường lúc tinh nghịch lúc cổ quái, cô ấy có thể đoán ra được vấn đề khi chỉ mới nhìn qua vài giây. Cô cũng chính là bạn đời của Kienh - nam sinh có vóc dáng cao khỏe, cặp mắt sếch lên cùng với khuôn miệng đầy đặn. Anh ta lúc nào cũng hùa theo những trò đùa của Hyn và Krattas nhưng đôi khi lại lạnh lùng đến đáng sợ.
Tiếp theo chính nam sinh đáng sợ nhất trong nhóm được gọi là Lat - một chàng trai lãnh khốc, dù có bao nhiêu nữ học viên theo đuổi hắn cũng không liếc lấy một lần. Cuối cùng chính lànữ sinh cuốn hút và xinh đẹp nhất trong nhóm, họ mê đắm bao nhiêu thì càng sợ hãi bấy nhiêu. Không phải do cô ấy đáng sợ mà là phong thái của bốn thành viên còn lại vây quanh cô không cho phép. Đặc biệt là Lat, dù chỉ là lời nói hơi kiêu ngạo trước mặt Eri, hắn cũng sẽ không bỏ qua. Tuy nhiên chỉ cần nữ sinh đó lên tiếng dù là chuyện gì cũng sẽ trở nên êm đẹp. Vậy nên học sinh ở đây ngầm hiểu chỉ cần họ đối xử lễ phép với cô thì khi gặp khó khăn họ đều có thể tới xin giúp đỡ.
Krattas liếc nhìn Băng Trúc không mảy may quan tâm mà chỉ nghiêng đầu ghi chép mới cất lời:
- Có chuyện gì thế?
Cậu học sinh đó vừa thở dốc vừa kể lại với chất giọng run run. Chẳng là ở khu vực cậu sống có một ngôi trường dân lập, học sinh nơi đó do không có sự kiểm soát của bộ trưởng đâm ra nổi loạn thậm chí còn trở thành lưu manh chèn ép nhau. Trong số đó có một tên Aegypius monachus (*) thuộc họ Accipitridae do có mẹ làm cảnh sát nên lại càng hống hách. Tình cờ trên đường hôm nay, bạn cậu và cậu gặp giữa đường, chúng không nói không rằng lao vào đánh họ. Cậu may mắn thoát ra được nhưng bạn cậu thì không tốt số như vậy.
Băng Trúc không ngẩng lên chỉ tập trung viết gì đó lên sách, chậm rãi nói:
- Hyn, cậu đi xem thế nào đi.
Hy Trân chỉ để lại một tiếng vâng rồi chạy mất, làm cậu học sinh chưa kịp nói địa điểm. Krattas biết cậu lo lắng điều gì mỉm cười đáp:
- Không sao đâu, cậu mau tới phòng y tế đi.
Chờ cho cậu học sinh kia rời đi, Krattas mới quay qua Băng Trúc nói:
- Nhưng mà Eri này, chúng ta vẫn chưa biết động cơ của họ mà. Nhỡ nó là cái bẫy thì sao?
Kiều Khánh vừa cất đồ trên bàn giúp Hy Trân vừa trả lời ranh mãnh:
- Nếu lo nghĩ nhiều thế, cậu bạn kia ít nhất là nằm trong bệnh viện dài dài, còn không thì một đám tang và mấy tên tù nhân nữa.
Krattas không phản ứng với câu nói của cậu mà suy tư nghĩ, tập trung vào luận điểm ban đầu của mình:
- Trường ta hiện tại nhiều học sinh đạt thành tích cao ở giải thành phố như vậy, đương nhiên sẽ có kẻ ghen tị rồi. Nhưng mà cứ nhắm bừa như vậy cũng được hay sao? Đáng ra lên tìm chúng ta mới đúng...
Vừa nói xong Krattas liền hiểu ta mà nói:
- À đúng rồi chỉ có đυ.ng tới học viên trường mình thì chúng ta mới ra mặt mà. Vậy là nhắm vào chúng ta ư?
Lang Nhất im lặng nãy giờ khẽ thở dài một hơi nói một câu có vẻ không liên quan nhìn Băng Trúc:
- Phải lùi kế hoạch mất rồi.
Băng Trúc nhìn qua hắn một hồi không nói gì, tâm trạng đột nhiên xấu đi. Dù không thể hiện ra bên ngoài nhưng nàng hiểu rõ bản thân mình muốn gì. Bình thường học sinh trong trường cũng thường xuyên đến làm phiền nàng nhưng lần này nàng có dự cảm không tốt lắm giống như sắp có chuyện xảy ra vậy.
- Cậu không sao chứ?
Thấy Băng Trúc thất thần hướng đôi mắt về phía mình nhưng tiêu cự lại không phải ở chỗ hắn, Lang Nhất chủ động hỏi. Thế nhưng vì tâm trạng không tốt nên nàng không muốn thốt ra âm thanh nào khác, Băng Trúc nhẹ nhàng đứng dậy đi ra phía cửa, Lang Nhất và Kiều Khánh cũng đứng lên định đi theo thì thấy nàng quay đầu lại không mặn không nhạt nói:
- Đừng đi theo tôi.
Đúng lúc Hy Trân vui vẻ chạy vào báo cáo tình hình thì nhìn thấy Băng Trúc rời đi, nàng nhìn hai nam sinh đứng lặng thinh mà ngơ ngác hỏi:
- Chuyện gì vậy? Eri đi đâu thế?
Cả căn phòng bỗng lặng như tờ, Krattas ậm ừ phá vỡ bầu không khí lắc đầu:
- Tớ không biết nữa. Mà chuyện của cậu bạn đó sao rồi Hyn?
- Oke rồi nha. Tôi đã cứu và đưa bạn cậu kia tới bệnh viện rồi. Nhưng mà có lẽ bọn chúng sẽ tới đây sớm thôi. Tại bọn họ đã đe dọa tôi như vậy á. Còn ngài Eri thì sao? Hai cậu làm gì để cậu ấy giận à?
Vẻ mặt của Kiều Khánh có chút thất vọng nhưng không bằng biểu cảm như đưa đám của nam sinh bên cạnh, trầm thấp đáp lại:
- Cậu ấy đột nhiên kêu chúng tôi đừng đi theo. Không biết làm sao. Hay là do chuyện của cậu học sinh đó làm phiền cậu ấy?
Lang Nhất lững thững trở về ghế ngồi suy ngẫm, trong lòng nhất thời không tìm ra đáp án có chút khó chịu cau mày:
- Đừng hỏi tôi.
Về phía Băng Trúc, nàng một mình lên sân thượng. Sắp tới giờ học nên không còn ai ở trên này bay lượn nữa. Nàng giơ tay lên ngang ngực triệu gọi linh vật của bản thân ra ngoài, ra lệnh cho chúng về Thượng Ngân kiểm tra tình hình. Còn nàng thì mệt mỏi tựa lưng vào không khí nhắm mắt điều chỉnh nội tâm.
_____
Chú thích:
- Aegypius monachus (*): Kền Kền đen