Chương 20

- [ Xin chào! Tôi là Rui. Là quản gia trong ngôi nhà này. Công việc của tôi là dọn dẹp, nấu nướng, chăm..v...v..]

Hy Trân thích thú nhìn thứ kim loại biết nói chuyện trước mắt reo lên:

- Woa!! Biết nói kìa! Không có chút hơi thở nào luôn. Hình dáng kì lạ quá cứ như một bông hoa biết đi vậy, có hai chân luôn kìa.

- [ Tôi không cần hít thở. tôi đã sử dụng năng lượng thay thế rồi, tôi không chỉ có hai chân mà còn có rất nhiều tay.]

Vừa nói thứ kim loại ấy vừa mở ra vài lỗ nhỏ, cánh tay từ trong đó đưa ra vẫy với bọn họ.

Kiều Khánh cũng phấn khích nhìn chăm chú hình dáng kì lạ của nó:

- Thần kì thật! Một cục đá biết nói.

- [ Tôi không phải cục đá. Tôi là quản gia trong ngôi nhà này. Công việc của tôi là...bla...bla..]

Rui đem hết dữ liệu thông tin của mình truyền tải bằng giọng nói kèm theo những bức ảnh chiếu lên tường làm ví dụ, khiến Hy Trân cùng Kiều Khánh có chút choáng. Cũng may bọn họ chỉ mới hiểu chút ngôn ngữ ở đây, nên âm thanh mà thứ này phát ra chỉ giống như một loài chó săn đang gầm gừ cáu bẩn.

Trong lúc đó, Vil khều tay Hy Trân kéo nàng tới cánh cửa nối thông sang căn phòng sách khác, thành thục không để tâm đến Rui như quá quen với chuyện này. Hy Trân cười trừ nói:

- Tên Rui ấy có vẻ nhiều chuyện nhỉ.

Vil gật đầu đồng tình. Chi trước chỉ về phía góc dãy phòng, không gian sách này được nối liền từ ba căn phòng với nhau. Nếu đóng cửa lại sẽ không phân biệt được đâu là lối ra vì trên dưới trái phải đều là sách cả. Hy Trân đi theo hướng chỉ của Vil thấy những cuốn sách dày cộp. Dọc sống sách có khắc biểu tượng giống nhau, hẳn đều là thông tin của Phong Vũ. Nàng thấy vậy liền cất tiếng gọi ái nam.

- Kiều Khánh! Tìm thấy rồi.

Kiều Khánh như vớ được cọc bỏ lại Rui một mình chạy tới chỗ Hy Trân. Thiếu chút nữa là cậu vặn cổ cái thứ kim loại biết nói chuyện đó rồi. Kiều khánh lại gần thì thấy trên tay nàng đang cầm một cuốn sách, cất giọng thắc mắc. Hy Trân nghe xong liền giải thích theo ý hiểu.

- Hình như là chữ đó, là ký tự để đọc viết.

Ở Nhất tinh thể những động vật cấp cao như cậu chỉ trao đổi bằng chiêu thức hoặc lời nói, nên đối với chữ cái, kí tự đa số đều không biết. Kiều Khánh ngẩng đầu nhìn xung quanh đều là sách, ngao ngán cảm thán:

- Nhiều như vậy à. Không phải là thức ăn ở đây cũng có ngôn ngữ nữa đó chứ.

- Chắc không đâu. Del với Vil còn không thấy nói mà.

Hy Trân vừa tự tin nói dứt câu. Cả Del và Vil bên cạnh đều trưng ra cặp mắt bất mãn. Giao tiếp ánh mắt một lúc lâu, Del liền thở dài ngồi ngay ngắn cất tiếng:

- Là của riêng tộc người chim đó.

Hy Trân cùng Kiều Khánh mắt chữ A miệng chữ O nhìn Del, gương mặt nghệch ra khoảng vài giây, Kiều Khánh phản ứng trước:

- Ngươi biết nói!! Ghê vậy...

Del khinh thường nhìn bọn họ giống như chuyện này rất tự nhiên không có gì đáng ngạc nhiên:

- Chúng tôi là động vật bậc trung thượng rồi, chẳng qua chúng tôi sợ lột xác thôi. Tính ra cấp bậc là bằng nhau nhưng linh khí còn cao hơn tâm ngọc của anh đấy.

" Tạch."

Cánh cửa đột nhiên mở ra, sau đó là Lang Nhất chậm rãi tiến vào, ánh mặt khẽ lướt qua những tầng sách dày cộp kia.

Nhìn thấy hắn, Del không nói gì nữa mà chạy tới chỗ Vil kéo nhau ra ngoài. Trong ba kẻ mới tới đây, có hắn khiến nó cảnh giác nhất. Không chỉ vì cùng giống loài mà nó còn ngửi được mùi linh khí thơm mát của chủ nhân trên người hắn. Dù rất khó nhận ra nhưng chúng không hề nhạt đi chút nào. Nó nghĩ, có lẽ kẻ này được chủ nhân của nó để mắt tới.

Lang Nhất không lại để ý chúng mà hướng Kiều Khánh hỏi

- Các ngươi có thấy cái gì bất thường không?

Kiều Khánh lơ đãng nhìn xung quanh, mọi thứ đối với cậu đều mới lạ cả, không biết phải nói cái nào trước:

- Ta thấy cái gì cũng bất thường hết.

Lang Nhất không buồn liếc mắt đến bộ não khiêm tốn ấy mà nhìn qua Hy Trân. Hy Trân suy nghĩ vùng quanh những thứ mà Lang Nhất quan tâm...

- Nếu điều bất thường nhất thì chắc là có quá nhiều sách ở đây. Ta thấy bộ sưu tập này quá đồ sộ mà nét chữ hình như là một.

Lang Nhất đồng tình:

- Phải, chỉ riêng chỗ chúng ta đang đứng, dù thế nào cũng không thể viết hết cả trong mười năm. Có lẽ ngài ấy đã tới đây từ rất lâu chỉ là hiện tại bước vào giai đoạn mấu chốt nên ngài ấy mới quyết định ở lại.

- Vậy kế hoạch đó chúng ta có nên hỏi ngài ấy không?

Lang Nhất chậm rãi lắc đầu:

- Việc chúng ta cố ý tới đây đã khiến ngài ấy không vui rồi, nếu tùy tiện xen vào nữa ngài ấy sẽ không nhún nhường đâu. Trước mắt, cứ làm theo những gì ngài ấy nói thích nghi với nơi này trước rồi tính.

Kiều Khánh gật đầu kéo tâm ngọc mình ra một chỗ mày mò đọc sách. Lang nhất cũng đến một góc lấy một cuốn, mang tâm tư nặng nhọc, lật dở từng trang sách.

Băng Trúc chính là kho tàng kiến thức duy nhất của Nhất tinh thể, toàn bộ thông tin của hành tinh đều được ghi chép cẩn thận, bảo hộ chặt chẽ thay cho thị dân không coi trọng con chữ như bọn hắn. Hắn còn nhớ, mãi sau này khi loài người xuất hiện ở Nhất tinh thể, là gia tộc duy nhất muốn học về nguồn gốc của chúng. Ngài ấy đã đem những cuốn sách đưa cho họ.

Song, để viết một cuốn sách, Lang Nhất hiểu, tâm tư dành cho nó tuyệt đối không ít. Nhìn nét chữ thon gọn, vừa uốn lượn lại không rối mắt, vừa khỏe khoắn vừa mềm mại. Trái tim hắn lại thêm khó chịu, Băng Trúc đang đảm đương quá nhiều thứ vừa là chủ thần Nhất tinh thể, vừa là tam vương cai quản cầu nối giữa các hành tinh, giữ gìn trật tự Thượng Ngân. Đến thời điểm hiện tại ngài ấy còn gần như nắm hết mọi thứ ở đây. Ngài ấy còn biết rõ hoạt động của kết giới nơi này, điều khiển được cả linh vật Phong Vũ. Lang Nhất tính toán thời gian ngài ấy đến đây chắc khoảng một nghìn đến ba nghìn năm. Vậy lý do ngài ấy làm vậy là gì? Liệu ngài ấy có giống Xiểm Vũ rời bỏ Nhất tinh thể, rời bỏ hắn mà ở đây không?