Ngôi biệt thự nằm trong góc khuất của thành phố Samesko nhộn nhịp, sau cánh cổng lớn là một con đường bao quanh với bên rìa là các loại thực vật bắt mắt xung quanh căn nhà chính, đi sâu vào trong thảm cỏ xanh mướt được ngăn vách bởi một chiếc cổng nhỏ khác. Ngôi nhà giống như một cây đại cổ thụ nhưng thực tế làm từ những hợp kim sáng giá. Bên trong càng làm họ thêm choáng ngợp với đồ đạc và căn phòng tiện nghi, dù ít nhưng được bài trí hợp mắt.
Ngay lúc Lang Nhất tiến vào bên trong, một con thú lông lá nhảy ra tấn công bọn họ. Đó là một con Canis lupus familiaris với bộ lông trắng tinh, đôi mắt đỏ ngầu cùng hàm răng nanh sắc nhọn. Kích thước nó to hơn một con sư tử trưởng thành, tiếng gầm gừ phát ra như chờ cơ hội cắn xé con mồi. Trong lúc bọn họ bối rối không xác định được đây có phải thú nuôi của Băng Trúc hay không thì Phong linh tiến tới nói gì đó với nó. Ngay lập tức nó liền thu lại nanh vuốt tiến tới cọ lên người Lang Nhất như muốn giảng hòa. Del quay đầu hướng trong góc khuất gần đó, ra ám hiệu an toàn để Vil ló mặt ra. Kiều Khánh nhìn hai con vật liên tục ra ám hiệu nói chuyện với nhau cảm giác rất kì lạ. Không chỉ ngoại hình mà ngay cả linh khí phát ra trên người chúng cũng không giống như bình thường. Có lẽ chúng là động vật trung cấp rồi.
Phong linh sau khi giới thiệu những kiến thức cơ bản trên hành tinh với họ xong xuôi mới rời đi.
Một lát sau, ánh nắng chói chang dần hạ xuống sau những tòa nhà, Băng Trúc mới trở về, âm thanh nhẹ nhàng cất lên quen thuộc:
- Ta về rồi!
Giọng nói vang lên khiến cả bọn từ trên tầng chạy xuống. Chỉ trong thời gian ngắn họ đã trở nên thân thiết.
Ánh mắt của cả Del và Vil đều sáng sủa lạ thường. Có lẽ lâu rồi nàng mới để chúng tiếp xúc với những sinh vật không phải là con mồi, nên mới thích thú như vậy.
Nhìn những hành động cúi người khom lưng của họ, nàng tự dưng có chút không vui. Ban đầu Băng Trúc đã không thích sự phô trương quyền lực, tôn trọng nàng hay không chỉ cần một ánh mắt nàng đã nhìn thấu. Nhưng nàng không thể từ chối mong muốn của thị dân mình. Nàng đưa tay ra, phẩy lên một cách hời hợt rồi mới đi tới ghế ngồi trong sảnh lớn, chậm rãi ngồi xuống, nghiêm túc nói chuyện.
- Các ngươi đã học được ngôn ngữ ở đây chưa?
Ban nãy sau khi làm quen với nhau xong, Vil đã đem cho bọn họ những cuốn sách tập đọc ở đây. Tuy nhìn có hơi lạ lẫm vì hành tinh của họ chưa từng viết lời nói bằng tay, nhưng đa số ngôn ngữ trên Phong Vũ đều có quy tắc chung nên tiếp thu khá nhanh
- Dạ, có biết chút ít rồi ạ. Nhưng phải cần thêm thời gian để lưu loát hơn.
Lang Nhất cung kính đáp, ánh mắt không rời khỏi người nàng lúc nào. Băng Trúc lại coi như không nhìn thấy mà chỉ gật đầu.
Lúc này nàng đột nhiên nhớ ra một sự kiện, khóe miệng nàng cong nhẹ khó thấy điểm cười ngẩng đầu nhìn họ:
- Ta còn có thứ muốn cho các ngươi xem. Hãy cứ đi theo Del và Vil tới thư viện trước đi.
- Vâng. Chúng tôi xin phép đi trước.
Cả đám sau khi chắp hai tay làm lễ, xoay người chạy lên lầu mong chờ thứ mà chủ thần vừa nhắc tới. Toàn bộ thông tin mà Băng Trúc đưa cho, họ vẫn chưa hoàn toàn tiếp thu hết. Vừa lạ lẫm vừa kí©h thí©ɧ, Lang Nhất cũng không ngoài lệ muốn tới thư viện thật nhanh.
Đang tính xoay người rời đi, bước chân hắn bất ngờ khựng lại khi tay áo như bị vướng gì đó. Hắn ngoảnh đầu thấy linh khí của nàng đang quấn lấy áo hắn. Lang Nhất nhẹ nhàng hỏi:
- Có chuyện gì ạ?
Băng Trúc lấp lửng để lại một câu, rồi dẫn đường:
- Ngươi theo ta.
Từ khi thấy Lang Nhất xuất hiện ở Phong Vũ trong cơ thể nàng sản sinh một loại cảm giác kì lạ. Cảm giác đó cứ thôi thúc nàng chạm vào người hắn, mỗi khi đối diện với bọn họ, ánh mắt nàng không tự chủ mà nhìn hắn. Thấy hắn che giấu vẻ mặt buồn rầu, ủy khuất sau lớp mặt nạ lạnh băng, thâm tâm nàng chỉ muốn tiến tới xoa đầu hắn, như mỗi lần hắn chiến đấu bị thương. Nàng chưa từng cảm thấy bất lực khi không thể tìm ra đáp án rõ ràng cho cảm xúc lạ lẫm này. Song song với nó, luôn có một thứ gì chặt đứng mọi cảm xúc ấy trong tim nàng, cứ như cảm xúc lạ lẫm ấy không được phép tồn tại vậy.
Nơi Băng Trúc dẫn đến là một hồ nước nhỏ giữa một vườn hoa lá phía sau ngôi nhà. Mái tóc đen gợn bay hòa lẫn những cánh hoa bay lên do cơn gió cuốn theo, cảnh tượng có chút lộng lẫy. Khi hắn vẫn còn đang đắm chìm trong khung cảnh, Băng Trúc đột nhiên xoay người lại thu ngắn khoảng cách giữa hắn và nàng, ngón tay ngon dài đưa lên mặt hắn, nhiệt độ mát lạnh theo sự tiếp xúc truyền vào cơ thể, một cảm giác rung nhẹ nổi lên làn da hắn vô cùng sảng khoái.
Lang Nhất theo bản năng cọ cọ vào bàn tay nàng, thanh âm du dương vang lên bên tai, kéo hắn trở về thực tại:
- Ngươi đã tới chỗ Điển Khánh à?
Lang Nhất gật đầu đáp:
- Ngài biết rồi sao?
Làn da ấm áp của hắn truyền tới trên ngón tay nàng xoa dịu cảm giác lạ lẫm một cách nhanh chóng, nàng khẽ nói:
- Vị thần nhớ rõ vị trí của Phong Vũ cũng chỉ có mình hắn. Mà muốn tới đây cách duy nhất là nhờ tới Hội Tinh Thảo. Vừa hay hành tinh của hắn cũng có.
Nàng vô thức đưa tay lên chạm vào vùng da nhẵn nhụi trên xương quai xanh của hắn, mà trước đó ở trường nàng có nhìn thấy miệng vết thương. Nàng nói tiếp:
- Tạm thời ta sẽ để các ngươi ở đây tập làm quen trước. Sau đó sẽ để các ngươi phụ giúp ta sau.
Hàng lông mày của nàng khẽ níu vào, Lang Nhất không muốn nhìn thấy Băng Trúc ưu phiền vì lo lắng cho mình nhưng hắn lại không giỏi khoản an ủi, đáp lại bằng giọng điệu cứng ngắc.
- Tôi sẽ cố hết sức.
Băng Trúc cũng lặng lẽ thu tay về.
- Đợi sau khi các ngươi thích nghi rồi thì chọn đất để xây nơi ở đi. Chỗ nào cũng được ta sẽ giúp.
Tông giọng hắn nâng cao có vẻ kinh ngạc:
- Tôi không ở chung với ngài sao?
- Để phòng trừ sau này cần dùng thôi. Ngươi không cần suy nghĩ quá nhiều.
Nếu là Băng Trúc của trước kia, nàng sẽ không giải thích nhiều như vậy với hắn. Trong Lòng Lang Nhất bồn chồn. Hắn đã có thể chắc chắn, nàng đã thay đổi, ít nhất về mặt cảm xúc. Băng Trúc đang dần trở nên hoàn hảo hơn, nhưng sinh vật tác động khiến nàng trở nên như vậy lại không phải hắn mà có liên quan tới nữ sinh Phong Vũ kia. Dẫu vậy hắn không thể trẻ con nói những lời này ra được, hắn chậm rãi gật đầu:
- Vâng. Nhưng ngài dự tính ở đây trong bao lâu?
- Trước mắt vẫn cứ làm theo khế ước được định sẵn, nếu như không thể thay đổi được gì, chúng ta sẽ về.
-...
-...