Ngay sau khi học bay xong, Krattas lập tức tìm kiếm Băng Trúc theo thói quen. Thế nhưng nhìn khắp khu dành cho học viên không có cánh vẫn không thấy nàng đâu cô liền chạy tới chỗ giáo viên Strut lei o Cameluc hỏi. Được biết nàng đã rời khỏi chỗ luyện tập được một lúc rồi. Krattas nhìn theo hướng tay chỉ phía nhà kho vừa bị sập, cô đoán Băng Trúc tới đó kiểm tra vật gì vừa rơi.
Nhưng khi tới nơi lại không thấy ai ngoài các chú thợ sửa đang quan sát từ bên ngoài nhà kho. Vì không tìm được câu trả lời từ các chú ấy, cô đành đi lòng vòng xung quanh với hy vọng nhìn thấy bóng dáng quen thuộc. Đột nhiên bên tai cô truyền tới một tiếng nói làm cô giật nảy mình hét lên, thanh âm trong trẻo mà cao vυ"t.
- Cậu tập xong rồi à?
Krattas đưa tay ôm lấy l*иg ngực điều chỉnh nhịp tim, nhìn rõ đối phương là ai cô mới bất lực nói:
- Eri, cậu đi đâu vậy?
Ánh mắt của Băng Trúc thoáng chốc dịu hẳn đi. Krattas không nhận ra vì đó là thứ mà cô luôn nhìn thấy ở nàng. Nhưng còn nhóm Lang Nhất thì không như vậy. Từ xưa tương truyền chủ thần là những sinh vật mạnh mẽ và hoàn hảo nhất, thế nhưng bất cứ thứ gì trên đời đều không thể mang hai chữ "tuyệt đối" lên mình. Vậy nên những chủ thần khi khai sinh đều tự tạo một nhược điểm dễ thấy nhất để làm điểm tựa cho sự tiến hóa.
Đối với các chủ thần khác, thị dân Nhất tinh thể không biết nhưng với Băng Trúc, nàng đã vứt bỏ cảm xúc, những cảm xúc nhận được trong một ngày sẽ sớm bị quên đi cách thể hiện vào ngày hôm sau, hơn nữa đại đa số biểu cảm mà họ có thể thấy ở nàng là bình thản, tức giận hoặc bi thương.
Thế nhưng ánh mắt dịu dàng kia lại xuất hiện vô cùng tự nhiên làm bọn họ có chút lạ lẫm cùng ganh tị, bởi họ chưa từng nhìn thấy nó trước đây. Thanh âm của nàng cũng nhẹ nhàng hơn so với nói chuyện với bọn họ:
- À là mấy người bạn cùng quê lên chơi với tôi. Họ nói ngày mai cũng tới Samesko nhập học, tôi đang rủ họ học cùng chúng ta.
Krattas thích thú nhìn nhóm sinh vật phía sau bằng ánh mắt thân thiện. Từ trước đến nay ngoại trừ bản thân Băng Trúc ra cô chưa từng gặp ai thân thích với nàng, vậy nên cô rất hào hứng mà cười:
- Thật hả? Là bọn họ sao? Tôi làm quen một chút được không?
Băng Trúc không trả lời mà tiến tới vòng qua ôm lấy eo cô để cơ thể cô nép vào người mình. Thoạt nhìn giống như không còn kẽ hở, nhưng thật ra vẫn có khoảng trống.
Tiến tới gần Krattas mới được dịp quan sát kĩ ngoại hình của bọn họ. Nổi bật nhất là nam sinh đứng đối diện cô, mái tóc bạch kim dài đến đầu gối bay bổng trong gió, đôi mắt màu hổ phách nổi bật trên gương mặt, trên người mặc một bộ xiêm y màu trắng hoa văn đơn giản. Dù là nhìn tổng thể hay nhìn từng bộ phận đều cảm thấy hoàn hảo không góc chết.
Nam sinh bên cạnh lại hoàn toàn trái ngược, dù mái tóc xoăn nhẹ hay bộ xiêm y cũng đều lấy tông màu đen hoặc tím làm chủ đạo, đôi mắt dài hẹp kết hợp với hàng lông mi dài vô cùng hút mắt, trên miệng lúc nào cũng làm cho đối phương cảm giác như đang cười. Nữ sinh duy nhất trong nhóm khiến cô cảm thấy thân thuộc nhất. Có lẽ nơi mà Băng Trúc sinh sống rất coi trọng mái tóc vậy nên dù nam hay nữ cũng đều để tóc dài, bộ quần áo trên người nữ sinh kia không có tông chủ đạo, hoa văn cũng đặc biệt sặc sỡ, và cũng rất xinh đẹp.
Nhưng cả nữ sinh này và hai nam sinh kia đều cho cô cảm giác giống như đứng trước những loài thú ăn thịt trong công viên, mùi hương trên người bọn họ cũng có chút kì lạ. Phía sau gáy cô chuyển đến một luồng khí lạnh, trái tim vô thức run lên. Nếu không có mùi hương thơm nhàn nhạt và hơi ấm từ cơ thể áp sau lưng, chắc cô đã bỏ chạy rồi
Cô gượng gạo giơ tay lên vẫy chào:
- Xin chào.
Không gian tĩnh lặng không một âm thanh hồi đáp, nam sinh tóc đen còn hơi nghiêng đầu khó hiểu làm cô có chút sợ vội thu tay về. Mà Băng Trúc lúc này mới nhớ ra bọn họ chưa học tiếng ở đây không biết Krattas đang nói gì nên nàng nhẹ giọng thay họ trả lời rồi đặt tên mới cho họ:
- Cậu trai trước mặt cậu tên Lat, bên cạnh còn có Kienh và Hyn. Bọn họ là người địa phương chưa thông thạo ngôn ngữ phổ thông lắm.
Krattas nghe vậy liền gật gật đầu.
Băng Trúc nhìn về phía bọn họ, cô vừa sử dụng ngôn ngữ của Phong Vũ, vừa dùng linh khí truyền vào bên tai để họ hiểu:
- Đây là bạn tôi krattas, là loài Columbidae . Các cậu chào hỏi một chút đi.
Đám Lang Nhất lúc này mới hiểu họ nói gì, giơ tay vẫy làm động tác giống Krattas ban nãy mà không nói gì.
Thấy vậy, Băng Trúc nhẹ nhàng xoay người Krattas hướng về khu học đường nói:
- Được rồi, sắp vào lớp rồi. Nếu tôi không vào nữa sẽ bị giáo viên toàn trường tẩy chay mất.
Krattas quay đầu nhìn bọn họ một cái rồi hướng Băng Trúc hỏi.
- Còn bọn họ thì sao?
Băng Trúc buông eo cô ra, nhẹ nhàng đáp:
- Họ phải về chuẩn bị, cũng đâu thể học cùng chúng ta.
Chờ tới khi hai bọn họ đi khuất, Hy Trân mới thở phào một hơi nhìn Lang Nhất nói:
- Giọng nói của ngài ấy như muốn bóp lấy linh hồn ta vậy. Nhưng mà khi trò chuyện với nhỏ Columbidae kia rất dịu nhẹ mà. Ngươi có biết đó là ai không?
Lang Nhất lắc đầu. Băng Trúc chưa từng nói chuyện với hắn nhẹ nhàng như thế. Ánh mắt rũ xuống cùng hàng mi rung rinh, gương mặt dù không cười nhưng vẫn tươi sáng, khác hẳn với gương mặt lãnh đạm thường ngày làm cho hắn vừa say đắm vừa hụt hẫng. Say đắm vì vẻ đẹp khi nàng ấy vui vẻ, hụt hẫng vì bản thân chưa thể có được ánh mắt ấy.
- Ta không biết, nhưng trên người cô ta đều là mùi của ngài Băng Trúc, ngài ấy có vẻ rất thích nữ sinh ấy.
Kiều khánh nhìn xung quanh, cả bầu trời và mặt đất đều ngập tràn khói bụi, mùi sắt kim loại từ các thiết bị cứ sộc lên cái mũi vốn nhạy cảm của cậu. Dù không khí ở đây đặc hơn ở Nhất tinh thể nhưng cậu chẳng thấy thoái mái gì.
- Nơi này bốc mùi thật đó, bọn chúng không ngửi thấy hay sao mà vẫn sống được.
Lang nhất cũng thuộc loài mũi thính nên hiểu rất rõ tâm trạng của Kiều Khánh. Nhưng không còn lựa chọn nào khác. Bọn họ phải ở lại đây nếu muốn giúp nàng.
- Như ngài ấy nói, nơi này rất khác so với Nhất tinh thể. Vậy nên nếu không muốn bị đuổi về thì hãy tập làm quen đi.
Hy Trân thấy mình may mắn vì không thính mũi, tinh mắt như bọn họ, cô chỉ cảm thấy hơi khó thở mà thôi. Nhìn lên bầu trời trông có vẻ xanh mát, cô chợt nhìn thấy một luồng gió kì quái bay đi bay lại liền vỗ vai Kiều Khánh:
- Anh nhìn cơn gió đó đi. Từ nãy tới giờ cứ thổi qua thôi lại trên đầu chúng ta.
Kiều khánh cùng Lang Nhất lúc này mới ngẩng lên nhìn. Lang Nhất nhìn lướt qua liền biết nhận ra.
- Đây là Phong linh.
Nhưng màu sắc Phong linh của Băng Trúc có thể nhìn thấy rất rõ hơn nữa linh khí tỏa ra cũng sẽ đặc biệt nồng đậm hơn. Tại sao Phong linh này trông có vẻ yếu ớt?
Không đợi Lang Nhất thắc mắc xong Phong linh đã đáp xuống ngang tầm mắt họ, âm thanh văng vẳng trong gió:
- Ta nhận lệnh ngài Băng Trúc tới đây dẫn các ngươi đi. Ta là Phong linh của Phong Vũ. Ngài Băng Trúc nói ngài ấy sẽ về sớm thôi, các ngươi hãy tới nhà ngài ấy trước. Theo ta đi.