-Mười một năm sau-
Ánh nắng chói chang xuyên vào căn phòng đơn sơ, chiếu thẳng đến chiếc giường nơi có một chim bồ câu nhỏ chưa tỉnh giấc. Krattas chui ra khỏi chăn khó chịu tắt chuông báo thức đang kêu inh ỏi. Hôm nay là ngày cuối cùng cô ở Vush, cũng là ngày cuối cùng đi học tại trường cấp 3 ở đây. Sau đó, cô sẽ tới Samesko để học tập cùng với giấc mơ trở thành một ca sĩ. Nhanh chóng thay bộ đồng phục trường, chào tạm biệt ba mẹ, rồi leo lê chiếc xe điện bố mới mua cho để đi tới trường.
Tới trước cổng trường cô đã nhìn thấy bóng dáng của một nữ sinh vô cùng xinh đẹp. Chiều cao nổi bật giữa khuôn viên trường học, mái tóc đen óng ả dưới vạt nắng buổi sớm mai, làn da trắng làm nổi bật cánh môi hồng mịn, đặc biệt đôi mắt ánh lên màu xanh lam huyền bí kèm viền đen mi mắt dưới. Tưởng chừng như thời gian chỉ là một con số đối với nàng, gương mặt, hình dáng đều chẳng hề thay đổi.
Khóe miệng Krattas cong lên rạng rỡ lớn tiếng gọi:
- Eri!!!....
Nghe tiếng gọi nàng ngẩng đầu lên, gương mặt có chút lãnh đạm nhưng ánh mắt lại tỏa ra dịu dàng. Qua một quãng thời gian ở đây, có một số chuyện Băng Trúc đã không còn thắc mắc nữa, ví như vì sao ngũ linh lại chấp niệm với tộc chim, vì sao Xiểm Vũ lại chết, vì sao chúng lại gϊếŧ Điển Oa, thực tế ngay cả những kẻ chính tay sát hại họ còn không biết, khi mà hỷ nộ ái ố, tham sân si đã là bản năng của mọi loài sinh vật, chưa từng phân biệt thần hay quỷ.
Băng Trúc cũng dần chấp nhận nó và đi tìm câu trả lời mới. Vì sao tộc chim lại đi trên con đường này? Con đường mà không phải tự bản thân tiến hóa mà là nhờ vào tài nguyên và sự sống của hành tinh?
Nhờ vào sự kết nối với tộc chim nơi đây, nàng đã có thể làm được những điều mình muốn mà không cần đến sức mạnh. Nàng chuyển tới sống trên hòn đảo Vush để nhìn Krattas lớn lên, còn có cái tên mới là Eri do Krattas đặt, và đương nhiên cô cũng biết nàng không phải sinh vật bình thường.
Băng Trúc đứng đợi Krattas tới gần, giơ tay gõ nhẹ lên trán cô:
- Không cần lớn tiếng như thế. Ai cũng biết tên tôi.
- Ah... Tôi đâu có gọi to đến mức ấy. Với lại kêu cậu xinh đẹp như thế làm ai cũng muốn biết. Mà hôm nay cậu tới sớm vậy?
Băng Trúc không để ý tới lời trêu ghẹo của cô mà tiến một bước theo thói quen xoa đầu cậu.
Lúc trước khi ở Thượng Ngân không có ai nói với nàng những lời này cả, tới khi gặp Krattas, một vài lần nàng còn hỏi ngược lại “xinh đẹp thì sao?” nhưng sau đó cũng không hỏi nữa. Băng Trúc mặc định nó là câu nói vô nghĩa.
- Hôm nay không bận nên đến sớm. Ra đây đón cậu.
Krattas cười ngọt.
- Umm gì mà ga lăng vậy, cậu cứ như vậy tôi sẽ yêu..
Lời nói chưa dứt đã bị bàn tay Băng Trúc chặn lại.
- Đừng nói vậy. Sau này cậu còn phải kết hôn. Hơn nữa không phải cậu muốn làm ca sĩ sao? Nói vậy không tốt đâu.
Krattas cười vui vẻ, trong lòng cảm thấy chọc ghẹo Băng Trúc rất vui vì nàng không phân biệt được đâu là nói đùa, đâu là thật.
- Cậu không sợ, tôi cũng không sợ. Dù sau này tôi có trượng phu thì hắn nhất định cũng sẽ xếp sau cậu.
Băng Trúc không tìm được lời nào đáp lại, cảm giác như nàng đang nuôi dưỡng một thị dân Nhất tinh thể bên ngoài vậy, đành lảng sang chuyện khác.
- Đi cất xe. Sắp vào học rồi.
Đạt được cảm giác chiến thắng, Krattas thỏa mãn đáp:
- Tuân lệnh.
Tiết đầu tiên học bay lượn nhưng là lý thuyết. Nàng không hiểu lý do chúng cần biết bay là gì trong khi chúng chẳng chịu vỗ cánh bao giờ, nhìn trên bầu trời không phải những con chim làm bằng sắt thì cũng là một phương tiện nào đó chạy bằng kim loại. Nàng có nên cảm thấy may mắn khi chúng không quan tâm, sau lưng nàng có cánh hay không nữa không?
Trên bục giảng Corvus Macrorhynchos (*) với chiếc mắt kính tròn ngộ nghĩnh, cái mỏ gần như không còn nhô ra nhưng vẫn có độ cứng đang liến thoắng về lịch sử có vẻ hùng cường lắm, chiếc cánh với những sợi lông sơ đang cầm viên phấn chỉ chỏ này kia. Băng Trúc chống tay lên bàn lơ đãng nhìn ra bên ngoài. Vì là đầu xuân nên quả cầu lửa phía trên bầu trời dịu dàng hơn hẳn, khuôn viên trường rộng lớn lác đác những lớp học bay, nhảy, và cả leo trèo hài hước ngoài đó. Chợt tiếng quát tháo của cô giáo vang lên dội vào tai nàng.
- Eri!! Có cái gì ngoài kia hay hơn bài giảng của tôi mà cô cứ nhìn thế.
Thấy nàng không trả lời cô lại càng tức giận hơn.
- Cô có nghe tôi giảng bài không? Đừng tưởng bản thân thông minh thì không cần học.
Băng Trúc hờ hững đáp:
- Em vẫn nghe... Thưa cô.
Hai từ “thưa cô” phải mất một khoảng mới bật ra khỏi bờ môi nàng, ánh mắt lướt qua cô ta một chút rồi lại quay trở về chỗ cũ. Corvus Macrorhynchos đẩy gọng kính hừ hừ nói:
- Vậy cô nói cho tôi biết vì sao Vush lại có được khu vực giàu tài nguyên, và đất đai.
Băng Trúc không chút suy nghĩ trả lời ngay.
- Vì kỉ nguyên thứ 30 có vị vua tài giỏi, anh minh đã dùng thế lực của mình đi chiếm đóng các khu vực xung quanh, tận dụng và tìm kiếm những nguyên liệu quý để làm giàu bộ tộc.
Số kiến thức này đối với nàng không khó nhớ, những lúc rảnh rỗi nàng đều thích ghi chép những thông tin thú vị lên giấy để lưu trữ.
Corvus Macrorhynchos nhăn mặt khó chịu nhưng không thể bắt bẻ được nàng bèn chuyển sang vấn đề khác. Ở trường có một số giáo viên không thích nàng. Vì khi họ nhìn nàng lúc nào cũng mang vẻ mặt lạnh nhạt, không quan tâm thế nhưng những câu hỏi đưa ra, Băng Trúc đều có thể trả lời như đang cầm sách, thậm chí khi hỏi những vấn đề ngoài lề, nàng cũng đáp được. Cô giáo không hiểu sao hiệu trưởng và số ít giáo viên ở đây lại yêu thích nàng đến thế. Là vì nàng ta đem nhiều thành tích về cho trường? Hay là vì nàng ta giải quyết được mấy đám học viên lông bông, ca biệt?
- Cô đừng có tỏ ra mình đây tài giỏi. Nếu cô thấy mình xuất sắc như vậy thì học ngôi trường này làm gì. Cái giọng điệu khinh khỉnh của cô có xứng đáng là một học viên không?
Từ đầu tới cuối, biểu cảm trên gương mặt nàng chỉ có một, những cuộc cãi nhau vô nghĩa này xảy ra rất nhiều lần. Băng Trúc không biết bản thân đã làm gì khiến chúng luôn tìm nàng gây sự. Nhưng dù sao thì nàng cũng không quan tâm, dù có bị đuổi ra hay trách phạt, nàng đều biết cách giải quyết. Cô buông lời thật lòng.
- Ý của cô, em rất thích. Nhưng nếu muốn tìm trường phù hợp với trình độ, chắc em phải lên học bằng tiến sĩ mới được, tiếc là quy định của các bộ tộc không cho làm vậy, thế nên em phải làm phiền cô một chút. Trong lớp học này em chưa từng nghĩ mình là học viên nếu cô cư xử như một học viên.
Corvus Macrorhynchos tức giận hét lên.
- Eri!!!!!
" TẠCH.....!!!!"
" RẦM...ầmm..!!!"
Những ánh mắt tò mò đổ dồn về nơi phát ra tiếng động lớn. Corvus Macrorhynchos cũng vì thế mà ngắt câu nói của mình nhìn theo.
- Chuyện gì vậy?
Một học viên cuối lớp chạy ra hành lang ngóng rồi đi vào nói
- Thưa cô, hình như mái bên kho bị sập.
Cô giáo nhìn đồng hồ trên tay rồi đẩy đẩy gọng kính.
- Được rồi còn mấy phút nữa, bài dừng lại được rồi. Còn cô, Eri, hãy tự kiểm điểm mình đi.
Nói rồi Corvus Macrorhynchos thu dọn dụng cụ giảng dạy, trước khi đi còn liếc nhìn nàng một cái mới hả dạ. Krattas nhìn bóng cô giáo khuất mắt mới chạy tới chỗ ngồi của nàng thì thầm.
- Các cô hay gây khó dễ cho cậu thật đó.
Lúc này Băng Trúc vẫn chú ý tới tiếng động phía nhà kho, níu mày đứng dậy mơ màng đáp lại.
- không sao. Cậu đừng để ý, các cô chỉ muốn tốt cho tôi thôi.
Krattas gật đầu nhìn theo tầm mắt của Băng Trúc, cô không đứng lên bênh vực nàng lần này là vì đây là buổi cuối rồi nên tri ân cho cô đó một lần. Hiếm khi thấy nàng để ý biến động xung quanh, cô nghiêng đầu hỏi.
- Kì lạ nhỉ, cái mái đó đan bằng sắt lận nói sập liền sập. Cậu đoán được có chuyện gì không?
Băng Trúc đã đoán ra được chuyện gì xảy ra, thở dài bất lực. Nàng ở đây bận bịu, quên mất chuyện ở Nhất tinh thể, dù thoảng nàng vẫn về để xử lí công việc nhưng nàng không tới gặp Lang Nhất để giao việc nữa. Không ngờ hắn lại mò tới đây, mà hình như còn có hai sinh vật khác nữa, thật hiếm khi thấy Lang Nhất đi với ai khác ngoài nàng.
- Là một số bạn không mời mà tới thôi.
Krattas một bụng tò mò:
- Ai cơ?
- Rồi cậu sẽ biết.
_______________________
Chú thích:
- Corvus Macrorhynchos (*): Quạ.