Chương 15

Rời khỏi vùng đất ấy, nàng tiếp tục tìm kiếm tung tích của linh vật, nguyên khí hòa trong sinh vật mỗi lúc một nhạt đi. Có thể thấy sinh vật trên hành tinh này đã hoàn toàn mất đi khả năng sử dụng nguồn linh lực mà chủ thần, cũng như linh vật ban cho. Nàng hết cách, bèn mở ma pháp gọi hỏa linh của bản thân ra để tìm chúng. Cuối cùng Băng Trúc cũng tìm thấy họ trên một đỉnh núi cao, nơi quanh năm bao phủ tuyết trắng. Cả năm linh vật đều chui rúc trong một hang động trên ngọn, cuộn tròn lại với nhau run rẩy, chốc chốc lại rùng mình lên như những con thú bị săn đuổi tới bước đường cùng.

Đường đường là linh vật ban sự sống và tài nguyên dồi dào, cũng là những trợ thủ đắc lực của chủ thần cai quản hành tinh, giờ đây lại chẳng khác vong hồn không nhà là mấy. Băng Trúc chậm rãi từng bước tiến đến, từng bước nệm giống như đi trên mây nhẹ nhàng mềm mại.

Thêm một điểm khiến Băng Trúc có chút băn khoăn, đành rằng tộc chim giờ khá lớn mạnh, đàn áp động vật khác, dù số lượng không đông đảo nhất nhưng lại chiếm dụng đất nhiều nhất. Nhưng so với sức mạnh của ngũ linh thì dù có mạnh tới đâu, cũng không thể đánh bại họ, huống chi hành tinh non yếu này. Dựa vào trạng thái hiện tại của linh vật, nàng biết chúng đang dung túng cho loài động vật thống trị Phong Vũ, nhưng là vì sao?

Linh khí tỏa ra từ người nàng khiến chúng ngóc đầu lên, mùi hương dịu nhẹ lại mang cảm giác chèn ép nơi cuống họng, khó lưu thông. Đối diện với đôi mắt vô cảm kia cùng áp lực cuốn quanh, chúng bất giác sợ hãi cụp mắt xuống. Nàng bước vào bên trong chạm vào phiến đá trong hang, phiến đá biến đổi hình dạng, tạo thành một chiếc ghế mà không cần nhờ đến linh lực của thổ linh trong người, rồi thong thả ngồi xuống.

- Tại sao các ngươi không đi cai quản thị dân mà lại trốn ở đây?

Lúc này chúng bắt đầu lưỡng lự tách nhau ra một khoảng cách nhất định vây quanh Băng Trúc, thủy linh lên tiếng trước, dùng chất giọng mềm nhẹ nhưng yếu ớt thăm dò.

- Ngươi nhìn thấy bọn ta? Ngươi là....

Băng Trúc hiểu tình cảnh họ lúc này nên không tính toán lễ nghi cũng vì mấy lần trước nàng tới đều không lộ diện:

- Ta là ai không quan trọng. Các ngươi có nghe nói về khế ước từ Xiểm Vũ hay không.

Bọn chúng mở to mắt ngạc nhiên, sau bao nhiêu năm mới được nghe tên vị thần đầu tiên từ một sinh vật khác, mộc linh nghi ngờ liệu đây có phải là kế thần tiếp theo hay không, y đáp với điệu bộ khó tin.

- Bọn ta biết. Nhưng làm sao ngươi biết.

Lúc này hỏa linh chú ý tới chiếc nhẫn ngũ sắc trên tay Băng Trúc. Kí ức dội về từ mười ngàn năm trước, khi kế thần Điển Oa vừa chết...

Thế giới Phong Vũ ngập tràn trong sắc đỏ, bầu trời bị xẻ ra làm đôi sinh vật bên trong hành tinh còn có thể nhìn thấy vũ trụ bên ngoài. Bấy giờ thị dân Phong Vũ nhận ra những lời thì thầm bên tai họ hay những khoảnh khắc nhói đau ở trong tim chính là vì chủ thần của họ đang bị gϊếŧ hại, kí ức của tổ tiên đã sánh vai với các vị thần lần lượt thu về trong não bộ nhưng đã quá muộn, chúng đã lỡ gϊếŧ chết vị thần ấy.

Ngũ linh nhìn hành tinh mình sinh ra đang chịu sự trừng phạt thì vô cùng lo lắng, thủy linh gấp gáp nói:

- Phải làm sao đây. Nơi này sẽ bị phá hủy mất, Chúng ta không thể làm gì ư?

- Làm gì là làm gì. Đã bảo các ngươi tới giúp kế thần một tay rồi, mà các ngươi không chịu nghe, giờ kế thần chết rồi, cũng tại các ngươi hết.

Hỏa linh vừa lên tiếng liền bị các linh vật khác phản bác, cãi qua cãi lại không ai chịu ai. Bất chợt trên bầu trời hiện ra một luồng sáng trắng rạch một đường từ phía trên kẽ hở đâm thẳng xuống mắt đất, màu đỏ như máu của hành tinh biến mất kèm mức chấn động không tưởng, mặt đất rung chuyển, sóng ngoài biển dâng cao kèm theo tiếng gào thét từ núi lửa báo hiệu ngày diệt vong, luồng sáng từ khe nứt hiện ra đem theo những chủ thần của hành tinh khác xuất hiện. Sau đó họ không còn nhớ gì nữa.

Kí ức duy nhất còn sót lại là cái ngày Phong Vũ bị tuyên phạt, nhưng vì chủ thần có đeo chiếc nhẫn này ngăn cản, nên Phong Vũ mới giữ được mạng và được đưa tới vị trí này. Hỏa linh vẫn còn nhớ rõ vì đôi tay ấy là thứ cuối cùng nó nhìn thấy trước khi mất ý thức.

Hỏa linh do dự hỏi:

- Ngài....là chủ thần Nhất tinh thể?

Băng Trúc chưa đáp thì thổ linh đã lên tiếng phản bác:

- Không thể nào. Nghe nói vị thần ấy chưa từng xen vào chuyện của hành tinh khác, còn là một loài rất tàn bạo nữa. Kẻ trước mặt này nhìn không giống có thể chút nào, với lại ta còn không cảm nhận được linh khí của y.

Băng Trúc khẽ níu mày trong lòng đẩy lên cảm xúc hỗn độn, linh vật ở đây đã yếu tới mức không thể cảm nhận được linh khí của thần rồi chăng?

- Các ngươi không còn tu dưỡng nữa sao?

Dựa trên câu hỏi này, bọn chúng tròn mắt nhìn nhau kinh ngạc, hỏa linh mạnh dạn nói:

- Ngài thực sự là ngài Băng Trúc đúng không?

Cái khẽ gật đầu của Băng Trúc làm chúng sợ hãi lùi xát vách hang rồi lại quỳ xuống xin thứ tội. Kim linh run rẩy thưa gửi:

- Chúng thần không biết nên tu dưỡng thế nào, chúng tôi đã đặt linh đan trong tay ngài Xiểm Vũ. Nhưng sau khi bị đánh tan, thân xác và linh hồn ngài ấy đều bị tách ra không rõ tung tích, còn ngài Điển Oa vì bị sát hại, linh khí cạn kiệt nên đã rơi vào vòng luân hồi của sinh vật. Chúng thần vẫn luôn tìm kiếm thế nhưng không thể tìm ra.

Băng Trúc khẽ suy ngẫm một lát, sau đó mới nói:

- Chuyện của khế ước nếu các ngươi đã biết thì ta cũng không nói nhiều nữa. Ta chỉ hy vọng các ngươi sẽ không cản trở kế hoạch hay mệnh lệnh của ta. Phong Vũ đã không còn nằm trong Thượng Ngân hay chịu sự quản thúc của Tinh Thể nên ta cũng sẽ bảo đảm không để hành tinh này bị các thế lực thành viên quấy rối khi ta ở đây.

Đám linh vật nhìn nhau cảm giác lo sợ quẩn quanh, chúng hiểu rõ nơi này chứa tội lỗi nhiều đến mức nào. Kim linh khẽ nói:

- Thưa ngài, nơi này vốn đã không thể cứu rỗi được nữa.

- Các ngươi biết rõ điều đó vậy thì tại sao lại không từ bỏ và xây dựng hành tinh khác? Hay ít nhất là loại bỏ những yếu tố làm hành tinh suy kiệt?

Nghe câu hỏi của Băng Trúc, đám linh vật liền cúi đầu rơi nước mắt, thủy linh nhẹ nhàng đáp lại:

- Vì chúng thần xem họ như con vậy, chúng thần không nỡ xuống tay. Với lại chúng thần cũng mong có một ngày hành tinh có thể tốt đẹp lên giống khi thời ngài Xiểm Vũ còn sống.

- Nhưng các ngươi đều hiểu là không thể?

- Vâng. Và chúng thần không hy vọng nơi này có thể có chủ thần được nữa

Một lát sau, Băng Trúc chậm rãi đứng lên, mở ma pháp triệu gọi linh khí ngũ linh truyền sang cho linh vật trên Phong Vũ rồi khẽ nói:

- Tạm thời các ngươi cứ ở đây, chuyện ngoài kia, ta sẽ xử lí. Các ngươi muốn ngăn cản ta thì cũng được thôi, ta cũng sẽ không nương tay.

Ngay khi nhận được linh khí cơ thể chúng lập tức phát sáng, phấn chấn lên giống như dáng vẻ tiều tụy kia chỉ là ảo giác. Lúc bấy giờ chúng mới nhìn rõ linh khí của kẻ trước mặt, mức độ dày đặc đến mức không có không khí nào của Phong Vũ có thể xuyên vào. Bọn chúng ngầm hiểu rằng vị thần này đang kìm nén sức mạnh để có thể chạm chân vào mặt đất thiếu hụt nguyên khí này mà không khiến nó nứt ra.

Sau khi nghe mấy lời tạ ơn và lời hứa vẩn vơ của ngũ linh Phong Vũ, Băng Trúc thong thả trở về nhà, nhìn hai tiểu yêu ôm nhau ngủ say. Nàng đặt đồ ăn vừa mới mua về qua một bên tựa người vào ghế suy tư. Giai đoạn đầu coi như đã hoàn thành, tiếp theo phải làm thế nào để hiểu được ước muốn của thị dân Phong Vũ mà không cần lên chủ thần đây.

Nhớ tới mùi hương trên người chú chim bồ câu nhỏ trên hòn đảo, nàng thoáng nghi ngờ, suy tính. Xem ra nàng lại cần phải để mắt tới cả cô bé đó nữa. Nếu như nàng nuôi dưỡng nó dựa trên mong muốn của hành tinh này, liệu có thể thành công?