Chương 14

Tại một dải ngân hà cách hệ Thượng Ngân mấy nghìn tỷ năm ánh sáng. Giống như bao hệ hành tinh xung quanh, hệ hành tinh này cũng có quả cầu lửa rất lớn. Trong số các hành tinh quay quanh nó có một hành tinh có sự sống. Đó cũng chính là hành tinh bị Thượng Ngân trừng phạt - Phong Vũ. Bên trong nó đa dạng các sinh vật sống nhưng không tỷ lệ thuận với số lượng, bởi nơi đây đại đa số lãnh thổ đều bị tộc chim hoặc người chim chiếm lấy. Hơn hết những tộc chim nhỏ lẻ thường xuyên tranh giành lãnh thổ ảnh hưởng đến các tộc loài khác trên diện rộng, khiến các quần thể có nguy cơ tuyệt chủng.

Nhìn từ ngoài vào, nơi đây giống như một vương quốc hưng thịnh, với những hàng cây lớn nối tiếp nhau, thảm cỏ xanh mượt ôm lấy nền đất. Những tòa nhà cao chọc trời và phương tiện bay lượn chưa từng thấy ở bất cứ hành tinh nào.

Nhưng khi chạm xuống nền đất và nhìn thật kĩ, hàng cây lớn ấy được làm bằng kim loại, còn thảm cỏ được dệt từ sợi cotton do loài chim ở đó tạo ra. Mỗi một vùng đất đều được chia ra và sống tập trung như một quần thể riêng biệt được gọi là bộ tộc. Những loài chim dù cùng loài nhưng sinh ra ở hai bộ tộc khác nhau cũng có thể trở thành kẻ thù. Tập tính sống cũng phân chia ra nhiều hình thái khác nhau. Đa số chúng thường sống bên trong thân cây kim loại đó, nhưng vẫn có gia đình dư giả tiền bạc, có thể xây nhà trên mặt đất.

Tộc người chim cũng có tài sản trung gian để mua bán, trao đổi. Dựa vào kiến thức mà chúng tự nghiên cứu và tổ tiên của chúng để lại, không ngừng sao chép những thứ đang có và công nghiệp hóa nó lên. Cũng chính vì tranh chấp nguồn tài nguyên hữu hạn, những món đồ bảo vệ và đe dọa lãnh thổ tộc khác cũng được sinh ra.

Thời xa xưa tộc chim từng kết hôn với tộc linh trưởng, dẫn đến phân chia ra rất nhiều hình hài khác nhau từ đó những cuộc xung đột đòi quyền lợi và tiêu trừ “tạp chủng” cũng được diễn ra thường xuyên. Trải qua hàng nghìn năm, tộc linh trưởng hầu như đã biến mất khỏi Phong Vũ mặc dù dòng máu vẫn tồn tại trong người chúng. Hiện tại tộc chim đã chiếm lấy toàn bộ hành tinh và lập ra hàng trăm luật lệ để mang danh bảo vệ chủng loài khác khỏi chính họ. Và chúng gọi tất cả những đều ấy là thiên đường, hòa bình, và hạnh phúc.

Băng Trúc vẫn luôn thắc mắc, bọn chúng có thể nghĩ ra rất nhiều công cụ, thiết bị, và kế hoạch không tưởng để hướng hành tinh trở thành một hành tinh sung túc muốn hưởng thụ, nhưng lại không nghĩ cho chính bản thân khi sống trong một thế giới không vận động, không cơ hội phát triển thể lực, cơ thể sẽ bị mài mòn ra sao. Đương nhiên trong Thượng Ngân cũng có rất nhiều loài sinh vật lựa chọn con đường phát triển nhận thức và trí tuệ. Tuy nhiên họ vẫn duy trì sức mạnh vật lý, ít nhất là nguyên dạng. Nhưng ở đây ngay cả bản năng tối thiểu của một loài chim đó là bay, nhảy chuyền, bọn họ cũng phải nhờ tới phương tiện di chuyển tên tàu bay, vì nó có thể khiến chúng bay cả dưới nước mà không ướt một sợi lông. Bọn chúng tự hào gọi nó là trí tuệ, và đổi mới.

Nàng nhẹ nhàng thở dài một hơi, trước khi nàng quyết định ở lại một thời gian, nàng đã tìm hiểu và tạo ra một sợi dây quan hệ liên kết nhất định với hành tinh này. Mục đích cũng vì tới để tìm hiểu tình hình và tìm ra nguyên khiến Xiểm Vũ và Điển Oa không thể hồi sinh. Vậy nên nàng quyết định không chuyển kiếp, thay vào đó sẽ kết giao với những kẻ đứng đầu bộ tộc để tiện nắm bắt thông tin giống như một dân ngoại tinh thực sự. Tuy nhiên theo thời gian bọn họ nhất định sẽ biết nàng không phải sinh vật bình thường vì tuổi thọ của chúng rất ngắn, nhưng nó không phải là vấn đề lớn, nàng vẫn có thể xóa kí ức của chúng nếu cần.

Đột nhiên nhớ lại lúc nàng quyết định nói với Lang Nhất, Băng Trúc cảm giác như có hòn đá vô hình đè trước ngực. Nhưng nàng không còn cách nào khác, bình thường tới đây đều đặn một tháng hay hai tháng thì không sao, nhưng khi quyết định ở đây lâu dài nếu không nói gì với hắn, sẽ khiến Lang Nhất lo lắng. Thà rằng để hắn tự mình đưa ra lựa chọn tìm nàng hoặc từ bỏ.

“ G..rào~”

Tiếng gầm của một con Smilodon Populator(*) cỡ lớn phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng trong căn phòng. Những trùm lông vàng sẫm lốm đốm trên nền lông trắng tinh khiết. Một diện mạo khác lạ khi Smilodon Populator bình thường chỉ có bộ lông vàng. Thân hình cao lớn đến mức khó tin cùng cặp răng nanh dài đáng sợ nhìn không khác gì một con quái thú, nó từ từ tiến lại gần Băng Trúc.

Lông mi nàng khẽ rũ xuống lộ ra dáng vẻ ôn nhu nhưng không thiếu đi nghiêm nghị, đưa tay xoa đầu nó như một đứa trẻ làm được việc tốt.

- Dậy rồi sao, Vil? Anh ngươi đâu rồi?

Vil ngoảnh đầu về phía căn phòng nhỏ, ngước con ngươi to tròn không hợp với dáng vẻ của mình lên nhìn nàng. Băng Trúc gật đầu:

- Không cần gọi. Hôm nay ta sẽ về muộn. Khi nào Dev dậy hãy cùng nó luyện tập tiếp, biết không?

Vil gật đầu luyến tiếc dựa vào người nàng cọ tới lui, dòng cảm xúc thoải mái chảy trong cơ thể khi bộ lông mềm mại ấy lướt qua người nàng. Băng Trúc luyến tiếc rụt tay về:

- Ngoan. Ta về sẽ mua đồ ăn vặt cho.

Del và Vil đều là hai cá thể duy nhất còn sót lại của loài trên Phong Vũ. Vào những ngày đầu nàng đặt chân tới đây đã bắt gặp Del đang nằm thoi thóp trên xác mẹ nó, khi ấy nó chỉ là một con Canis lupus familiaris lông trắng yếu ớt vừa mới ra đời, còn Vil là trong một lần dẫn Del đi săn, nó đã đem Vil về. Lý do mà nàng quyết định giữ chúng lại là vì những cá thể khác trong loài của chúng đều đã chết nàng không nỡ bỏ mặc chúng. Quan trọng hơn trong cơ thể chúng vẫn còn những tế bào biến hóa trội, thứ có thể biến chúng thành động vật bậc trung hạ và hướng đến hình dạng của động vật cấp cao. Nàng trước giờ chưa từng nhìn thấy Smilodon Populator hay Canis Lupus Familiaris khi tiến hóa. Dù nguyên thân của Lang Nhất cũng là Canis Lupus Familiaris và xuất hiện trên hầu hết toàn bộ các hành tinh trong Thượng Ngân. Nhưng loài này ở Nhất tinh thể đã tiến hóa thành động vật cấp cao từ rất sớm nên Băng Trúc không có cơ hội quan sát.

Sau khi rời khỏi nhà, nàng bắt đầu tìm kiếm linh vật của Phong Vũ. Đó là các linh hồn được sinh ra từ tâm hành tinh. Chúng được giao phó các sức mạnh khác nhau để điều hòa sự sống trên hành tinh ấy. Cho tới khi chủ thần của hành tinh xuất hiện, linh vật sẽ giao phó trách nhiệm đó cho chủ thần và trở về với tâm lõi cho tới khi chủ thần không còn, hoặc ở bên cạnh hỗ trợ chủ thần.

Trong khoảng thời gian Băng Trúc tới đây, dù khí hậu và tài nguyên đều diễn ra một cách chậm rãi nhưng lại không có hơi thở của linh vật, nàng cũng không biết bọn chúng đang trốn ở đâu. Trong lúc suy nghĩ, Băng Trúc vô tình bay đến một hòn đảo cách đất liền không xa, bộ tộc ở đây được các bộ tộc khác ưu ái gọi bằng cái tên “lạc hậu” bởi nơi này vẫn chưa đủ tiền bạc để xây dựng những tòa nhà hay thực vật công nghiệp do vừa bị các bộ tộc khác đô hộ gây chiến.

Thị dân nơi đây vẫn phải sống trong các gốc cây gỗ hoặc dựng nhà trên các cành cây lớn, tuy nhiên chỉ cần nhìn qua nàng cũng đoán được chỉ vài năm nữa, nơi đây sẽ trở thành môi trường công nghiệp kia. Bởi lẽ thể trạng của tộc chim Phong Vũ vô cùng yếu, nếu không dựa vào những vũ khí tự chế, nhất định sẽ bị những bộ tộc khác xâm chiếm. Không biết bắt nguồn từ đâu nhưng tộc chim đã bị cuốn vào một vòng tròn vô hình không có lối thoát. Nàng đáp xuống một cánh đồng lương thực gần đó, những hạt lúa được quy hoạch từ thời tổ tiên thí nghiệm và thay đổi, làm năng suất và sản lượng đều tăng lên, màu vàng của hạt thóc nhuốm lên toàn bộ khung cảnh dưới ánh mặt trời đỏ rực.

“Kẻ mạnh đánh bại kẻ yếu”, “ kẻ yếu phục tùng kẻ mạnh” là quy luật của đa số hành tinh trong Thượng Ngân, tuy vẫn có câu “kẻ mạnh bảo vệ kẻ yếu", "đoàn kết là sức mạnh”, song chung quy lại vẫn là để sinh tồn, mức độ thiệt hại phải đánh đổi chỉ ở mức độ cá thể hoặc một nhóm quần thể trong một thời gian nhất định. Sau đó chủ thần sẽ tự mình cân bằng số lượng trở lại.

Phong Vũ thì hoàn toàn khác, họ có vũ khí được làm từ những tài nguyên của hành tinh uy lực đương nhiên lớn hơn rất nhiều so với thể trạng mà họ rèn luyện. Chúng bắt các loài động vật không có sức phản kháng để thử nghiệm từ đó hướng tới đàn áp những loài động vật có kỹ năng và sức sinh tồn cao hơn bằng chính vũ khí đó. Rất nhiều loài động vật vì điều này mà bị xóa sổ. Vậy mà chúng vẫn cho rằng những sinh vật ấy vẫn đang sống tốt hơn chúng.

Trong làn gió yếu ớt thổi lướt qua cơ thể nàng, cặp lông mày khẽ níu lại khi nhận ra một hơi thở lạ lẫm. Khi nàng vẫn chưa xác định được đó là mùi hương gì, chợt có bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo của nàng kéo xuống từng dao động nhỏ. Khi nàng quay lại, phát hiện một cô bé chừng năm tuổi, mái tóc cắt ngắn, đôi mắt to tròn cùng lông mi đen cong vυ"t, đôi cánh phía sau lưng phủ màu trắng phau.

Vì tộc chim hiện tại của Phong Vũ đã pha trộn với giống loài khác nên việc mọc thêm đôi tay khác ngoài cánh cũng không có gì là lạ. Chỉ là hiện nay, tộc chim lại ưa chuộc hình thể có thể cầm nắm hơn, chúng sẵn sàng nhờ sự hỗ trợ từ các công cụ khác để cắt bỏ đôi cánh và tạo ra bộ phận có khả năng mà chúng muốn. Băng Trúc hiểu một điều, dù là sinh vật ở bất cứ đâu dù ở Thượng Ngân hay hệ hành tinh khác, dù động vật cấp cao hay chỉ ở tầng lớp bị xẻ thịt, bản năng hướng tới dạng động vật cấp cao vẫn không thay đổi.

Cô bé Columbidae (*) ngây thơ chĩa ra quả khô, giọng nói trong veo cất lên.

- Chị đẹp thật đó. Cho chị này.

Mùi hương kì lạ ấy lại tỏa ra từ cô bé này, Băng Túc hạ người xuống quan sát thật kỹ mới cất giọng:

- Sao lại cho ta. Ngươi biết ta là ai không?

Cô bé nhìn nàng ngây dại một lúc mới lắc đầu nói:

- Em không. Nhưng chị không muốn ăn ạ? Ngon lắm.

Ngoại trừ mùi hương, cô bé này đem lại cho Băng Trúc một cảm giác khó tả, nhưng dù quan sát kỹ thế nào, máu thịt của cô bé này vẫn thuộc giống loài Columbidae, nàng khẽ hỏi nhỏ:

- Ngươi tên là gì?

Cô bé híp mắt cười, nụ cười sáng bừng lên nét ngây thơ:

- Em tên Krattas ạ, Chị Là Pavo Cristatus (*) phải không ạ? Chị tên gì vậy?

- Không phải. Ta là Dragon.

Thấy Krattas nhăn mặt tỏ vẻ không hiểu, nàng bèn nói.

- Sau này ngươi sẽ biết thôi.

Krattas híp mắt hưởng thụ khi đôi tay mềm mại kia chạm vào nhưng không được bao lâu. Thấy nàng chuẩn bị rời đi, Krattas khẽ gọi với lại

- Chúng ta còn gặp nhau nữa đúng không?

Nàng không quay đầu lại mà chỉ đáp lời:

- Chắc chắn rồi. Chúng ta sẽ gặp lại nhau sớm thôi.

____________________

Chú Thích:

- Smilodon Populator (*): Hổ nanh kiếm.

- Canis Lupus Familiaris (*): Chó.

- Columbidae (*): Bồ câu.

- Pavo Cristatus (*): Công.