Chương 13

Những mảnh ký ức về đứa em gái bé bỏng chậm rãi nổi lên trong trí nhớ, những tưởng trái tim đã lành lặn, giờ phút này lại nhói lên.

- Ta chỉ tới đó một lần. Lần ấy... Điể... linh hồn kế thần Phong Vũ biến mất không rõ lý do, ta cùng số chủ thần khác đã đến đó kiểm tra. Sau đó cả ba vị đứng đầu đều quyết định loại bỏ Phong Vũ ra khỏi Thượng Ngân đồng thời đặt l*иg giam không cho phép ai tới cũng không cho phép sinh vật bên trong thoát ra ngoài. Vậy nên kể từ đó ta không biết nó bị chuyển tới đâu.

Lang Nhất hoài nghi nhìn Brachivolk suy nghĩ trong giây lát lại hỏi:

- Nếu nói như vậy. Tại sao Băng Dương lại nói ngươi biết?

Đến lượt Brachivolk nảy sinh nghi hoặc:

- Ta ư?

Brachivolk cố gắng nhớ lại xem bản thân có bỏ xót chỗ không, mặc dù trong lòng vẫn căm hận Phong Vũ nhưng thiết nghĩ kẻ ôm hận mới chính là kẻ chịu nhiều thống khổ nhất. Bọn chúng đã bị xử phạt và cũng đã qua một thời gian dài, những kẻ làm ra tai họa đã chết. Hắn càng không muốn cả đời ôm cừu hận khiến thị dân của hắn cũng phải sống trong hận thù.

Lúc này trong đầu Nebuara lóe lên một ý nghĩ, hướng tới Brachivolk thưa gửi:

- Ngài Brachivolk, tôi nghĩ có khi Băng Dương muốn nói tới Hội Tinh Thảo?

- Hội Tinh Thảo? Nó là cái gì vậy?

Nghe tới câu hỏi của Kiều Khánh, Nebuara liền giải thích:

- Nó là một loài cây nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay, dạng thân mềm, chỉ ra hạt không ra quả hay hoa gì hết. Cái đó... à...mỗi tối trên những chiếc lá còn có tia sáng như mấy con đom đóm. Nó có khả năng dò tìm một hành tinh bất kì thông qua thuật chú của kẻ đầu tiên hái nó... Lâu lâu bọn ta có dùng để đi sang hành tinh khác giao lưu nhưng mà nó khá hiếm, cách mười năm mới mọc một lần. Cái chúng ta cần, là hạt của nó nhưng chỉ sử dụng được một lần thôi.

Brachivolk gật gù nhớ ra, loại cây ấy hình thành trước khi có huyền môn xuất hiện. Sau đó vì phát triển của thượng quan và hệ Thượng Ngân cũng đủ rộng, nên thị dân hầu như không dùng tới Hội Tinh Thảo nữa. Hắn suýt chút nữa quên luôn sự tồn tại của loại thực vật đấy. Không ngờ chị gái song sinh của tam đại vương lại có thể biết tới loài này ở hành tinh hắn.

- Vậy bọn ta có thể tìm nó ở đâu?

Đáp lại câu hỏi của Lang Nhất, Brachivolk chỉ nhàn nhạt nói:

- Mọi nơi mà các ngươi có thể đi tới trong hành tinh này, nơi càng sâu hoặc càng cao chúng sẽ mọc càng nhiều. Nói là nhiều những mỗi đợt chỉ có ba đến bốn cây thôi và không may mắn cho các ngươi rằng nó vừa mọc năm ngoái.

- Ngươi không biết nó ở đâu sao?

Brachivolk bật cười nhún vai nói:

- Ngươi đừng nghĩ ai cũng như ngài tam đại vương. Ta không có đủ năng lực bao quát hết hơi thở vạn vật, cũng không muốn xen vào cuộc sống của chúng, vậy nên ta không quá quan tâm. Mà các ngươi có thể ở đây chờ, thị dân của ta rất thân thiện. Miễn các ngươi không gây chuyện thì ta cho phép các ngươi.

Brachivolk hiểu tính cách thị dân Nhất tinh thể vừa cố chấp còn cứng đầu, vậy nên chút chuyện nhỏ này hắn đoán bọn họ không dễ từ bỏ.

Không còn thông tin gì nữa, Lang Nhất xoay người rời khỏi lâu đài. Kiều Khánh kéo tay Hy Trân theo gót Lang Nhất trở ra.

Lang Nhất cố ý như vô tình đứng chờ bọn họ trên bờ hồ. Cả đám đứng tựa vào gốc cây lớn gần đó, trên mặt đều khó giấu chán nản. Hy Trân khó chịu lên tiếng trước:

- Những chín năm nữa lận, chúng ta còn không biết 1 năm ở đây có giống ở Nhất tinh thể hay không. Ngươi có nghĩ ra cách nào khác không, Lang Nhất.

Hắn cúi đầu nhìn nền đất xa lạ, ở đây hắn không cảm nhận được hơi thở của Băng Trúc, cảm xúc bất an trào ngược lên, thanh âm mỗi lúc một trầm:

- Nếu có thì đã không tới đây.

Kiều Khánh biết tình hình hiện tại đang hơi bất lợi, nhẹ nhàng khuyên nhủ tâm ngọc của mình vài câu:

- Thôi, dù sao cũng ở đây rồi. Nếu quay về ta sợ còn khó khăn hơn.

Lang Nhất kín đáo hít một hơi, những lời Kiều Khánh nói không sai, đường đi tới Bát tinh thể khó khăn lắm bọn họ mới tìm ra. Dù có thượng quan nhưng bên ngoài hành tinh không có không khí, cả hắn và Kiều Khánh đều cố gắng hết mức lo cho Hy Trân bởi nàng chưa có khả năng nín thở lâu. Bây giờ trở lại, thượng quan không còn hơn nữa lại lo những linh vật gác cổng Nhất tinh thể không cho ra nữa. Đã đâm lao thì phải theo lao thôi.

- Hiện tại tìm Hội Tinh Thảo trước rồi tính.

Hy Trân khoanh tay trước ngực suy đoán:

- Hmmm... Nơi nào mà sâu nhất và cao nhất đây.

Kiều Khánh cũng tham gia nghĩ ngợi:

- Có khi nào là ở một cái hố trên núi không?

Lang nhất không quan tâm tới những lời nói vô nghĩa của họ mà chậm rãi sắp xếp lại câu nói của Brachivolk, trong đầu hắn chợt hiện ra nơi bọn hắn rơi xuống lần đầu.

- Có khả năng là cái vực đó. Các ngươi có nhớ nơi chúng ta mới tới đây?

Cả Kiều Khánh và Hy Trân đều ồ lên cảm thán:

- Trí nhớ tốt. Chỗ đó hình như có khả năng cao nhất.

Kiều Khánh mạnh dạn vạch ra kế hoạch:

- Hay vậy đi. Chúng ta chia ra mỗi người một phía. Chín năm sau gặp lại chỗ này tới lúc đó nếu cả ba đều không tìm được thì tìm cách khác, được không?

Hy Trân, và Lang Nhất đều gật đầu đồng ý rồi chia nhau các ngả đường tìm kiếm và chờ đợi trong chín năm ấy.