Chương 7

Cả phòng sững sờ! Đây là lần đầu tiên Trương San San tự tay đánh người.

Hải Chỉ Lan không thể tin nổi, nhìn chằm chằm đối phương: “Tớ không làm.”

“Cả phòng ai cũng biết chuyện này! Cậu chối có ích gì.”

Thế nhưng người trong cuộc là cô lại hoàn toàn không biết gì! Hải Chỉ Lan còn chưa kịp phản bác, cả phòng đã cùng nhau khóa cô lại trong nhà vệ sinh.

Bên trong tối om không có ánh đèn, Hải Chỉ Lan lạnh run, đập mạnh vào cửa: “Thả tớ ra! Thả tớ ra đi!”

“Nếu mày còn dám hét nữa, bọn tao sẽ tung ảnh khỏa thân của mày lên mạng đấy!”

Cả không gian tràn ngập ác ý.

“Đăng lên mạng cũng chẳng ai muốn nhìn đâu, một con heo béo ú thì có gì đáng xem!”

Chúng không tiếc lời độc ác, hành hạ cô như thể cô không phải là người cùng giống loài. Cô thấp hèn đến mức đáng bị mắng nhiếc và làm nhục.

Cô xấu xí, không thông minh, nhà lại nghèo.

Cô luôn mong mình có thể tìm được một góc tối nào đó để rụt vào, nép mình làm người vô hình, không bị ai chú ý.

Thế nhưng, số phận lại cứ lôi cô ra giữa nắng gắt, bắt phải chịu đựng tất cả ánh nhìn khắc nghiệt nhất.

Khó chịu quá.

Cảm giác như không thể sống nổi nữa.

Đêm đó, Hải Chỉ Lan run rẩy khoác lại quần áo, co mình trên chiếc ghế nhỏ duy nhất trong phòng, thϊếp đi trong một giấc mộng dài.

Trong mơ, cô nhớ lại quãng thời gian trước kia.

Khi ba cô làm ăn thua lỗ, đành bán đi cửa tiệm nhỏ duy nhất để sống, rồi học theo mấy người lớn tuổi buôn bán cá trên sông Trường Giang.

Cả nhà, kể cả ông bà ngoại đã lớn tuổi, đều phải dậy từ nửa đêm! Để tránh cá bị hỏng vì trời nóng, họ phải gỡ từng con cá nhỏ ra khỏi lưới, cẩn thận không để rách lưới, còn phải dùng kéo nhỏ để mổ bụng cá.

Bà ngoại không ngừng bảo: “Đi ngủ đi con, có chúng ta lo rồi, con nít không cần làm đâu.”

Hải Chỉ Lan vừa phải đi học, vừa phải dậy giữa đêm để giúp một tay! Côhật sự rất mệt, đôi khi cũng muốn nổi loạn một lần, buông kéo mà quay về ngủ. Nhưng cô biết, mình không thể làm vậy.

Gia đình cô đã quá vất vả.

Họ cũng muốn cho cô một cuộc sống tốt hơn nhưng lực bất tòng tâm.

Thật lòng mà nói, cô cũng không thích làm công việc đó.

Nhưng ánh đèn vàng lờ mờ, nụ cười hiền hậu của ông bà, ly nước ấm mẹ mang tới, và những giọt mồ hôi lăn dài trên trán ba lại kết thành những ký ức ấm áp, khiến cô muốn ở mãi trong khoảnh khắc ấy.

Ước gì không bao giờ tỉnh dậy.