Hải Chỉ Lan chạy xong cảm thấy cả người rã rời, cô còn vào nhà vệ sinh nôn một trận.
Lúc đi ra thì trùng hợp gặp ngay Khúc Kha Bách đang nói chuyện với cán bộ thể dục Trương San San. Vốn là người lúc nào cũng giữ vẻ nghiêm trang nhưng khi thấy Hải Chỉ Lan, vẻ mặt ông ta cũng thoáng hoảng hốt.
“Làm không nổi thì đăng ký làm gì? Không phải tự chuốc khổ vào thân sao?”
Hải Chỉ Lan ngơ ngác chịu đựng cơn giận dữ của giáo viên chủ nhiệm. Không biết lấy đâu ra dũng khí, cô nhỏ giọng đáp: “Không phải em tự đăng ký, có người cố tình ghi tên em vào.”
Giáo viên chủ nhiệm hỏi theo phản xạ: “Ai làm?”
Trương San San vội cướp lời: “Thầy Khúc, em giúp bạn ấy điền đơn đăng ký. Nhưng không giống như bạn ấy nói đâu ạ, không phải em cố tình ghi tên bạn ấy, mà là bạn nhờ em ghi giúp. Cả phòng ký túc đều có thể làm chứng.”
Nói xong, cô ta trừng mắt trách móc Hải Chỉ Lan: “Cậu làm vậy là sao hả?”
Giáo viên chủ nhiệm chỉ nói một câu dứt điểm: “Được rồi! Được rồi! Tất cả về lớp hết đi.”
Ông ta chỉ nói vậy để xả giận, dù sao mọi chuyện cũng đã xảy ra. Nội tình ra sao ông ta cũng không quan tâm.
Với một học sinh thành tích kém, không có chút hiện diện nào, lại vào trường nhờ quan hệ như Hải Chỉ Lan, ông ta chẳng việc gì phải can dự.
Tối hôm đó, Hải Chỉ Lan vừa về đến phòng thì bị Trương San San tát thẳng một cái: “Dám vu oan cho tao hả? Lần trước mày trộm ví của tao, tao còn chưa báo công an đấy. Muốn vào tù à? Không biết biết ơn thì hôm nay tao dạy mày làm người.”
Cả phòng sững sờ! Đây là lần đầu tiên Trương San San tự tay đánh người.
Hải Chỉ Lan không thể tin nổi, nhìn chằm chằm đối phương: “Tớ không làm.”
“Cả phòng ai cũng biết chuyện này! Cậu chối có ích gì.”
Thế nhưng người trong cuộc là cô lại hoàn toàn không biết gì! Hải Chỉ Lan còn chưa kịp phản bác, cả phòng đã cùng nhau khóa cô lại trong nhà vệ sinh.
Bên trong tối om không có ánh đèn, Hải Chỉ Lan lạnh run, đập mạnh vào cửa: “Thả tớ ra! Thả tớ ra đi!”
“Nếu mày còn dám hét nữa, bọn tao sẽ tung ảnh khỏa thân của mày lên mạng đấy!”
Cả không gian tràn ngập ác ý.
“Đăng lên mạng cũng chẳng ai muốn nhìn đâu, một con heo béo ú thì có gì đáng xem!”
Chúng không tiếc lời độc ác, hành hạ cô như thể cô không phải là người cùng giống loài. Cô thấp hèn đến mức đáng bị mắng nhiếc và làm nhục.